Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
hết hồi ức, tôi bị kéo lòng Kỷ Trì.
Ngồi vừa vặn eo anh.
Kỷ Trì hơi ngả ra , để tôi nhìn thẳng mắt anh.
Wow, tôi bay tới đây này!!!
“Sợ gì?”
“Sợ nắm đ.ấ.m nhỏ em làm anh đau?”
“Hay sợ anh là kẻ bỏ vợ con vì chút chuyện?”
Được hơi ấm anh bao bọc.
Tôi bất giác yên lòng.
Thậm chí suy nghĩ lệch lạc, nhỏ giọng phản bác.
“Tôi không phải vợ anh, chúng ta cũng không có con.”
Kỷ Trì một chống trán nhẹ, rồi đến vỗ đầu tôi.
“Lập dị một chút cũng tốt.”
“Giống mưa nắng, cuối cùng có cầu vồng xuất .”
Phải không?
Vậy anh lại đột nhiên khóc?!
Nước mắt từng giọt lăn má anh thấm ướt áo.
Kỷ Trì nhìn tôi yên lặng, mắt đỏ hoe.
Lồng n.g.ự.c anh vì cảm xúc mạnh mẽ nhịp điệu thất thường.
Giọng khàn khàn.
“Nếu anh tìm được em sớm .”
“ khác không?”
“Em có vui , hạnh phúc ?”
“Những ngày tuyệt vọng có bớt khó khăn không?”
Anh dừng lại, cố kiềm chế hơi thở.
“Nhưng anh hy vọng tại vẫn muộn.”
Kỷ Trì không biết từ đâu lấy ra một túi hồ sơ giấy.
Cái gì đây?!
Hợp đồng đòi bồi thường ?
Tôi nghi ngờ mở ra.
Mấy tờ giấy mỏng, dày đặc thông tin về bất động sản cửa hàng.
“Nếu lời nói không chân thật, có lẽ chúng em cảm giác .”
Đôi mắt Kỷ Trì sáng lên, biểu cảm gần mê hoặc.
“Đây là bộ tài sản cố định 90% tiền mặt anh, chỉ cần em ký là không phải lo gì , vì anh không thể chạy đi đâu được.”
???!!!
17.
Chắc xem tiểu thuyết nhiều quá rồi nhỉ?!
lại đưa tiền người ta trông vui vẻ kia?!!!
Tôi vừa khóc vừa .
“Vậy này chẳng phải dựa em để sống à?”
Kỷ Trì không do dự tiến lại gần.
Đầu anh chui hõm tôi, cọ xát, giọng ồm ồm.
“Đúng rồi, này nhờ em sống~”
Ồ, sến quá đi!!!
Đừng có bĩu môi, xấu c.h.ế.t đi được!
Tôi mím môi, cố ý đẩy anh ra.
“Tiểu Trì tử, bây giờ có việc phải giao ngươi làm.”
“Tin đồn ngoài kia là chửi ta, làm giải quyết đây?”
Kỷ Trì nhặt điện thoại bên cạnh, cung kính đưa lên.
“Bẩm bệ hạ, xử lý xong rồi, xin bệ hạ xem qua~”
Nói rồi anh tự hào mở trang đầu tin nóng.
Lại là một đoạn video.
Phông nền ồn ào lộn xộn.
Rất nhiều phóng viên chặn đường đi ra kiện, cố gắng qua cửa kính xe ghi hình nhân vật chính.
Chiếc xe đen Buffett S không dự đoán chạy thẳng.
dừng hẳn ở ngã rẽ.
Cửa xe trượt mở, Kỷ Trì khí ngùn ngụt bước xuống.
Xung quanh lập tức đông nghẹt, đèn flash lóe sáng liên tục.
Anh tháo kính râm, mắt không chớp.
“Tôi cô Lê Ngôn không có bất cứ tiếp xúc gì ngoài quan hệ bạn bè.”
“ tôi đang theo đuổi Bạch , nên cáo buộc mạng không có căn cứ.”
“Mọi người câu hỏi gì không?”
Kỷ Trì nhướn mày, vừa kiêu ngạo vừa thản nhiên.
Lập tức khiến phóng viên cứng họng.
Lâu lắm mới có người hồi tỉnh, thả câu hỏi ác ý.
