Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
9.
Cố Dã thấy sắc mặt tôi lại tái đi vài phần, ánh mắt càng thêm lo lắng:
“Em sao vậy? Cảm thấy không khỏe ? Hay là mình về trước nhé?”
Tôi lắc đầu, cố gượng cười một :
“Em không sao, đấy, chắc là lúc nãy say xe thôi, nghỉ ngơi một lát sẽ ổn.”
Anh ấy bán tín bán nghi, chợt dịch người lại gần tôi hơn.
Tôi không gì, ngẩng đầu nhìn anh, anh ấy lập tức quay mắt đi chỗ khác, hơi ngượng ngùng:
“Nếu thấy không khỏe thì cố chịu. Dựa vai anh nghỉ một đi.”
Tổng tài đúng là tổng tài, đến cả lúc ngại ngùng cũng vẫn đẹp trai như vậy.
Tim tôi lại lỡ nhịp mấy , rồi tôi tựa đầu anh ấy.
Bây giờ tôi đã suy thấu đáo rồi.
Vẫn câu nói cũ, đã đến thì an phận.
Dù mất đi kim chi nam cuối để được diễn biến, nhìn chung, kết cục tôi dù có bi thảm đến cũng không thể tệ hơn việc quăng biển cá mập ăn được!
vậy, tôi lại yên tâm hơn.
Giặc đến thì ta đón, lũ đến thì ta chặn, không được thì tôi cứ hối lộ bạn học Cố Tinh Tinh nhiều hơn, biết một ngày nào đó Cố Dã mang về một nữ chính khác, thì Cố Tinh Tinh nhớ tới tôi mà tôi một khoản tiền lớn để tiêu xài. Khi ấy, tôi làm một phú bà, muốn tiểu thịt tươi loại nào mà chẳng được!
đến đó, tôi không nhịn được cười mỉm. Về đến đi nịnh nọt Cố Tinh Tinh mới được.
Anh ấy luôn để ý nét mặt tôi, thấy tôi cười ngốc nghếch, anh ấy không nhịn được hỏi:
“Em đang cười gì thế?”
“ đến tiểu thịt tươi.”
Lời vừa nói ra thì tôi cảm nhận được bầu không khí xung quanh giảm mấy độ.
Cố Dã mặt đen như mực, kéo tôi lòng, thì thầm hỏi bằng giọng đầy tức giận:
“Muốn tìm tiểu thịt tươi ? Sao thế, anh không đáp ứng được em sao?”
Là một người mê giọng nam trầm ấm, tôi rất giọng thì thầm anh. vì bản năng sinh tồn, tôi vội lắc đầu lia lịa:
“Không, không , em nói linh tinh đấy, anh tin.”
Anh ấy nhìn tôi với nụ cười nửa nửa giả:
“Đợi về rồi tính.”
mấy từ ngắn ngủi mà tổn thương lớn vậy đó. Tôi mặt mũi sầu não, muốn khóc mà không được, đêm nay lại không ngủ ngon rồi.
Buổi đấu giá bắt đầu, phần lớn đều là những bức tranh thư pháp cổ vật quý giá các gia đình giàu có.
Tôi không gì, tâm trí tập trung nghe họ trả giá, lật đi lật lại mấy , ngoài việc thầm thán phục thì cũng bắt đầu thấy chán.
Tôi buồn chán nên ngáp liên tục, ngáp mãi ngáp mãi đến khi kết thúc phiên đấu giá .
Người dẫn chương trình cầm micro, giọng đầy phấn khích:
“Tiếp theo, là vật phẩm cuối và cũng là tâm điểm buổi đấu giá hôm nay — Giọt lệ trời xanh.”
Hai người đẩy chiếc tủ kính lên sân khấu, sau khi đứng yên một người trong số họ giật tấm vải nhung đỏ phủ trên đó , ánh mắt tôi ngay lập tức thu hút.
Đó là một chiếc cổ, trên chiếc cổ đính những viên kim cương to nhỏ khác nhau, viên đá ở giữa là một viên sapphire xanh rất trong suốt.
“To đấy.” Tôi chăm chú nhìn chiếc cổ, kéo tay áo Cố Dã: “Anh viên sapphire đó bao nhiêu carat?”
Cố Dã cười mỉm, nhìn tôi chăm chú: “Em ?”
Tôi không để ý đến ánh mắt anh, tự mình trả lời: “Phí lời, cô gái nào mà có thể chối từ được đá quý chứ?”
Người dẫn chương trình tiếp tục nói:
“Giọt lệ trời xanh, giá khởi điểm 10 . Mỗi trả giá cách nhau 5 .”
Tôi có thể từ chối.
Có cần phô trương vậy không, mua một chiếc cổ cả chục để đeo trên cổ. Tôi mím môi, nếu mua trên Taobao tương tự cũng khoảng 500 tệ là có thể mua được rồi.
“20 .” Một tiếng nói vang lên bên tai tôi, tôi quay đầu lại nhìn, Cố Dã vẫn hạ bảng đấu giá .
Tôi vội kéo tay áo anh ấy:
“Anh điên rồi ?! gì mà đem cả nhăn đeo trên cổ vậy!”
Anh ấy nhướn mày:
“Không em sao?”
“Giờ em không nữa rồi, anh ra giá nữa.”
Anh ấy cười mĩm:
“Không được, anh .”
kịp nói gì thì một giọng nói cách đó không xa vang lên.
“30 .”
Tôi quay đầu nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, đúng như tôi đoán, là Phó Minh Trạch.
Tim tôi thở phào nhẹ nhõm, định gọi Cố Dã ra giá cao hơn nữa thì thấy tên Cố Dã c.h.ế.t tiệt kia đã nhanh hơn tôi một bước giơ bảng lên:
“50 .”
