Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
cuối cùng vẫn là uổng phí công sức.
Những lời tôi nói với Tạ Chu không phải là nói dối, cho dù đã ly hôn tôi cũng ràng bản thân không có khả năng bắt đầu một chuyện tình mới.
Đối với tôi Chu Việt không đơn thuần chỉ là tình yêu.
Từ tuổi đến ba mươi mốt tuổi, tròn mươi sáu anh ta như một bộ phận trên thân thể của tôi, chặt chẽ mà sinh trưởng ở tính mạng của tôi. nay trực tiếp bóc xuống như thế, cái giá phải trả là đau đến không sống, đau đến m.á.u chảy đầm đìa.
Mặc dù nay tôi mang người khác đứng trước anh ta, đau đớn anh ta cảm nhận được có thể bằng một phần trăm của tôi vào thời điểm kiếp trước Mộc nói rằng bọn họ đã ở nhau sáu không?
Tôi đã từng yêu anh ta như vậy.
Cho tôi cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta.
13
ngày đó có một thời gian rất dài Chu Việt đều không xuất hiện.
Mà một lần nữa tôi được tin tức của anh ta là vì sát điện thoại tới nói Chu Việt đã xảy ra tại nạn xe cộ.
tượng hệt kiếp trước, chỉ là thời gian sớm hơn nhiều lắm.
“Tình hình của anh Chu không lạc quan, anh ấy không có người thân bạn bè chúng tôi chỉ có thể liên lạc với cô.”
sát nói, “Ngoài ra người gây tai nạn là cô cũng bị bắt được ngay tại chỗ, cô ta nói gặp cô một lần.”
Trong nháy mắt tôi ngẩn ngơ tại chỗ.
Trong đầu dường như có vài tiếng nổ vang lên, vạn vật ầm ĩ rồi trong nháy mắt lại quy về yên tĩnh.
Một giây đó tôi suy nghĩ cẫn thận rất nhiều chuyện.
lái xe tới bệnh viện Chu Việt đã bị đẩy ra khỏi phòng cấp cứu.
Không kiếp trước, lần này anh ta giữ được một mạng, chỉ là chân trái bị thương nặng phải cắt chi.
Chu Việt nằm ở trên giường bệnh mắt nhắm chặt, mày nhíu lại có lẽ do đau đớn.
Anh ta gầy hốc hác, cái chân bị cắt quấn băng gạc một vòng lớn khiến chân phải cạnh có vẻ lẻ loi.
Tôi im lặng một , lấy điện thoại ra cho trợ lý của anh ta.
“Chu Việt xảy ra tai nạn giao thông, cậu thuê nhân viên chăm sóc tới bệnh viện chăm sóc anh ta đi.”
Trợ lý ở đường dây chần chờ : “Bà chủ?”
“Đừng tôi như vậy, tôi và Chu Việt đã ly hôn rồi.”
“Bà…Chị Lâm, chị không thể ở lại một chút được sao? Lần trước công ty có team building, giám đốc Chu uống say luôn miệng tên chị, anh ấy vẫn luôn nhớ chị, cũng…rất yêu chị.”
Vậy có tác dụng .
Như vậy có tác dụng ?!
Tự tôi cười, lại chỉ có thể dùng tay lau qua đuôi mắt, vẫn có nước mắt rơi xuống.
cùng tôi ra khỏi bệnh viện, đi đồn sát gặp Mộc.
Cô ta chằm chằm tôi, ánh mắt bình tĩnh khiến người ta sợ hãi: “Lâm Ngôn Tư, mạng chị cũng lớn , có người kéo chị một cái nhặt cho chị một cái mạng về.”
Tôi hít sâu một hơi: “Vậy là chiếc xe màu đen đó là cô.”
“Đúng vậy.”
“Kiếp trước người đ.â.m c.h.ế.t Chu Việt cũng là cô phải không?”
“Phải.”
“Cô trở lại từ khi ?”
Cô ta khẽ cười một cái: “Chính là buổi chiều đó, Chu Việt đột không nói không rằng sa thải tôi, tôi không thể tin được, ràng tình cảm của chúng tôi đang chuyển từ mập mờ qua xác nhận. ràng đang yên lành đột lại thành ra như vậy. Tôi tưởng cô giở trò đi tìm người, đó những ký ức thoáng cái đã trở lại.”
“Kiếp trước cũng như vậy.”