“Vậy chuyện cô Bạch thầy Giang có thật không?”
Kỷ Trì: “Không thật, chuyện Giang Dục có đơn phương Bạch hay không tôi không rõ.”
“Anh nghĩ về chuyện này? Có ảnh hưởng đến tình cảm với Bạch không?”
Kỷ Trì: “Ý kiến ?”
Anh một cách khó đoán, ánh mắt chăm chú nhìn ống kính.
“ giới có nhiều người thích cô ấy là điều tốt.”
“Bởi vì cô ấy xứng đáng…”
Video đột ngột kết thúc.
Phía dưới bình luận rộn ràng từng thấy, hệ thống gần sập.
[Đấu tranh tới cùng!!! Đàn ông đích thực!]
[Ngọt c.h.ế.t tôi rồi, tôi nói rồi ánh mắt Kỷ Trì với Bạch lúc quảng bá không trong sáng!]
[ quá, trà xanh Lê Ngôn c.h.ế.t tiệt cuối cùng cũng bị lật tẩy haha.]
[Thôi đi, cũng có nói gì đâu?]
[Chỉ là chúc phúc thôi, những chuyện khác chẳng phải do người tưởng tượng à?]
[ bênh được ? Nói linh tinh gây chuyện, không rõ ranh giới dính lấy Kỷ Trì, dẫn dắt dư luận công kích người khác, chuyện nào oan cô ta?!]
[Kỷ Trì kiểu này chẳng ra gì…]
[Haha, chắc Bạch tát anh ta một cái, anh ta cũng chỉ biết nói: Vợ đánh quá, muốn thêm ~]
[Cũng có thể mua còng khóa Bạch giường, toi cô ta rồi hehe!]
Tôi: …
Đủ rồi, đừng nói .
Tôi sợ anh ta thật học theo đó mất…
18.
Tôi tắt điện thoại, sắc mặt lúc vàng lúc đỏ.
Kỷ Trì chọc chọc tôi, tỏ vẻ công trạng.
“Bệ hạ, hài lòng ?”
“Cũng tạm được.”
“Vậy bệ hạ có thưởng gì không, ví dụ làm lành lại với thần đây?”
Tôi đầy mưu mô, kìm nụ hứa hẹn.
“Việc này khó đấy, phải xem ngươi thể nào.”
Một giây tự mãn, trước mắt choáng váng xoay cuồng.
Hơi thở nóng bức quấn lấy nhau, xung quanh kín mít.
họng Kỷ Trì chuyển động không kiểm soát: “Thần nhất định thể tốt.”
???!!!
Aaaa, tôi không phải ý đó đâu ?!
……
Nửa năm .
Tôi nhận giải Nữ phụ xuất sắc Kim Hầu.
Điều này đồng nghĩa được công nhận ở giải thưởng chính thống.
Cũng đồng nghĩa tôi sắp thoát mác thần tượng.
Chiếc cúp nặng trĩu, khiến tê mỏi.
Tôi đứng dưới ánh đèn sân khấu, mũi cay cay.
“ con đường này, tôi đối mặt rất nhiều tranh cãi.”
“Nhưng dù khó khăn nào, tôi từng nghĩ từ bỏ diễn xuất, từ bỏ đam mê.”
“Tôi muốn nói với tất cả mọi người, đặc biệt là cô gái.”
“Hãy bịt tai tiến lên.”
“Khi phép màu được tạo ra.”
“Mọi lời chế nhạo, mỉa mai rồi hóa thành tro bụi.”
“Lịch sử mãi ghi nhớ thành công bạn.”
Lời cuối hòa tiếng vỗ nồng nhiệt.
Tôi siết chặt cúp, giọng run rẩy.
“Ngoài ra, tôi muốn cảm ơn một người.”
“Cảm ơn anh vì ủng hộ thấu hiểu vô điều kiện.”
Máy quay hướng thẳng người đàn ông.
Kỷ Trì mặc bộ vest trắng, ghim ngọc lam áo cực kỳ hợp với váy tôi.
Anh mỉm thường lệ, mắt long lanh.
Khán giả quen bắt đầu hò reo.
Rực rỡ ánh đèn, tôi nhìn anh.
“Cảm ơn diện anh, giúp giới này giữ lại phần đẹp đẽ em.”
(Hoàn văn)