Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
14.
Cuối cùng, chúng tôi không tìm được tài xế nên Quý Lẫm phải chịu trách nhiệm dẫn đường tôi.
gần bãi đậu , Quý Lẫm im lặng: “Lão Nguyễn nói nhóc thi một lần là đỗ ngay.”
“Vâng.” Tôi liếc nhìn sắc u ám của Quý Lẫm, chậm rãi nói: “Nhưng lấy bằng lái xong là đưa mẹ trừ điểm .”
“Vậy nhóc thi làm gì?”
“Mẹ nói, bà ấy không đủ điểm.”
Lý do này có quá nhiều chỗ đáng chê, mức Quý Lẫm cũng không biết nên bắt từ đâu.
Anh thở dài quay nói chuyện khác.
“Tôi không thằng nhóc sẽ yên nhóc đâu.”
vẻ của Tống Dương Thư trước rời đi, tôi im lặng.
Mấy ngày nay, những chuyện này, những nói này chọc giận Tống Dương Thư, anh ta cũng không phải người dễ bỏ qua.
“Nhóc định làm gì?” Quý Lẫm gõ dây an toàn, thản nhiên hỏi.
“Dù sao cũng sắp hết năm ba , hết năm tư là chẳng còn cơ hội gặp nhau nữa.”
“Vậy nhóc định trốn tránh à?”
“Nói chính xác hơn, đây gọi là rút lui hợp lý, tránh xung đột.”
Quý Lẫm bật đầy ẩn ý.
Anh nói: “Thật ra, tôi có một cách hay.”
“Cách gì ạ?” Tôi tháo dây an toàn xuống , không ngẩng lên.
“Tìm một người dữ hơn trấn áp cậu ta.”
Dữ hơn Tống Dương Thư sao?
Tôi theo phản xạ nhìn Quý Lẫm, nào ngờ lại phát hiện anh cũng chăm chú nhìn tôi.
Cảm xúc trong anh mạnh mẽ nỗi tôi không dám nhìn thẳng anh.
tôi siết chặt dây an toàn, tôi quay đi, cố tình đổi chủ đề: “Tìm một người dữ hơn anh ta đánh anh ta một trận? thấy cách này khả thi đấy.”
“Nhóc biết ý tôi không phải vậy mà.”
Mùi rượu trong không khí dần nồng lên, Quý Lẫm khẽ : “Tôi uống nhiều, mất kiểm soát.”
“Nhưng bây giờ tôi rất tỉnh táo.”
Tôi khựng lại, cuối cùng vẫn nuốt câu nói “Bố có biết chuyện này không?” trong, lấy Quý Lẫm từng nói trước đây đáp lại anh: “Chú từng bảo là một đứa trẻ thôi.”
Năm tôi bị bố đưa chỗ Quý Lẫm, anh đánh giá tôi như thế.
Mặc dù tôi còn nhỏ, nhưng thái độ thờ ơ của Quý Lẫm cũng khiến tôi tức điên.
“Không yếu ớt, lại còn thù dai nữa.”
Quý Lẫm nhíu mày, có vẻ không hài lòng: “ nhóc mới học cấp hai thôi nhỉ? Nếu tôi dám nói gì khác, bố nhóc sẽ đánh tôi mất.”
“Chẳng lẽ chú tới từ ?”
“Vớ vẩn.” Anh chửi thề, ánh nhìn tôi cũng có phần kỳ lạ: “Tôi đâu có biến thái thế.”
lại cũng đúng, tôi thở phào.
“Tuổi còn nhỏ mà nhiều ghê.”
Quý Lẫm bị tôi chọc bật , đưa vỗ nhẹ tôi.
Tôi vô thức né tránh: “Vậy chú…”
“Ngay này, tôi có cảm giác với nhóc.”
Quý Lẫm khẽ , ngắt tôi.
Anh nghiêng người, nhìn tôi, ‘chậc’ một tiếng: “Nhóc giảm cân à? Eo nhỏ thế này, tôi dùng một là ôm trọn đấy.”
này phóng đại một chút, nhưng tôi lại tự dưng đỏ .
“Nhưng nhiều chút cũng tốt, vì tôi thật sự tiếp cận nhóc có mục đích.”
Sau nói xong, Quý Lẫm không hề lùi bước, dưới ánh đèn mờ ảo của , ánh anh thêm sâu thẳm.
Tôi nuốt nước bọt, cố gắng cử động bàn giữ cửa , nhưng Quý Lẫm ngăn tôi lại.
Mùi hương nam tính quanh mũi tôi nồng.
Anh khẽ đột nhiên nói: “Từng hôn chưa?”
“Gì, gì ạ?”
“Nhóc từng hôn thằng nhóc kia chưa?”
Anh kiên nhẫn hỏi lại, nhưng câu hỏi này khiến tôi xấu hổ nỗi không nói nên .
“Vậy tôi coi như nhóc chưa hôn nhé.”
Quý Lẫm tự nói tiếp, ngọn lửa trong anh ngày mạnh mẽ: “Nhóc có muốn thử với tôi không?”
15.
Tôi có một giấc mơ.
Nửa giấc mơ là cảnh tôi vừa được đưa tiệm sửa của Quý Lẫm.
Quý Lẫm mặc áo ba lỗ, râu ria đầy , cầm một chiếc cờ lê, nhìn tôi và thản nhiên nói: “ là một đứa trẻ thôi mà, anh trở về, em sẽ nuôi cô nhóc này thành một cô bé mũm mĩm, trắng trẻo.”
Nửa sau giấc mơ là cảnh Quý Lẫm dùng đo eo của tôi, cau mày: “Cô bé mũm mĩm năm xưa tôi từng nuôi đâu ?”
Không đợi tôi trả , Quý Lẫm bế tôi đặt lên mui , anh lại gần, thở nóng hầm hập của anh như thiêu đốt làn da tôi.
Anh khẽ một tiếng hỏi: “Từng hôn chưa?”
Tôi giật mình tỉnh dậy, không thể không lấy che lấy nóng bừng của mình.
Mất c.h.ế.t đi được!
Điện thoại cạnh gối bỗng sáng lên, tôi vô thức nhìn , tin nhắn mới nhất là từ Quý Lẫm…
[Không ngủ được… Nhớ em ghê.]
Tôi ném điện thoại một bên, vùi gối, bật ra một tiếng nức nở.
Lần này không ngủ được thật .