Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
14.
Tôi nghe thấy ba chữ “ một ” ấy, cảm thấy nặng nề đến khó thở.
“Mình un* t h ư giai đoạn c u ố i. … đối với mình là một điều xỉ.”
“Vậy thì chúng nhau một ngày cũng được, có bao lâu bấy lâu, chỉ cần em nguyện ý.”
“Nhưng mình…” Ngụy Thành từ trước đến nay luôn là giấc mơ vời của tôi, khoảnh khắc – là thời điểm lựa chọn giữa tỉnh mộng hay đắm chìm.
“ Tinh, em không em quan trọng với anh thế nào đâu. Em như một vì , anh đã băng qua mười hai tỷ năm sáng giữa vô vàn Thiên hà để gặp được em – đó là điều may mắn anh.”
“Anh hiểu em nghĩ gì, nhưng chỉ cần mình cố gắng điều trị, định vẫn còn cách. Mình hãy thử tranh đấu vì nhau thêm một nữa, được không em?”
Tôi nhìn vào mắt anh, im lặng một lúc khẽ nói: “Được.”
Chỉ thôi, tôi muốn ích kỷ một . Muốn tham lam một .
Tôi muốn tình được trọn vẹn.
15.
Tình đối với con người, giống như cầm đuốc ngược gió đi – nóng bỏng, nhưng bi thương.
Huống chi tôi… chỉ là một ngọn đèn tàn, chỉ cần gió thổi nhẹ là đã đủ tắt.
Ngụy Thành vì tôi từ chối rất nhiều công việc, thỉnh thoảng chỉ nhận đóng khách mời trong vài bộ phim.
Dần dần, ai cũng anh có một cô bạn gái yếu ớt, b ệ n h tật, là gánh nặng, không xứng với anh.
Tài khoản Weibo của tôi cũng đào lên, hộp thư cá nhân ắp những lời sỉ nhục.
Có fan couple giận dữ, có fan Trương Tuyết Kỳ mỉa mai, và phần nhiều là những lời khuyên nhủ đau lòng từ các fan sự nghiệp của anh.
Họ chửi tôi, tôi không quan tâm. Nhưng nhìn thấy trang cá nhân của Ngụy Thành , những bình luận tiếc nuối từ fan hâm mộ anh, trái tim tôi như thắt lại.
“Chúng đi.” Tôi nói anh đút cháo tôi, giọng điệu như thể chỉ tán gẫu.
cầm thìa của anh khựng lại, không nói gì.
“Em nói, chúng đi.” Tôi hất văng thìa cháo. Cháo nóng đổ lên mu bàn anh, nhưng anh vẫn không phản ứng.
Giọng anh khản đặc, như giấy ráp cào qua cổ họng, mang theo nghẹn ngào: “Đừng rời anh…”
Nước mắt tôi rơi lã chã, không kiềm được, giọng run rẩy không ngừng: “ em, anh sẽ chậm trễ, sẽ phụ lòng người thật sự anh.”
Tôi là kiểu người… chỉ nên đứng từ ngước nhìn anh – ngôi của tôi, chứ không nên chạm vào.
Tôi không thể để của mình nhuốm bụi trần.
Anh ôm chặt lấy tôi, như muốn hòa tôi vào xương tủy của anh, “Chúng đã bỏ lỡ nhau quá lâu , chẳng lẽ ngay cơ hội nhau trong khoảng thời gian ngắn ngủi em cũng không ?”
Tôi từ từ nhắm mắt lại, như thể đã chấp nhận số mệnh.
16.
Sau đó, công việc của Ngụy Thành lại dần chất .
Có lẽ anh đã nói gì đó trong nhóm fan, nhưng thời gian tôi tỉnh táo ngày càng ít, thể lực cũng dần suy giảm.
Mỗi anh không , tôi thường xem lại những chương trình anh từng tham gia để giế* thời gian.
Hôm nay, tình cờ xem được một chương trình hẹn hò – anh làm cố vấn quan sát trong show.