“Tôi nói cho Chu Việt chuyện tôi mang thai, vậy mà đó anh ta lại nói với tôi rằng anh ta chia tay, trở lại gia đình, anh ta…vẫn yêu cô. Tôi hỏi anh ta vậy tôi là cái , sáu này lại tính như thế , anh ta không trả lời được chỉ nói tôi và cô không nhau.”
“Cuối cùng có chỗ không nhau? Là bởi vì tôi xuất hiện muộn sao? mà ràng tôi và anh ấy có chung bí mật lớn nhất đời này, người thích hợp với anh ấy nhất cũng là tôi!”
Cô ta nói xong, giọng điệu chậm lại một chút: “Như bây giờ cũng tốt, không thể sống cùng nhau cùng nhau xuống địa ngục đi.”
Tôi cô ta.
Dưới ánh mắt bình tĩnh cất giấu cảm xúc cực đoan đến điên khùng, như biển êm ả những cơn lốc xoáy không khi sẽ kéo đến.
Thoáng cái tôi đã hiểu .
Kiếp trước ở vài ngày trước tang lễ của Chu Việt, sát có điện thoại tới nói với tôi rằng đã có manh mối của người đ.â.m Chu Việt rơi xuống vách núi.
ngày đó Mộc xông thẳng vào tang lễ đẩy tôi ngã khỏi cửa sổ.
Sáu điên đảo hỗn loạn chỉ có thể dây dưa ở nơi bí mật, từng bước từng bước làm cô ta hao mòn kiên nhẫn, cho cô ta dùng một cách gần như tự hủy dẫn tôi và Chu Việt xuống địa ngục.
Không thế tôi lại nghĩ đến tôi vừa trở về, Chu Việt còn chưa quay lại, đối với “ác mộng” cùng với sự bài xích của tôi với Mộc, phản ứng đầu tiên của anh ta là: “ nói xảy ra tai nạn xe cộ chẳng lẽ là do cô ta đâm?”
Không thể tưởng tượng được một câu thành sự .
Nghĩ tới đây tôi đứng lên, từ trên cao xuống cô ta.
“Dù cô có tìm một nghìn hay mười nghìn lý do cũng không thể thay đổi sự là cô và Chu Việt làm sai. Tôi cũng không có bất kì lỗi lầm với cô, cô hận cũng hận Chu Việt, hận anh ta không ly hôn với tôi đã đến với cô.”
Cô ta hơi ngẩng đầu lên tôi, bỗng đưa tay che mắt, nước mắt chảy xuống.
“Bởi vì tôi ghen ghét chị, đố kị với chị, dù cho trái tim anh ấy nhất thời đi lệch hướng cuối cùng vẫn trở lại cạnh chị.”
Tôi không quan tâm tới cô ta nữa, xoay người rời đi.
ra khỏi đồn sát, ngoài trăng sáng sao thưa.
Tôi đi trong gió đêm hơi lạnh, đột nghĩ tới lâu lâu trước đây.
Khi đó chúng tôi mới mười tuổi, phía núi trên thị trấn có một cây đào vừa chín.
tôi thích ăn đào non Chu Việt vì tôi mà lén lút chạy tới đó leo cây hái đào, hậu quả là ngã từ trên cây xuống đau chân tới độ sắc trắng bệch.
Tôi nắm tay anh, nước mắt chảy không ngừng còn anh cười nói:
“Lâm Tư Ngôn, bây giờ đã khổ sở như vậy rồi nếu chân anh bị gãy có phải sẽ lấy anh luôn không đó?”
“Được rồi đừng khóc nữa mà, chân anh thực sự không có vấn đề , anh vẫn đi bộ được này.”
Để trấn an tôi anh gắng gượng đi vài bước, hậu quả là này đi khám ở bệnh viện huyện, bác sĩ nói vốn chỉ là trật khớp xương nhẹ thôi bởi vì mấy bước chân mà bị thương nặng hơn, phải bó thạch cao.
Tôi đứng giường bệnh tự trách bản thân khiến anh bị thương, khóc đến độ không thở ra hơi, do vậy Chu Việt đang là bệnh nhân lại phải an ủi ngược lại tôi: “Sao thích khóc vậy hả Lâm Ngôn Tư?”
“Đừng khóc nữa mà, anh sẽ dưỡng bệnh tốt, nghe bác sĩ nói rồi đó thôi, cũng không phải nghiêm trọng mà.”
“Lâm Ngôn Tư, anh sẽ không bao giờ làm rơi một giọt nước mắt nữa.”
đó cũng chỉ là những lời nói bình thường mà thôi.