Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7.
Còn kịp nói gì, bên cạnh đã vang lên một giọng đàn ông đang cố nén cơn giận: “Em tỉnh rồi.”
Tôi nghiêng đầu nhìn qua, lông mày của Cố Dã nhíu chặt lại, giữa hai lông mày hằn lên một chữ “xuyên” nhỏ, trong đôi mắt đào hoa kìm nén sự giận dữ.
Nước mắt tôi lập tức trào ra, may , tôi vẫn còn ở , tôi vẫn có thể làm một quý cô cao quý và tao nhã.
Cố Dã hình bị nước mắt của tôi dọa sợ, cũng thèm giận , vội vàng : “Em sao ? Khóc gì chứ? Có chỗ không khỏe à? Để anh đi gọi bác sĩ xem cho em.”
Tôi lắc đầu, giọng nghẹn ngào nói anh: “Em không sao, em chỉ cảm thấy được sống thật sự rất tuyệt.”
Cố Dã: …
Tôi hít hít mũi, : “Sao em lại ở bệnh viện ? Không phải em đang ở nhà à?”
Anh ấy hừ lạnh một tiếng: “Em không phải là , mà là ngất xỉu đó.”
Còn kịp vì sao, anh ấy lại tiếp tục nói: “Không được cà phê mà vẫn , lẽ em quên mình bị dị ứng caffeine à?”
Tôi sững sờ.
Tôi thật sự không biết mà!
Tôi mà biết thì có đánh c.h.ế.t tôi cũng không đâu!
Dị ứng caffeine. Nghe mà xem, đúng là bệnh tiểu thư điệu đà, hoàn toàn không xứng một quý cô sang chảnh tôi.
“ sau em không được cà phê hả?”
“Cũng không chắc, còn tùy thể trạng của em . Bác sĩ nói có thể dạo gần em nhiều cà phê, cơ thể bị tải, có thể nghỉ một thời gian rồi lại cũng được.”
Tôi chán nản, xem ra giấc mơ làm quý cô tao nhã, vừa cà phê vừa ăn croissant trong trà chiều đã tan thành mây khói.
Cố Dã thấy tôi không có tinh thần, liền đổi chủ đề: “Vài nhà Phó sẽ đứng ra tổ chức một dạ tiệc đấu từ thiện, em có muốn đi anh không?”
“Đấu ?!” Hai mắt tôi sáng rực lên.
Đó phải là trận chiến ngầm giữa những người giàu sao! Ra điên cuồng thể tiền không phải của mình.
Tôi lập tức gật đầu lia lịa: “Đi!”
Anh ấy khẽ , giọng bất ngờ trở nên dịu dàng: “Được, mấy tới em phải dưỡng sức cho khỏe đã.”
Tôi giơ cánh tay không truyền dịch lên, khoe cơ bắp có thuyết phục : “Em khỏe rồi.”
Anh ấy nhìn tôi vài giây, đột nhiên nghiêng người tới gần, ghé sát tai tôi thì thầm một cách đầy ẩn ý: “Nếu khỏe rồi, hay là chúng ta về nhà nhé?”
Anh ấy cố tình nhấn mạnh chữ “”, mặt tôi lập tức đỏ bừng, đẩy anh ấy ra, nghiêm túc nói: “Em cảm thấy em còn cần truyền nước thêm 2 mới hồi phục được.”
Anh ấy có tiếc nuối tặc lưỡi một tiếng: “ cũng được.”
Tôi chui trong chăn. Đùa sao, ít nhất ở bệnh viện tôi còn có thể một giấc ngon lành.
8.
Mấy nay tôi vẫn luôn suy nghĩ về một vấn đề rất sâu xa.
Đó là, tất cả những chuyện đang xảy ra bây giờ hoàn toàn không giống nội dung trong tiểu thuyết mà tôi đã đọc!
Tuy trong truyện miêu tả về Cố Dã không nhiều, nhưng rõ ràng là nói anh ấy và Lục Điều Điều không hợp nhau mà!
Ai có thể nói cho tôi biết, người cũng kéo tôi nũng nịu âu yếm là ai ?! Bị ai đó chiếm xác rồi à?!
Lại là một sáng bị “vắt kiệt”, Cố Dã vừa cài cúc áo sơ mi, lấp ló cơ bụng tám múi và đường nhân ngư gợi cảm, vừa nghiêng đầu nhìn tôi:
“ thêm một lát đi, trưa sẽ có người nhà giúp em trang điểm, tối anh sẽ đón em đi dự tiệc đấu từ thiện của nhà Phó.”