“Thầy Ngụy, nghe nói thầy có bạn gái ngoài giới đúng không?” MC chủ động hỏi.
Ngụy Thành gật đầu, nở nụ cười ngọt ngào: “Đúng vậy. Cô ấy là người con gái tôi đã thầm thích suốt tám năm. Cuối chúng tôi cũng đến được với nhau.”
“Anh có thể sẻ câu chuyện của hai người không?”
“Chúng tôi là bạn học cấp Ba. đầu gặp cô ấy là tôi một đám côn đồ chặn hẻm nhỏ, cô ấy lao đến giải vây tiện ‘thu’ luôn năm đồng của tôi làm phí bảo vệ.”
“Tết Dương lịch năm đó, tôi không thể về nhà, cô ấy mang một hộp giữ nhiệt bánh trôi đến trường tôi. Còn dùng sách giáo khoa che mặt ăn, tưởng giáo viên chủ nhiệm không thấy, nhưng thực ra tóc cô ấy bốc khói luôn . Cô ấy tôi phần lớn, rất ngọt… ngọt lắm.”
“ diễn văn nghệ, cô ấy đóng vai… một cái cây. Mặt bôi xanh lè, trông ngốc nghếch vô đáng . Kết thúc , cô ấy có vẻ rất buồn. ấy tôi đã ước, sau định phải để cô ấy trở thành nữ chính duy trong mình.”
“Chính cô ấy đã chữa lành tôi, sưởi ấm tôi, tạo nên con người tôi hôm nay. Không có cô ấy, cũng sẽ không có tôi bây giờ.”
Tôi chưa bao giờ … anh lại thích tôi từ sớm đến vậy.
Ký ức tua lại, cắm rễ trong tim tôi, chằng chịt không dứt.
Giá như tôi thật sự là công chúa trong câu chuyện, thì tốt mấy – có thể khỏe mạnh, có thể sống anh trọn một .
16.
Không từ lúc nào, Ngụy Thành lại bỗng dưng nói muốn tôi hoàn thành “99 điều nhỏ nhặt giữa các cặp đôi”.
Anh đặc biệt mua một cuốn sổ nhỏ, mỗi làm xong một việc liền đánh một dấu tích nho nhỏ.
Sau đó còn cẩn thận ghi lại gì đó như thể cất giữ báu vật, dè dặt nhét vào túi áo. Tôi hỏi anh ghi gì, anh cũng không chịu xem.
Tôi cứ thế anh sắp xếp đủ thứ lịch trình, cứ ngơ ngác đi theo anh hết chuyện đến chuyện khác.
Tôi không là thứ bao nhiêu mình ngồi trong phòng hóa trang, để chuyên viên trang điểm dặm phấn tô son, thì vô tình lướt thấy bài đăng mới trên Weibo của Ngụy Thành : [Tôi – một Tinh Vân nhỏ bé, giữa mười hai tỷ năm sáng, đã có thể gặp được một Vì rực rỡ như em, là điều may mắn lớn tôi.] Kèm theo đó là một tấm ảnh lén chụp tôi trang điểm.
Hôm đó, chúng tôi chơi công viên đến tận lúc hoàng hôn buông xuống, nhau ngồi trên đỉnh vòng quay mặt trời, nhìn trời lấp lánh cuối đường chân trời.
Lúc ấy trăng tròn treo giữa bầu trời, sáng dịu dàng, chiếu rọi khắp nhân gian.
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, mắt lấp lánh: “Người nói những cặp đôi ngồi vòng quay sẽ sớm . Nhưng nếu hôn nhau điểm cao , sẽ có thể nhau , vĩnh viễn không rời .” Anh vừa nói vừa nghiêng người tới gần, hơi thở ấm áp phả nhẹ tai tôi, hô hấp dần quyện vào nhau.
Anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi tôi.
“Vậy là chúng có thể nhau .” mắt anh sáng như , giọng nói chắc chắn.
Tôi mỉm cười, khẽ gật đầu.