Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

3.

Tôi điên cuồng nhớ lại cuốn thuyết mình đọc ngày hôm qua.

Trong truyện có nói đến việc Cố Dã có con trai không nhỉ?! Không thấy nói đến mà! Sao lại bỗng dưng có thêm một đứa con trai không rõ lý do này chứ! lẽ thật là con tôi sao? Tôi mới xuyên đến chưa được nửa ngày, một thiếu tuổi xuân thì đã thành phụ rồi sao?!

“Này, sao dì cứ nhìn chằm chằm con vậy? Dì bị bệnh hả?”

Tốt rồi, cậu bé này chắc chắn không phải con ruột của tôi.

Trái tim tôi cuối cũng nhõm, cô gái này vẫn là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp tràn đầy sức sống.

Tôi nhướn mày, dựa vào chiều cao của mình, khoanh tay nhìn xuống cậu bé với vẻ tự tin kiêu ngạo: “ lẽ Cố Dã chưa dạy con phải biết kính trọng người lớn sao?”

Cậu bé khinh bỉ khẩy: “Dì cũng được gọi là người lớn sao?”

Tôi sờ lên má mình, thầm thì: “Hình như đúng là như vậy, dù sao tôi cũng chỉ là một thiếu xinh đẹp…”

Có vẻ như lời tôi nói khiến cậu bé nghẹn lại, liếc lên rồi lại tiếp tục ăn uống.

Tôi ngồi ở phía đối diện bàn ăn, tranh thủ lúc quản gia đi lấy bữa trưa cho tôi, tôi liếc cậu bé mấy cái.

Dù trong truyện chưa bao nhắc đến Cố Dã có con, nhưng cho thì tôi Cố Dã cũng chỉ là nhân vật phụ trong truyện, chỉ xuất hiện thoáng qua để thúc đẩy cốt truyện mà .

nhưng bây tôi bước vào giới của truyện, nên việc có khác biệt so với những gì tôi biết cũng không phải là không .

Nhưng không phủ nhận, Cố Dã thật rất biết chăm sóc trẻ con.

Cậu bé cử chỉ đến dáng điệu đều toát lên một vẻ tao nhã, giống như hoàng gia quý tộc châu Âu cổ đại.

Tôi không nhịn được mà liếc cậu bé thêm vài lần , trong lòng nghĩ vòng vo cả trăm lần.

Đứa trẻ xuất sắc dễ thương như này.

Tôi muốn làm mẹ thằng bé luôn rồi!

Cậu bé dường như cuối cũng không chịu nổi , đặt thìa sang một bên, giận dữ hỏi tôi: “Dì nhìn con mãi như vậy rốt cuộc muốn làm gì?! Dì lại định làm trò xấu xa gì phải không!”

Chà, nhỏ mà đã có những nghĩ xấu xa như này rồi. Tôi thầm lắc đầu trong lòng.

Nhưng mà nói thật, phụ nguyên tác đúng là hay gây rối, cũng không trách được cậu bé lại cảnh giác cao độ như vậy.

Tôi nghĩ một lúc rồi quyết định đổi chủ đề: “Sao hôm nay con không đi học?”

Cậu bé nhìn tôi như nhìn một người ngốc: “Bây là đang nghỉ hè mà.”

Tôi: “…À, vậy thì, con làm tập đến rồi?”

tập mà trường giao con đã làm xong hết rồi.” Cậu bé ăn xong miếng cà ri cuối , lấy khăn giấy lau miệng, nhìn tôi nhàng một cái, rồi nói: “Con ăn xong rồi, về phòng trước , không làm phiền dì , dì cũng không cần phải gắng sức nghĩ chủ đề để nói với con .”

Nói xong cậu bé liền rời đi.

Tôi tặc lưỡi, đúng là con trai của Cố Dã, tính y hệt, có chút đáng yêu nào.

Nhưng dù sao cũng là do chính mình gây

Nhớ đến , tôi lại bắt đầu cảm thấy uất ức.

Xuyên không thành phụ độc ác thì cũng chịu rồi, sao không để tôi xuyên lúc kết hôn luôn chứ? Phải đợi cho hình tượng độc ác được xây dựng rồi mới cho tôi xuyên đến, khiến tôi như người mất trí vậy.

Tôi thở dài một hơi, dù sao cũng đã đến nước này rồi, đành để mọi thuận theo duyên số vậy.

Cứ như vậy mấy ngày trôi qua, thường thì Cố Dã sẽ về nhà vào lúc nửa đêm rồi lại lên phòng làm việc tiếp, đợi đến khi anh ấy đi ngủ thì tôi đã mơ mơ màng màng hẹn hò với Lý Tử (phiên bản trẻ) không biết bao nhiêu lần rồi, nên căn bản không gặp mặt Cố Dã được.

về cậu bé đó, có lẽ đang cố ý tránh tôi nên cũng hiếm khi gặp mặt. Dù có gặp thì cũng gần như nói gì.

Tôi nằm trên chiếc nệm dài của Simmons, nghĩ trằn trọc rất lâu, cuối rút một kết luận.

Để có được cuộc sống bình yên, tình cảm thì phải bắt đầu lúc nhỏ.

Sau khi đã hạ quyết tâm, tôi đến trước cửa phòng cậu bé, gõ cửa rồi mở , thò đầu vào nhìn cậu bé: “Hay là để dì đăng ký cho con mấy học năng khiếu nhé.”

Cậu bé: ?

