Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ngoại truyện 6
Chào mọi người, con tên là Cố Tích Niên, năm nay con 5 tuổi.
Bố nói phải trân trọng từng năm tháng ở bên nhau, nên đặt tên con là Tích Niên.
Mẹ nói con là viên ngọc trong mẹ, nên đặt biệt danh là Bảo Châu.
Nhưng biệt danh chỉ có mẹ , còn bố và anh trai đều con là Niên Niên. Thế nên hồi con thường không biết khi họ thì con phải trả lời thế nào.
Bố rất nuông chiều con, nhưng ông ấy con cưng chiều mẹ hơn. Mẹ một cái, bố lập tức biết mẹ muốn ăn dưa hấu hay sinh tố.
Khi con hỏi anh trai, Cố Tinh Tinh và Cố Ngải Lộc chỉ vuốt đầu con : “Em còn , họ đấy, em quen rồi là được.”
đó con sự đã quen luôn rồi.
Cố Tinh Tinh nhìn con, nghiêm túc nói: “Niên Niên, em phải nhanh lớn, lớn rồi anh sẽ dạy em luật thương mại.”
nói câu, đã bị Cố Ngải Lộc đẩy một cái: “Hại một mình em đủ hả, anh còn kéo Niên Niên theo, không được!”
đó, hai người họ dạy mình.
Ai cũng nói em gái có anh trai thì rất được chiều chuộng, nhưng vì Cố Tinh Tinh và Cố Ngải Lộc mà con ngày càng tomboy hơn.
Bố không ngừng, nói con bị dạy hư rồi.
Ông ấy lại nói với mẹ: “Giờ nhà nước đã mở chính sách sinh ba rồi, chi bằng chúng ta…”
Mẹ con không nương đá một cú ông ấy, rồi dọa: “Còn nói nữa là em cho anh đi triệt sản luôn đó.”
Con nghe xong rất buồn.
Tiểu Hoàng của con đã bị đưa đi thiến rồi, Cố Ngải Lộc nói Tiểu Hoàng của con đã trở ông cụ rồi, con không muốn để bố con cũng trở ông cụ.
Dù con cũng không rõ ông cụ rốt cuộc là gì, nhưng chắc chắn không phải tốt.
Con nghĩ Cố Tinh Tinh đáng tin hơn, nên hỏi anh ấy. Anh ấy nói: “Em yên tâm đi, bố em không bị triệt sản . Người ta nói phụ nữ ba mươi tuổi như sói như hổ, nhưng mẹ em không nỡ . Mẹ em ngày trước cũng nói như , nhưng chẳng bao lâu là có em đó.”
Con yên tâm hẳn, nhưng không hiểu nghĩa câu đó, nên quyết định hỏi bố cho rõ.
“Bố ơi, như sói như hổ là ạ?”
Con nhìn bố mẹ bỗng dưng nhổ nước dưa hấu họ vừa uống ra.
Tối hôm đó, Cố Tinh Tinh bị phạt trồng cây chuối và đọc ba chương đầu của Bộ luật Dân sự.
Bố con nói với con: “Niên Niên, bố không đòi hỏi gì nhiều, chỉ mong con mặc váy thì có thể khép chân lại được không? Con xem có cô gái nào mặc váy mà ngồi khoanh chân không?”
Con lén nhìn mẹ con đang mặc váy ngồi sức thoải mái trên sofa.
Bố con cũng thấy, rồi im lặng.
Ông ấy vuốt đầu con, rất đau : “Niên Niên, bố mong con sẽ giống như một nàng công .”
Con gật đầu: “Con hiểu rồi ạ.”
Mấy ngày , con tặng bố một món quà.
Ông ấy rất vui mừng và hài , ánh mắt như muốn nói, con gái của bố đã lớn rồi.
Kết quả khi ông ấy mở ra là một chiếc váy công Elsa.
Con nhìn thấy sắc mặt ông ấy dần chuyển sang màu xanh, còn mẹ con thì đỏ bừng, Cố Tinh Tinh và Cố Ngải Lộc cũng .
Con vô tự hào xoa mũi nói: “Bố ơi, bố không phải muốn con trở công ? Con đã dùng tiền lì xì mua chiếc váy , bố thích không?”
Ông ấy bình thản nhìn con: “Niên Niên à, con có từng nghĩ khả năng không, câu mà bố nói muốn con công ấy, ra là bố hy vọng con có thể trở công .”
Con: ?
Ngoại truyện 7
Thời gian trôi qua nhanh , tôi còn kịp tận hưởng thì đã trở mẹ của hai đứa .
Nhìn thấy Bảo Châu chạy đuổi theo Bong Bóng khắp nhà, tôi có chút yên vui.
Đứa hoàn toàn thừa hưởng được khả năng vận động của tôi, tôi rất hài về điều đó.
Tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, lại chùng xuống.
tôi lại mẹ của hai đứa rồi nhỉ?
Một vòng ôm lấy eo tôi, đầu Cố Dã dựa cổ tôi, hơi ấm phả lên cổ khiến tôi vừa ngứa vừa nóng rát.
“Em đang gì đó?” Giọng anh ấy lười biếng.
Tôi bị giọng nói của anh ấy xao động, đúng lúc một cơn gió nhẹ thổi qua khiến tôi tỉnh táo ngay lập tức.
Tôi liền trợn mắt, đẩy anh ấy ra.
Cố Dã liền tỏ vẻ ấm ức, đôi mắt long lanh nhìn tôi như một chú chó bị bỏ rơi.
