Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Sau khi hôn mê một tháng, ta trở về Thượng thư phủ, hay trông Tống phụ, người đang đảm nhiệm chức Công bộ Thượng thư, đang nắm tay một thiếu nữ mặc áo trắng hơn tuyết, yếu ớt mong manh, từ xe ngựa xuống.
Ông dường không hề nhìn gương mặt tái nhợt của ta, niềm vui tràn đầy nét mặt, nói:
“ , là Tống Nguyệt, con ruột của phụ thân.”
Ta hỏi:
“Vậy còn con thì sao?”
Tống phụ ta đừng lo:
“ , tuy Nguyệt nhi đã trở về, nhưng cần con ngoan ngoãn, con vẫn thể Thượng thư phủ.”
“ là, thân phận đích trưởng nữ này, con phải trả Nguyệt nhi. Từ nay, con hãy nói ngoài rằng là nghĩa nữ của lão phu nhé!”
Ông sắp xếp rất ổn thỏa, là tuyệt nhiên không nhắc thân thế sự của ta.
Tống Nguyệt chủ động lên nắm lấy tay ta:
“Phụ thân yên tâm, tuy muội muội đã chiếm mất mười bảy năm của con, nhưng con không khổ, đó, con sẽ đối xử tốt với muội muội!”
mặt nàng ta nở nụ cười tươi hoa, nhưng bóng tối dùng sức bóp mạnh tay ta.
Ta nghi hoặc nhìn nàng ta.
Tống Nguyệt lén dùng tay kia bấu vào chính , kết quả đau đến run môi, ta liền cười khoái trá.
Không ngờ phải không!
tay ta đã đặt sẵn một miếng da giả, nàng ta bóp thế nào, ta cũng đau!
2
Tống Nguyệt viện tìm ta.
vào cửa, mắt nàng ta đã đỏ hoe:
“Hức hức, viện của muội đẹp, còn trồng hoa cỏ, không giống ta, viện của ta toàn là dược thảo, ngày nào trời chưa sáng cũng phải dậy để nghiền thuốc…”
Tống mẫu vào liền đau ôm nàng ta mà rơi nước mắt:
“ bối của mẫu thân, đều là lỗi của mẫu thân, con thích viện này thì mẫu thân sẽ nhường con!”
Tống Nguyệt làm bộ khó xử:
“ vậy không hay đâu, dù sao cũng là viện của muội muội…”
“ gì mà không hay? Mẫu thân nói, nó nghe cũng phải nghe, không nghe cũng phải nghe!”
Hai mẫu tử họ nói chuyện chốn không người, cứ hề nhìn ta, một người sống sờ sờ ngay .
viện biến thành Minh Nguyệt viện.
Còn ta thì bị tùy tiện sắp xếp Bắc viện, nơi ai .
Bắc viện cỏ dại um tùm, cửa sổ đều hỏng, gió lạnh rít lên từng hồi.
Hồng đỏ hoe mắt, khóc hỏi tại sao.
Ta nàng đừng khóc, dẫn nàng trèo tường ngoài, đến tại đệ nhất khách điếm nổi tiếng nhất kinh thành.
nghe cái tên thôi đã biết nó ngông cuồng cỡ nào.
Truyện được đăng page Ô Mai Đào Muối
ta một viện riêng, bệ cửa sổ đặt chậu tố quan hà đỉnh quý giá, giường bằng gỗ lê hoa, chăn gối bằng vải vân gấm, ngay cả bộ trà cụ cũng là bằng lưu ly, bên pha trà Quân Sơn ngân châm.
Ta nói với Hồng , là sản nghiệp riêng của ta.
Hồng sững sờ:
“Tiểu… tiểu thư, nô tỳ không phải đang mơ chứ?”
“Đương nhiên là không!”
Ta chưởng quỹ bày một rượu ngon thức ăn ngon, Hồng ăn đến miệng bóng nhẫy dầu, sờ cái bụng tròn vo mới thừa nhận là sự .
Ngủ một giấc tận sáng hôm sau, ta ăn một bữa trưa thịnh soạn, mới quay Bắc viện theo đường cũ.
3
ta trở về Bắc viện không bao lâu, Tống Nguyệt đã tìm ta.
Lần này, nàng ta để báo rằng đã mang cốt nhục của Thái tử, và muốn ta nhường Thái tử nàng ta.
Hồng nghe xong trừng to mắt, không dám tin mà trao đổi ánh mắt với ta:
“Tiểu thư, nàng ta không sao đấy chứ? Chưa cưới đã chung, sao còn dám nói ?”
Ta mỉm cười, không đáp, mặc Tống Nguyệt khoác lấy cánh tay ta.
gương mặt trắng nõn mềm mại của nàng ta là vẻ đắc ý hề che giấu, giọng nói khẽ khàng ta nghe được:
“Tống , ngươi biết Thái tử ca ca nói gì về ngươi không? Chàng ấy nói ngươi tảng đá, chút thú vị, nếu không phải Hoàng thượng ban hôn, chàng ấy đã sớm từ hôn ! Nếu ngươi ngoan ngoãn hủy bỏ hôn ước với Thái tử thì thôi, bằng không…”
Tống mẫu đang vào cửa viện, nàng ta “á” lên một tiếng thảm thiết, làm bộ bị ta đẩy ngã, ngồi đất, đôi mắt đẫm lệ nhìn ta, khóc rất chân tình:
“Ta và Thái tử ca ca yêu nhau. Muội muội, cầu xin muội hãy trả chàng ta! Muội đã thay ta hưởng mười bảy năm tình thương của phụ mẫu, thì đừng tranh giành với ta nữa! Ta… ta đã mang cốt nhục của Thái tử …”
Ta nhìn tay trắng mịn nàng ta đưa , tay trầy xước lộ vài giọt m.á.u tươi, không khỏi cười khẩy:
tay được chăm sóc kỹ thế này, cũng dám nói ngày ngày nghiền thuốc?
Còn nữa, kêu to thế kia, đứa bé bụng phải bị sảy sao?
đúng là còn giả hơn cả thoại bản!
Tiếp theo, chắc là đến lượt Tống phụ Tống mẫu xuất hiện, thay nhau mắng ta !
4
Quả nhiên, Tống mẫu lật đật , dìu Tống Nguyệt dậy, đôi mắt đỏ hoe, giận dữ trừng ta:
“Tống ! Người ta nói không sai, ngươi đúng là con sói mắt trắng nuôi không quen! Nuôi một con ch.ó còn biết vẫy đuôi, Tống gia ta nuôi ngươi mười bảy năm, ngươi nhường Thái tử Nguyệt nhi của ta thì sao? Nếu không ngươi, Thái tử vốn dĩ là của Nguyệt nhi!”
Ta quay sang hỏi:
“Phụ thân cũng nghĩ vậy sao?”
Tống phụ nói ông không cần một đứa con gái không nghe lời.
Còn nói chuyện hôm nay thành thế này đều là lỗi của ta.
“Muốn trách thì thể trách chính ngươi! Đã đến Giang Nam mà không chịu giữ Thái tử bên , ngươi đi làm gì? Nếu không phải Nguyệt nhi bên Thái tử, thì Thái tử đã sớm bị yêu nữ khác quyến rũ mất !”