4.

Biểu cảm của cậu bé có phần khó chịu.

Trong lòng tôi thắc mắc, học năng khiếu không tốt sao? Lúc nhỏ tôi cũng rất thích đi học những như vậy mà.

Cậu bé nghiến răng nói: “Con bây đã có mấy cần phải học rồi, không thời gian để học thêm nào khác .”

Tôi tiến lại gần: “Con đang học gì vậy? Nếu có chỗ nào không hiểu, có hỏi dì.”

“Dì?” Cậu bé liếc tôi một cái, trong ánh có chút khinh bỉ, “ đi, con sợ dì cũng không biết .”

Ngọn lửa chiến đấu trong tôi bỗng bừng lên, đúng là hài hước, bà ít cũng tốt nghiệp trường 985, đề học bà sao mà không biết chứ?

Tôi bước đến bên cạnh cậu bé, nhìn chăm chú

 “Luật thương mại: Làm nào để phân biệt nhân viên người làm hợp đồng độc lập”

Tôi im lặng.

Tôi không hiểu.

Thật không hiểu nổi.

Học học lại học luật thương mại sao?

chính là cuộc cạnh tranh khốc liệt sao?

lẽ cậu bé đã chuẩn bị cho kỳ thi tiếng Anh cấp 4 6 ngay khi trong bụng mẹ rồi sao?!

Cậu bé cầm cuốn sách tập tay tôi, giọng nói nhàng mỉa mai: “Con đã nói dì không biết mà.”

Tôi chỉ vào cuốn sách tập để tự biện hộ: “ này không phải là dì có biết hay không, mà là con là học học, không làm những việc của học học đi, học mấy thứ này làm gì?”

Trong ánh cậu bé lại thêm vài phần mỉa mai: “Lúc trước chính dì là người bắt con học mà, hối hận sao? Sợ con thừa kế công ty của nhà họ Cố rồi khiến dì trắng tay à?”

Tôi liền đánh mạnh cậu bé một cái, đồng thời lại rút một chân lý.

Hóa cha mẹ đánh con đôi khi cũng có lý do, đúng là nó đáng bị đánh thật.

“Này, với tư là một học học, liệu con có nghĩ một ngây thơ, trong sáng được không? Hơn , dì cũng đã giải thích luật cho con rồi: dì Cố Dã là vợ chồng hợp pháp, cho dù một ngày nào đó dì có ly hôn, thì tài sản của Cố Dã cũng sẽ thuộc về dì một phần, không bao dì rời đi tay trắng .”

Cậu bé khinh bỉ một tiếng: “Hóa dì không phải là người mù luật há.”

Tôi khiêm tốn đáp: “Dì kém cỏi lắm, chỉ nghiên cứu mỗi phần này .”

Cậu bé: …

Tôi chọc vào má cậu bé, cậu bé vội tránh sang một bên, đôi to tròn nhìn tôi chăm chăm: “Dì làm gì vậy!”

Tôi tươi nhìn cậu, nói: “Thương lượng một chút đi, chúng ta đình chiến nhé. Học Cố Tinh Tinh.”

May mà lúc nãy tôi kịp nhìn thấy tên trên cuốn tập của cậu bé, nếu không biết tên thì cũng quá ngượng rồi.

“Dì lại định làm trò gì ?”

Tôi lại đá một cú thật mạnh vào người cậu bé: “Đã bảo rồi, không được nói với người lớn kiểu đó, phải lễ phép, hiểu chưa?”

“Dì!”

Cậu bé tức đến đỏ cả , khuôn mặt bầu bĩnh ngây thơ phồng lên, nhìn vậy khiến tôi không nhịn được mà muốn vuốt ve một cái.

Tôi vừa nhìn quanh phòng cậu bé một vô định, trong lòng thầm khen ngợi khiêm tốn nhưng đầy sang trọng tinh tế, vừa nói với cậu: “Dì nói thật nhé, mấy năng khiếu dì đề cập không phải là mấy môn học con đang học , dì nói là mấy thứ con thích ấy, ví dụ như hát, đàn piano, vẽ tranh, con muốn học gì thì học, tùy con chọn, dù sao nhà mình cũng không có gì ngoài tiền mà.”

“Hừ, nhưng phải tiền của dì .”

Tôi bĩu môi: “Đấy gọi là tài sản chung của vợ chồng. Dù sao thì Cố Dã chắc chắn sẽ không cho con học mấy thứ này , nhưng dì có để con học được, con chỉ cần nói muốn hay không .”

Cậu bé rõ ràng có chút động lòng, hơi do dự một chút. Trong khoảng thời gian đó lén lén liếc nhìn tôi, như muốn biết xem tôi đang giở trò gì.

Một cô thiếu xinh đẹp như tôi thì có có ý đồ xấu gì chứ, chỉ đơn giản là muốn làm mẹ một nhàng .

Không cần đẻ mà lại được một cậu con trai lớn như , ai mà vui chứ.

Nghĩ đến , tôi lại không nhịn được mà toe toét, như muốn tới tận mang tai vậy.

“Con nghĩ xong rồi.”

Cố Tinh Tinh cuối cũng lên tiếng, cậu bé nhìn thẳng vào tôi, trong bùng lên một ngọn lửa nhỏ: “Con muốn học vẽ. Nếu dì thật cho con học vẽ, con sẽ đồng ý đình chiến với dì.”

Tôi tươi, làm dấu hiệu bằng tay: “OK.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương