Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Theo ta biết, huynh đệ của Quốc công sớm phân , phòng này vẫn cứ bám lại chưa chịu dọn đi, ngoài vẫn tự xưng là người của phủ Quốc công.
“Đúng rồi, vị thẩm thẩm là về nhà riêng phải không?” – Sở Thiên Lang vô nghiêm túc nhiệt tình nói – “ vị thẩm thẩm, lúc dọn nhà nhớ báo một tiếng, cháu nhất định sẽ tới giúp.”
Khi ta Sở Thiên Lang rời khỏi đại sảnh, vẫn còn nghe thấy có người tức tối nói:
“Đại tẩu, tẩu xem con tiện nhân này, mới vào cửa ngày đầu tiên cậy ép chúng ta, về sau phủ Quốc công này còn cho chúng ta đứng sao?”
So với những trận đấu khẩu trong phủ Quốc công, Hoàng nương nương quả thật ôn hòa hiền từ hơn nhiều.
Người khen ta là hổ nữ tướng môn, lại ban thưởng không ít, cuối mới dặn ta hãy quản lý Sở Thiên Lang cho tốt.
“Thái tử điện hạ giá đáo—”
Nụ cười trên môi Hoàng thoáng chững lại, rồi lập tức nở nụ cười lại, quay đầu nhìn cửa.
Thái tử – con trai của Tiên Hoàng .
Giống như Sở Thiên Lang, cũng mất mẹ từ nhỏ, kế chấp chính.
Quốc công phu nhân nuôi Sở Thiên Lang thành bỏ đi.
Hoàng cũng có con ruột của mình.
Năm xưa, Quốc công phu nhân Hoàng vốn là đôi bạn khuê phòng.
Trớ trêu thay, Tiên Hoàng Tiên Quốc công phu nhân cũng là thâm giao, lại lần lượt qua đời cách nhau bao lâu.
Thật sự… quá trùng hợp.
Ta liếc sang Sở Thiên Lang cạnh — vốn uể oải mềm nhũn, mà lúc này lại từ từ ngồi thẳng lưng.
“…”
Lão thiên ơi.
E là ta vừa phát hiện một bí mật tày trời.
Khác hẳn với sự giả tạo của Quốc công phu nhân đối với Sở Thiên Lang, Hoàng Thái tử mới thực sự là từ tử hiếu.
Thậm chí cả Ngũ hoàng tử về sau còn từng nói, vị con trai ruột kia cũng Hoàng sủng ái bằng Thái tử.
Khi rời khỏi cung Vị Ương, ta ngoái đầu nhìn về phía đài cao không xa.
Đúng lúc bắt gặp Thái tử đang đứng nơi mép đài, ánh mắt hướng về phía ta.
Phụ ta nắm binh quyền.
Ba vị huynh trưởng đều giữ chức vụ trọng yếu, còn ta… cũng thành miếng bánh thơm ai cũng muốn giành.
“ tử , tử , Quý nương nương có lời mời.”
Quý sinh Nhị hoàng tử, Tam hoàng tử, Đại công chúa Nhị công chúa.
Ta vốn tưởng nàng sẽ gây khó dễ, ai ngờ ngoài việc ban thưởng một đống đồ quý giá, thì chỉ chúng ta rời đi.
Thục , Đức các tần khác cũng đều như .
Chuyến vào cung này, thu hoạch của ta không hề nhỏ, khiến Sở Thiên Lang đỏ mắt ganh tỵ.
lần định mở miệng xin xỏ, chỉ cần ta liếc một cái, liền ngậm miệng ngay.
Về phủ Quốc công, Thanh Khê nhỏ giọng bẩm báo ngoài viện có lén lút rình mò.
“Hẳn là tới dò la tin tức về , bà tử kia, mặc kệ chúng.”
Ta cũng đánh đập, càng không g.i.ế.c bọn .
Chỉ cứ giam lại, đợi khi chủ nhân của mang bạc tới .
Ta Thanh Khê tra xét lại chuyện của Sở Thiên Lang.
Bị bỏng vì sáp nến ở hạ , chắc chắn là đau, lại không hề tỏ .
“Có khả năng này lừa gạt tất cả mọi người.”
Thanh Khê khẽ gật đầu, rồi lui xuống.
Đám con cái, thiếp thất của Sở Thiên Lang kéo nhau tới dâng trà, đông nghịt một gian phòng.
“ , xin mời dùng trà.”
Đám đích tử, đích nữ thì co ro sợ sệt, cẩn trọng từng chút.
Đám con thứ lại có di nương che chở, ngược lại càng gan dạ.
Thiếp thất nào sủng thì vênh váo, không sủng thì ngoan ngoãn hiền lành.
“ tử .”
“Ta đây, ta đây.”
“Khế ước của những di nương này đâu?”
Sở Thiên Lang khựng lại:
“Có người thì không có, có người hình như ở ta, có người thì tự giữ.”
Ta đối với đám di nương này vốn có cái gọi là “nữ nhân không làm khó nữ nhân”.
Ai biết biết phận thì ta không động .
Còn ai dám khiến ta không vui, ta cũng sẽ không để yên cho .
Bất kể là người của ai, là tai mắt của ai, là gián điệp của ai — chỉ cần thiếp thất phép mua , ta liền có thể nắm trong tay quyền sinh quyền sát.
Ta Thanh Bình Quốc công phu nhân lấy khế ước của .
Không lâu sau nàng quay về, đưa cho ta một xấp giấy.
Có người mạnh dạn mở miệng xin lại của mình.
“Một trăm lượng bạc tiền , đưa bạc thì mang người về. Không thì ta chỉ có thể đem rẻ đi thôi.”
Vài lập tức về.
bao lâu, Quốc công phu nhân hay tin, liền sai đại cạnh mang một trăm lượng bạc tới người.
“Di nương của ai cũng một giá, ma ma cạnh phu nhân thì phải gấp đôi. Ta cũng không lấy nhiều, năm trăm lượng thôi.”
Đại lập tức tiểu quay về lấy bạc.
Thì ma ma ấy là nhũ của Quốc công phu nhân.
Xem bạc này ta lấy vẫn còn ít.
“Nương tử…”
Sở Thiên Lang nhìn chằm chằm vào đống ngân phiếu trên bàn, ánh mắt như sắp dính chặt vào đó.
“Nương tử hôm nay thu hoạch không ít, có thể cho vi phu chút bạc tiêu xài không?”
Một tên ăn chơi mà cũng thiếu bạc sao?
Sở Thiên Lang bắt đầu tuôn lời than thở như trút đậu:
“Ta nghèo lắm, mỗi tháng chỉ chút bạc tiêu xài, nhét kẽ răng còn đủ.”
Ta hỏi :
“ còn hồi môn của ngươi đâu?”
“Không còn nữa.”
Hồi môn của ba thê tử trước, cũng tiêu sạch sẽ.
Thật hết nói.
Còn ta thì xui xẻo trở thành thứ tư — đúng là vận đen đủ đường.
“Bạc của ta thì ngươi đừng mơ, ta có thể chỉ cho ngươi vài con đường sáng.”
Con đường sáng mà ta chỉ cho Sở Thiên Lang… chính là ngân trang vay bạc.
“?”
“Ngươi cứ ngân trang của cháu trai nhà mẹ đẻ Quý , đảm muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Tuy lãi suất hơi cao, cuối cũng phải ngươi trả.”
lắm thì bị Quốc công đánh cho sống chết.
bạc vào tay, bị ăn một trận đòn cũng quá xứng đáng.