Nếu không có nhiều người ở đây, tôi không muốn phá vỡ hình tượng thục nữ minh, thì chắc giờ tôi đã đạp anh ấy một phát rồi.
Đồ tiêu tiền như nước.
Cố Dã liếc Phó Minh Trạch, ánh mắt hai người giao nhau, ánh mắt Phó Minh Trạch dường như dừng lại trên người tôi một lát, sau đó mĩm cười, khẽ nhún vai.
Thắng thua đã rõ.
Hai người đàn ông nhìn nhau, có mỗi tôi ngồi đó, xót tiền.
10.
Buổi đấu giá kết thúc tiếp đến là tiệc rượu, có lẽ là chỗ để những doanh nhân giao lưu xã hội.
việc mà tôi cần làm chính là ở trong phạm vi một mét quanh Cố Dã, anh ấy cười nói với người khác, ăn ăn ăn, nói chuyện lịch sự với người ta, rồi lại ăn ăn ăn.
Trải qua một quá trình, bụng tôi tròn lên không ít, ngồi trên xe về tôi buồn ngủ lả người.
Khó khăn lắm mới về đến , đang chuẩn đi tắm rồi ngủ thì Cố Dã đột nhiên kéo tôi lại: “Ăn no rồi chứ?”
Tôi gật đầu.
Anh ấy cũng gật đầu theo và mỉm cười: “Tốt lắm, vậy thì chúng ta vận động một để tiêu hóa nhé. Làm thế biết em sẽ không tới tiểu thịt tươi nữa.”
Tôi: …
Cố Dã chắc chắn là cung Ma Kết, thù dai dễ sợ!
Cả đêm không ngủ.
Mấy ngày sau đó, Cố Dã lại trở về cuộc sống ngày thường không gặp ai như trước. Cũng không nhắc gì đến chiếc cổ mà anh ấy mua với giá một căn hộ kia.
Tôi nhếch mép, trong lòng bỗng dấy lên lo lắng.
Dù không muốn thừa nhận, tôi sự đã anh ấy. rõ ràng chiếc cổ mà tên Cố Dã c.h.ế.t tiệt mua không là để tặng tôi.
Tôi không khỏi sinh ra cảnh giác. Chẳng lẽ sau khi anh ấy vắt kiệt tôi rồi lại để ý người khác sao?!
Tôi thở dài nặng nề.
Cố Tinh Tinh, người ăn trưa tôi, nghe vậy do dự hỏi:
“Dì sao vậy?”
Tôi ngấn ngấn nước mắt nhìn cậu bé:
“Tinh Tinh , xem như dì giúp con tranh được suất lớp học vẽ, sau nhất định đối xử tốt với dì đó, biết ? Tuyệt đối như Cố Dã, bạc tình bạc nghĩa!”
Cậu bé nghe mà chẳng gì cả:
“ gì với gì vậy?”
Tôi lắc đầu: “Con nhỏ, .”
Cậu bé chẳng gì.
Chiều tối, hiếm khi Cố Dã về sớm, tôi cuộn tròn trong đệm, nghe tiếng anh ấy cởi quần áo mà không dám hé răng.
Trong tình huống , tôi giả vờ ngủ là cách an toàn nhất mình.
“ giả vờ nữa.” Anh ấy đánh một m.ô.n.g tôi.
Tôi bật dậy, vừa ấm ức vừa bực bội:
“Sao anh dám đánh m.ô.n.g em, em ai đánh bao giờ, anh dựa mà đánh em!”
Tôi không mình ấm ức vì điều gì, lòng n.g.ự.c cảm thấy khó chịu, nước mắt cứ thế tuôn ra.
Anh ấy thấy tôi khóc cũng hoảng hốt:
“Điều Điều em khóc, anh sai rồi, anh lỡ tay, hay em đánh lại anh đi?”
Tôi chớp chớp hai mắt, bắt đầu mong chờ:
“ ?”
Khóe miệng anh ấy giật giật.
Anh ấy thở dài một hơi, nói với tôi:
“Đi với anh đến chỗ nhé.”
“Em không đi, muộn thế rồi đi ? Có ngốc mới đi.”
“Anh dẫn em đi ăn đồ ngon.”
“Đi.”
“…”
Cố Dã lái xe đưa tôi đến bên bờ sông, chớp mắt, bao nhiêu bộ phim trinh thám mà tôi từng xem lượt hiện lên trong đầu tôi.
Chuông báo động trong lòng tôi lập tức vang lên:
“Cố Dã, anh sẽ không đẩy em dưới chứ?”
Khóe miệng anh ấy giật càng dữ hơn, Cố Dã về phía bờ sông hỏi:
“Em dị ứng với sự lãng mạn ?”
Lúc đó tôi mới nhìn thấy chiếc du thuyền luôn ẩn trong bóng đêm.
Anh ấy nắm tay tôi đi qua đó, mỗi bước chân càng khiến tim tôi đập nhanh hơn.
Trên du thuyền, anh ấy lấy ra chiếc cổ có giá trị bằng căn kia, ồ không , là giọt lệ trời xanh”, với một chiếc nhẫn kim cương to như quả trứng bồ câu, quỳ một chân , nhìn tôi đầy chân tình:
“Trước đây vì là liên hôn gia tộc, nên tâm tư anh đều dồn công việc, đã không quan tâm em. trong khoảng thời gian ở bên nhau vừa rồi, anh nhận ra mình đã em thu hút. Dù giờ chúng ta đã là vợ chồng, anh vẫn nợ em một cầu hôn sự. Em có đồng ý lấy anh không?”
Bíp——
“Nhiệm vụ đã hoàn thành.”