Tôi ừ một tiếng, đợi anh đi rồi mới từ từ nhận ra.
Nhà cơ?! Nhà Phó?!
Tôi khan hai tiếng, không phải là nhà Phó mà tôi đang nghĩ đấy chứ?
Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, tôi khoác lên người bộ lễ phục màu xanh coban mà Cố Dã chuẩn bị cho tôi, bước ra trước mặt anh ấy.
Ánh mắt kinh diễm của Cố Dã khiến tôi vô hài lòng, theo bản năng liền đứng thẳng lưng hơn một .
Thành thật mà nói, khoảnh khắc nhìn gương tôi cũng phải sững sờ.
Quả nhiên người đẹp vì lụa, bộ lễ phục thật sự đã nâng tầm nhan sắc của tôi lên một bậc.
Cố Dã từ ghế sofa đứng dậy, đi bên cạnh tôi, đưa tay đặt tay tôi lên cánh tay anh ấy:
“Chúng ta đi thôi.”
Ánh mắt dịu dàng trong đôi mắt anh ấy khiến người ta đắm chìm không thể thoát ra, tim tôi bỗng đập nhanh hơn mấy nhịp mà rõ vì sao.
Quả nhiên, phụ nữ không ai có thể cưỡng lại sức hút của tổng tài bá đạo.
Tôi đành phải thừa nhận trong lòng rằng tôi thật sự đã rung động trước dáng vẻ của Cố Dã.
Xe lướt đi êm ái, một lúc lâu sau cuối cũng dừng lại.
Cố Dã là người xuống trước, anh ấy đưa tay chặn giữa đầu tôi và trần xe, đợi tôi xuống xe rồi mới dắt tôi bước chỗ hai người đang đứng trước cửa.
Người đàn ông vóc dáng cao ráo rắn rỏi, người phụ nữ thì dịu dàng, mang khí chất của một tiểu thư khuê các.
hiểu sao, trực giác đầu tiên của tôi lại là, chính là nam nữ chính trong truyện.
Cố Dã bắt tay người đàn ông kia, sau đó kéo tôi lòng giới thiệu:
“ là vợ tôi, Lục Điều Điều.”
Người đàn ông gật đầu, cũng giới thiệu lại tôi:
“Đã nghe Cố Dã nhắc cô từ lâu, hôm nay cuối cũng được gặp. là vợ tôi, Trần Tiếu Tiếu.”
Đầu tôi bị treo máy.
Hai người kết hôn rồi?! Không thể ?!
Dựa theo mốc thời gian khi tôi xuyên , tôi còn gặp Phó Trạch, mà Phó Trạch cũng từng gặp Trần Tiếu Tiếu mới đúng, từ lúc tôi xuyên tới giờ cũng đầy một tháng, hai người những đã yêu nhau, mà còn kết hôn luôn rồi?!
Cố Dã thấy tôi có vẻ kỳ lạ, cúi đầu ghé tai tôi khẽ :
“Em không sao chứ?”
Tôi hoàn hồn lại, lắc đầu:
“Không sao, chắc là vừa rồi say xe một .”
Anh ấy mỉm hai người kia:
“Ngại , vợ tôi ít khi ra ngoài nên thể chất yếu một .”
Phó Trạch cũng mỉm theo:
“Là do chúng tôi đứng trò chuyện lâu rồi, hai người trước đi, đấu sắp bắt đầu rồi.”
Cố Dã dẫn tôi chỗ ngồi đã được sắp xếp sẵn trong hội trường.
Anh ấy đặt tay lên trán tôi, trong mắt lộ vẻ lo lắng:
“Từ nãy giờ sắc mặt em không tốt lắm, em sao ? Nhưng hình không bị sốt.”
Tôi níu lấy tay áo anh ấy, :
“Phó Trạch và Trần Tiếu Tiếu, hai người kết hôn được bao lâu rồi?”
Cố Dã nghĩ một lúc rồi đáp:
“Chắc cũng khoảng một năm rồi. Nghe nói đấu lần là do Phó Trạch tổ chức để mừng sinh nhật Trần Tiếu Tiếu.”
Tôi bị sét đánh
Cuối tôi cũng biết suốt thời gian qua cảm giác kỳ lạ ấy từ đâu rồi.
Đệt, tôi xuyên nhầm truyện rồi chứ không phải xuyên truyện tôi đã đọc!