Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ngoại truyện 1
Sau đó tôi lại nói với hệ thống một lần nữa.
Từ lời mà biết, hóa ra cuốn sách mà tôi xuyên cuốn mà tôi đọc trước kia là cùng một tác giả.
Tôi gật đầu, mọi đã trở hợp lý hơn rồi, vì tác giả không muốn nghĩ ra tên nhân vật mới dùng lại tên cuốn sách trước. Lại thêm dữ liệu không tốt, chỉ viết phần mở đầu rồi bỏ dở.
Có quá nhiều thứ để nói, muốn than thở cũng không biết đầu từ đâu.
Còn về Cố Tinh Tinh.
Trước đây tôi từng hỏi, sau khi hỏi Cố Dã mới biết đó là con của anh trai chị dâu anh ấy. Vì hai người gặp tai nạn xe, Cố Dã đã luôn nuôi .
Không có con riêng gì , tất đều đã sáng tỏ.
Cuối cùng thì tôi cũng đã có sống một cuộc đời lười biếng, ăn rồi ngủ, còn kéo Cố Tinh Tinh đi chơi.
niềm hạnh phúc tan biến ngay giây phút tôi bước nhìn thấy con số hiện ra.
Tôi tăng hẳn 3 ký!!!
3 ký!!
Nếu trước kia, một năm tôi cũng không tăng 3 ký đâu!
Vả lại, tên Cố Dã c.h.ế.t tiệt kia mỗi tối còn kéo tôi tập dục, sao tôi nỗ lực vậy mà tăng ?!
Tôi không hiểu nổi.
nặng tăng đột ngột như một hồi chuông cảnh báo đối với tôi.
Nếu tôi cứ tiếp tục ăn rồi chẳng chịu vận động như thế , có lẽ chẳng mấy chốc sẽ biến thành bà vợ già xấu xí, lúc sẽ xuất hiện một gái trẻ trung đó thu hút Cố Dã, sau đó tôi sẽ bị đá ra đường.
Nghĩ đến đây tôi càng thấy sợ hãi, quyết định phải đầu tập luyện giảm .
ăn kiêng tập dục, tối cũng phải nhìn Cố Dã Cố Tinh Tinh ăn, thèm đến chảy nước dãi.
Ban đầu họ còn do dự hỏi tôi có muốn ăn cùng không, giờ thì đã hoàn toàn làm ngơ tôi rồi.
Hai con người đó thật tàn nhẫn.
thầm mắng họ nghìn lần, vì để giữ vó dáng chỉ có uống nước ngày.
Thế nặng chẳng có thay đổi gì , mà cơ lại đầu có dấu hiệu khác thường.
Tôi đầu không muốn ăn, thậm chí chỉ cần ngửi thấy mùi thức ăn thôi cũng cảm thấy khó chịu, mỗi lần ngửi là buồn nôn.
Xế chiều, tôi lo lắng nhìn Cố Dã nói: “Cố Dã, có khi em bị chán ăn do ăn kiêng không? Em còn sống đủ đâu, em không muốn chết.”
Cố Dã sờ đầu tôi, bàn tay ấm áp mà chắc chắn: “Nói bậy gì đó, ngày mai anh dẫn em đi bệnh viện, nhất định không sao đâu.”
Tôi chớp chớp : “Đi bệnh viện? Sao không để bác sĩ riêng của anh đến nhà khám em?”
Anh ấy nghẹn lời, dùng ngón tay búng nhẹ trán tôi, cau mày nói: “Sau bớt đọc mấy cái tiểu thuyết vô bổ ấy đi.”
Tôi hừ lạnh một tiếng, rõ ràng bản thân gầy như tờ giấy, mà cũng dám mở miệng nói mấy lời đó.
Ngày hôm sau đến bệnh viện, bác sĩ hỏi han triệu chứng, ghi ghi chép chép rồi cười bảo:
“Dựa theo triệu chứng của , tôi khuyên đi khám khoa phụ sản.”
Tôi: ?
Ngoại truyện 2
Tôi, Lục Điều Điều, từ một thiếu nữ xinh đẹp cực phẩm, chuyển thành một vợ trẻ cực phẩm, rồi giờ lại thành bà bầu hai tháng.
Tôi bõng dưng muốn khóc.
Tại sao người ta xuyên sách đều là tận hưởng từng ngày từng phút, còn tôi thì lại nhảy vọt ba cấp, giờ đã chuẩn bị làm mẹ rồi?!
Cứu tôi, tôi thật sự sẵn sàng để làm mẹ !
Nhìn tên Cố Dã c.h.ế.t tiệt kia, từ lúc ra khỏi bệnh viện đến giờ cứ luôn cầm tờ giấy siêu âm của tôi, cười như điên như khùng.
Đứa bé còn ra đời mà ánh ấy đã vui như thế rồi, tôi bỗng nổi một cơn giận vô cớ, đột nhiên không muốn giữ đứa bé nữa.
“Điều Điều, đây là đứa con đầu của chúng ta, anh vui.” Đôi anh ấy sáng rực, cong đẹp: “Cảm ơn em, Điều Điều.”
Tôi cắn môi, thôi kệ, giữ đứa bé lại.
chẳng bao lâu sau tôi đã hối hận.
