Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chap 7 - Hết

20.

Rất lâu rất lâu về trước, Ngụy Thành Phong là một người đầy vết nứt.

không có ba mẹ, anh luôn bị bắt nạt – khi xuất hiện, đem thế giới đen tối của anh một le lói tiên.

mang anh viên bánh trôi nóng hổi, dạy anh bài toán mãi không hiểu nổi, và hơn hết – cô dạy anh thế nào là một người.

Anh không ngừng nỗ lực để xứng đáng với cô. Và khi anh người cô luôn thích từ cuối là anh, Ngụy Thành Phong bỗng thấy, tất tháng bỏ lỡ kia… đều không còn đáng kể.

Nhưng , vẫn .

Anh bắt hối hận – không gặp cô sớm hơn một chút.

[Nếu thần linh có nghe điều ước của tôi… thì xin hãy để tôi nói: Tôi nhớ . Chúc ngủ ngon. Mong giấc mơ của tôi luôn có của tôi.] Anh lặp lặp dòng chữ ấy trong quyển sổ tình , mong thần linh nhìn thấy, ban anh một giấc mộng.

Nhưng cuối , anh mơ thấy đúng một lần.

một lần duy nhất.

Thật thứ giế* c h í t anh, không phải là tin cô . Mà là khi tất lắng xuống, anh đột nhiên nhớ từng mẩu ký ức vụn vặt về cô – từng chút, từng chút một… như d.a.o nhọn cứa từng nhát.

vậy, anh không còn hy vọng vào giấc mơ mờ ảo nữa.

Giữa vườn tím rực rỡ, anh gặp… của đời mình.

21. Ngoại truyện 01

Tôi ở dưới rất, rất lâu.

Chủ yếu là dù có uống bao nhiêu bát canh Mạnh Bà, tôi vẫn không quên Ngụy Thành Phong.

Dần dà, đều có một người chấp niệm quá sâu, suốt trôi qua vẫn chẳng quên người mình .

Nhờ phúc của Ngụy Thành Phong, có vô số người không quen gửi vàng mã tôi – nào là tiền, nào là bộ phim điện ảnh của anh, thậm chí quà lưu niệm fan tặng.

Nhưng gần đây, Ngụy Thành Phong hình như không có tác phẩm mới.

Tôi xem mức… gần như phát chán .

Không hôm nay có chuyện gì mà người ta đông nghịt – nghe nói có một người nổi tiếng mới .

Tôi vừa ngáp vừa gấp cuốn album ảnh của Ngụy Thành Phong , cúi người lục một đống băng đĩa, quay sang cô gái bên cạnh đang xem hoạt hình hành động, hỏi xem có đổi phim với cô ấy không.

Cô ấy bí hiểm đưa tôi một quyển tạp chí đầy mấy anh chàng trai trẻ đẹp, tôi nhét vội vào lòng – nhìn bìa thôi thấy hơi… “nóng mắt”.

Trải qua một hồi đấu tranh tư tưởng dữ dội, cuối tôi cũng lật xem.

Nhưng đúng lúc ấy, một bàn tay che lên tấm hình có cơ bụng đẹp c h í t người kia.

“Chẳng lẽ… anh không đẹp trai bằng họ ?”

Tôi ngẩng lên — là Ngụy Thành Phong.

Tôi thoáng ngạc nhiên. Lẽ anh mới ngoài ba mươi, c h í t sớm như vậy ?

“Ô, anh cũng xuống đây à? Đây là ‘lão làng’ ở đấy, liền, uống ngàn bát canh Mạnh Bà mà vẫn không quên người mình. , mau chào hỏi người ta cái coi.” Hắc – Bạch Vô Thường bước gần tôi, giới thiệu với vẻ nửa đùa nửa thật.

“Ngụy Thành Phong… nhớ anh.” Tôi ôm chặt lấy anh, vòng tay mỗi lúc một siết chặt hơn. Tôi sợ… sợ anh là một làn sương mỏng, chớp mắt là biến mất.

Hắc – Bạch Vô Thường che mắt , làm bộ không chịu nổi cảnh tình cảm ngọt sâu răng.

, hai người mau thai , đừng chiếm tài nguyên nữa. Nhìn hai người mà tôi hoa mắt. Tôi sắp xếp hết . Kiếp sau đảm bảo cô xinh đẹp, khỏe mạnh, giàu có, còn làm thanh mai trúc mã với Ngụy Thành Phong, hạnh phúc viên mãn.”

Tôi và Ngụy Thành Phong bị một vòng sáng nuốt lấy, dần dần hóa thành hư vô.

Lần này, chúng tôi sẽ nói nhau hàng ngàn hàng vạn lần.

nhau ngắm bình minh, nhau tiễn hoàng hôn. tháng theo tháng.

Một đời một đời.

Mãi mãi không rời xa.

(Hết) 

Tùy chỉnh
Danh sách chương