“ ơi, lại đẩy anh? Hay là không còn yêu anh nữa?”
Đúng rồi, chính dáng vẻ đó khiến tôi không thể không rơi bẫy của anh ấy!
Tôi lạnh lùng hừ một tiếng, hai chống hông, hất mặt lên nhìn anh ấy nói: “Cố Dã, em không nữa! Em muốn bỏ nhà đi!”
“Cái gì?!” Anh ấy hoảng hốt: “Không được, anh đã gì sai, nói đi anh sửa ngay, đừng đi mà!”
Bảo Châu và Bong Bóng bị giọng nói của anh ấy dọa sợ, không hiểu gì mà khóc òa lên.
Tôi đ.ấ.m anh ấy mấy cái cho bớt giận, cười nhếch mép đầy hiểm : “Đợi em dỗ bọn xong rồi xử anh .”
Cố Dã liền chuyển chiến thuật: “Việc để anh lo, để phiền được chứ.”
Nói xong anh ấy bế hai đứa chạy mất dạng.
Tôi lại tiếp tục nhìn ra ngoài, suy ngẫm về cuộc đời.
Tối đó tôi và Cố Dã tổ chức một cuộc họp bàn về việc tôi bỏ nhà đi.
Anh ấy bình tĩnh phân tích: “ là muốn sống một mình phải không?”
Tôi gật đầu.
“Được rồi, anh đồng .” Anh ấy gật đầu.
“Nhưng mà” Cố Dã tiếp tục nói “Không được hẹn hò với trai , mỗi ngày ít nhất phải một cuộc điện thoại báo an toàn, không thì anh lo.”
“Không được hẹn hò trai ?” Tôi giật mình “ 80% thời gian của em đã mất đi nghĩa rồi còn gì!”
Anh ấy nhe răng dọa tôi.
Tôi co người lại.
Hôn nhẹ lên thẻ đen mà anh ấy đưa, thu dọn hành lý trong đêm, khởi hành đi , sợ trễ một giây anh ấy sẽ hối hận mà đổi .
Bước ra khỏi sân bay, tôi chỉ muốn hét to, nhưng sợ mình trông như thần kinh, đành nuốt xuống.
Cuối thì tự do rồi!!!
Tôi ở trong căn hộ tổng thống trên tầng thượng của khách sạn năm , cầm ly cà phê, bên trong là trà sữa trân châu, nhìn qua cửa kính lớn ngắm cảnh đêm của phố.
Chà, niềm vui của một quý cô giàu có.
Tôi thỏa mãn nằm xuống giường.
Giường xịn lắm.
Tôi không khỏi nhớ lại lần đầu gặp Cố Dã.
kịp suy nghĩ gì thêm, tôi đã lật người ngủ say mất tiêu.
Độc thân tốt , mai tính ly hôn !
Ngày hôm tôi lại khu vui , mua một cây kem, ăn thử thấy không ngon, định Cố Dã giải quyết thì bỗng nhớ mình đi một mình.
Tôi nhăn mày, theo nguyên tắc không để phí đồ ăn, miễn cưỡng ăn cây kem đó.
đi lại mấy ngày liền, kỳ lạ là tôi ngày càng nhớ Cố Dã hơn.
Đang tính về nhà thì chuông cửa khách sạn vang lên.
Tôi nhìn qua mắt mèo, giật mình, vội mở cửa, sung sướng kéo Cố Dã nhà: “ anh lại đây?”
Cố Dã không nói gì, đè tôi cánh cửa, và trao một nụ hôn nóng bỏng.
Chỉ khi cả hai đều hổn hển, anh ấy mới ôm lấy tôi, ngậm ngùi nói: “Em không điện, anh không dám quấy rầy em, nhưng anh sự rất nhớ em.”
Tôi chịu không nổi, lại nhớ hai đứa nhà mình mới cai sữa lâu.
“Anh đây rồi bọn ? Bọn nó thế nào rồi?”
Cố Dã cười bí hiểm: “Em yên tâm, bọn nó có người trông rồi.”
lúc đó, Cố Tinh Tinh ngao ngán nhìn hai đứa đang chạy quanh nhà, tràn đầy năng lượng.
Cậu bé đảo mắt mấy vòng, ngoắc hai đứa lại: “Ngồi xuống đi anh kể cho nghe.”
Chúng tin , ngoan ngoãn ngồi yên.
Cố Tinh Tinh rút ra một quyển sách, khẽ hắng giọng bắt đầu đọc: “Chương một Luật thương mại…”
Tôi đỡ trán bất lực: “Tinh Tinh cũng không lớn lắm , thằng bé cũng vẫn là đứa mà.”
“Đừng xem thường sức mạnh của người thừa kế nhà họ Cố. Thằng bé sẽ phải đối mặt với tất cả đó .”
Thấy tôi im lặng, anh ấy lại nghiêng người gần: “ ơi, đừng có sống một mình nữa, dẫn anh theo với được không, hai đứa mình đi .”
Tôi giả vờ do dự một chút rồi miễn cưỡng gật đầu đồng .
Anh ấy ôm tôi , tôi không nhịn được : “Kiếp trước em đã tốt gì mà có thể gặp được anh ?”
“Biết chúng ta có duyên phận kiếp trước thì .”
“Em không tin … anh đừng có sờ lung tung!”
Bầu trời đen như mực, đêm còn rất .
Tôi và Cố Dã cũng còn rất nhiều tháng ngày phía trước.