Tôi đầu ốm nghén liên tục, đến mức chỉ cần ngửi thấy mùi thức ăn là buồn nôn, nhanh chóng sụt trông thấy.
Cố Dã đau : “Điều Điều, em không cứ thế mà không ăn . Em muốn ăn gì, anh đi mua em.”
Tôi mới gượng dậy sau một cơn ốm nghén, chỉ xua tay, không nói lời .
Nửa đêm, tôi vỗ Cố Dã một cái, long lanh nhìn anh: “Chồng ơi, em muốn ngửi mùi xăng.”
Cố Dã: ?
Giữa đêm, anh ấy lái xe đưa tôi đến cây xăng, ngồi bên đường nhìn tôi ngửi mùi xăng ăn liền hai bát cơm, nét mặt đầy phức tạp.
Ngoại truyện 3
Mười tháng mang thai, một ngày sinh nở.
Là một bé trai, thằng bé cất tiếng khóc thật to khi chào đời.
Sau khi Cố Dã nhìn thấy thằng bé, ánh sáng đã không còn nữa, thay đó là buồn bã vô cùng: “Sao lại là con trai chứ?”
Tôi: …
Cố Tinh Tinh: …
Dù có không hài , Cố Dã là một người cha chu đáo, hầu hết mọi việc đều do anh ấy làm, tôi ngoài việc con b.ú ra thì còn lại là đi ngủ.
Cố Tinh Tinh nhẹ nhàng chọc má em bé, đôi tràn đầy niềm vui: “Em trai à, mau nhé.”
Tôi cảm thấy có một dòng ấm áp chảy qua mình, định thốt thì nghe cậu bé nhẹ nhàng nói thêm: “Như vậy em sẽ giúp anh đỡ phần việc học hành đấy.”
Haha, nhìn xem những người nhà họ Cố , người cũng mưu mô hơn người kia.
Cố Dã bế đứa bé nhẹ nhàng dỗ dành, nghiêng đầu nhẹ giọng hỏ tôi: “Điều Điều, đặt tên con đi, không có tên thì khó dỗ lắm.”
Tôi gật đầu: “Em vỡ nước ối lúc đang ăn kem socola, vậy gọi con là Bất Cấm Đông đi.”
Cố Dã: ?
Cố Tinh Tinh: ?
Ngoại truyện 4
Cuối cùng thì là Cố Dã đặt tên con.
Tên đầy đủ là Cố Ngải Lộc, biệt danh là Bong Bóng.
Nghe tên là tôi đã hiểu ngay hàm ý của anh ấy, ngoài miệng thì anh ấy như vậy, thì thật ra vui.
Bong Bóng ngày một , Cố Dã ngày càng quấn tôi hơn, mỗi ngày đều phải ôm tôi, ấm ức than thở: “Vợ ơi, em không thấy dạo em đối xử với Cố Ngải Lộc hơi tốt quá rồi sao?”
Tôi trợn : “Cố Dã, đó là con anh mà. Em tốt với con anh, anh còn không vui à?!”
Anh ấy dụi mũi hõm cổ tôi, hơi ngứa ngáy, giọng ấm ức: “ anh mong em quan tâm anh nhiều hơn một . Dù sao giờ cũng rồi, sao mình không thêm một đứa em gái nhỉ?”
Tôi: “? mới có ba tuổi mà.”
“Ba tuổi cũng đã rồi.”
…
kịp nói gì, Cố Dã liền bế tôi , tôi vội vùng vẫy: “Anh làm gì thế, con còn ở đây kìa!”
“Anh không quan tâm, ai bảo giành vợ với anh.”
“Cố Dã, anh từng tuổi rồi mà còn tranh giành sự cưng chiều với con trẻ à?”
“Đương nhiên là tranh rồi.”
…
Cố Tinh Tinh che Bong Bóng lại, lắc đầu lia lịa, chờ chúng tôi đi rồi mới nói với Bong Bóng ngơ ngác không hiểu gì: “Hai người đó là vậy đó, em phải học cách thông cảm. Em nhất định phải mau , để anh dạy em học luật thương mại…”
Ngoại truyện 5
Nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Cố tổng, tôi đã thành công mang thai đứa thứ hai.
Không chỉ có anh Tinh Tinh vui, mà còn có cậu con trai của tôi cũng vui theo, dù nói rành, chỉ biết cười ngây ngô theo mọi người.
Niềm vui ấy là của họ hết.
Đứa thứ hai, đúng như Cố Dã mong muốn, là một bé gái.
Anh ấy ôm con bé không rời tay, si mê vô cùng.
Lát sau, anh ấy đi đến bên tôi, có ngại ngùng nói: “Vợ ơi, anh muốn thương lượng với em một , dạy dỗ đứa thứ hai, em đóng vai nghiêm khắc không?”
Tôi: ?
Nhiều năm sau, Cố Tinh Tinh dẫn hai đứa nhỏ chơi đùa sân, tôi Cố Dã ngồi trên ban công tầng trên nhìn ba đứa trẻ nô đùa, cùng nhau mỉm cười.
Anh ấy khoác tay tôi, đầu tôi tựa n.g.ự.c anh.
Năm tháng yên bình, anh nhiên không ưu phiền.