Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 7:
Nhìn thẳng vào đôi giận dữ của cậu ta, tôi tươi rói:
“ cậu đấy! Cậu nên vui đi đừng có đằng chân lân đằng đầu đó!”
Trần Trác lập tức nhảy ra bênh:
“Cậu úp khay cơm đầu người ta mà gọi à?!”
Thấy chưa, hóa ra bọn họ cũng hiểu mà!
Tôi liền túm lấy quần Trần Trác kéo tuột xuống, mặt không cảm xúc :
“Bây giờ cũng cậu rồi đó!”
Chỉ cần cậu, cũng lẽ đương nhiên!
Trần Trác đứng trần trụi nửa thân dưới, chỉ mặc một chiếc quần lót in hình Siêu Nhân.
Tôi theo phong thái của bà nội, nhìn thẳng không né tránh, huýt sáo trêu:
“Nhỏ thế này à?”
Mặt Trần Trác đỏ bừng! Hắn vội vàng cúi xuống kéo quần:
“Đ** !”
Tôi đạp chân quần hắn, dùng cả tay đẩy mạnh hắn ngã nhào xuống.
Từ trên cao, tôi cúi xuống mỉa mai:
“ cậu mà, sao lại đằng chân lân đằng đầu thế? Đồ không điều!”
Trần Trác điên tiết, vùng dậy định đánh tôi.
Tôi lao , ghì chặt hắn xuống, chộp lấy ba bốn khay cơm nện liên tiếp vào đầu cậu ta!
Cậu ta choáng váng, Chu Kỳ vội chạy tới kéo tôi ra.
Không sức lực từ đâu ra, tôi cũng túm luôn cậu ta rồi quật ngã xuống, nhổ một bãi đờm đặc thẳng vào mặt!
thằng khốn!
tôi lăn lộn thành một đống, tôi dùng mọi cách để đánh trả:
Đấm, đá thẳng vào hạ bộ, tát, thậm chí cắn.
Tôi nghiến răng cắn vào vành Trần Trác, đồng thời tung cú đá thật mạnh vào giữa háng Chu Kỳ!
Đám con xung quanh nhào vào giúp , tôi nhanh chóng bị áp đảo.
Mấy bạn nữ cũng không chịu thua, lập tức xông chắn, vừa giữ lại vừa hét gọi thầy :
“Thầy ơi! Con đánh con gái này!”
Sau trận đó, tôi nổi như cồn ai cũng gọi tôi “con nhỏ” mạnh nhất lớp 12/7.
này ầm cả .
Tôi đã cắn đứt một mẩu vành của Trần Trác.
Tất cả tôi sau đó đều bị gọi phụ huynh.
Vì số điện thoại của bà nội không ai bắt máy, trưởng bảo tôi về nhà mời bà .
trưởng mặt lạnh tanh:
“Hôm nay mà không mời phụ huynh, thì em cũng khỏi quay lại dự thi đại đi!”
Tôi nặng nề bước về tiệm mạt chược.
Vừa đẩy cửa vào, bà nội đang ngồi ở góc đánh mạt chược, ngước liếc tôi một :
“Ơ? Chưa tan sao đã về rồi?”
Tôi đứng cạnh bà, do dự một lúc rồi hỏi:
“Bà… bà có thể giúp cháu đến một chuyến không?”
Bà nội dừng tay, hơi nghiêng người nhìn tôi, ngón kẹp điếu thuốc, rít một hơi dài:
“Hử? Ở ngoài gây ra rồi?”
Tôi lấy hết can đảm, kể lại rành rọt mọi xảy ra ở .
Không từ khi nào, cả tiệm mạt chược im lặng.
Các chú xung quanh đều ngóng nghe.
Tôi vốn nghĩ họ sẽ trách mắng tôi vài câu, dù sao tôi cũng không hành xử như một người con ngoan trò giỏi.
Ai ngờ, gương mặt căng cứng của bà nội lại giãn ra, thậm chí hé một nụ hiếm hoi:
“Con gái Hồ Bắc ta không có đồ hèn.”
Cảm giác lúc ấy… thật khó tả.
Tôi vô thức đứng thẳng người, như một tân binh vừa tướng quân khen ngợi.
Tự hào vô cùng!
Một bà thím phá :
“Một mình đấu đứa? Giỏi lắm! sau con nhớ thủ theo món thuận tay mà phang!”
Một ông chú cũng góp lời:
“Gặp mấy thằng mất dạy đó thì đừng đạo lý! sau chạm mặt, cứ nhắm ngay hạ bộ mà đá, đảm bảo chưa đầy mấy phút nó gục thôi!”
Tôi bật , gật đầu hứa:
“Nhớ rồi! sau vẫn thế!”
Mọi người rôm rả.
Bà nội dụi tắt điếu thuốc, nghiêm giọng hỏi tôi:
“Bà tới đối phó với họ thì không vấn đề . Nhưng nghĩ kỹ đi nếu sau này giáo viên cố tình soi mói, cháu chịu nổi không?”
Tôi suy nghĩ một lúc.
Dù sao Ngữ văn đã ghét tôi sẵn rồi, ghét thêm chút nữa cũng chẳng sao.
Tôi gật đầu kiên quyết.
Bà nội tôi vào phòng trưởng, này bà đã đánh một trận đúng nghĩa.
Ngoài dự đoán của tôi, của Chu Kỳ lại một người phân phải trái.
Bà nghe xong đầu đuôi câu , không lời, giơ tay tát con mình một thật mạnh.
“Bốp!” – tiếng vang giòn giã.
Chu Kỳ cúi gằm mặt, như bị rút hết sức lực.
Nhưng cậu ta chưa dừng lại, liên tiếp giáng xuống hơn chục tát. Chỉ trong chớp , mặt Chu Kỳ đã đỏ bừng rồi sưng vù tím tái.
Bà nội tôi nhìn vào cũng phải chững lại một chút.
Chu Kỳ nghiến răng:
“ không chịu hành! Tao cực khổ kiếm tiền cho đi , để đi quấy rối con gái nhà người ta à?!”
Bà kéo Chu Kỳ đến trước mặt tôi và bà nội, cúi gập người thật sâu:
“Xin lỗi vì đã gây rắc rối cho người. Tôi thay con mình nhận lỗi, mong tha thứ.”
Bà nội không nhìn Chu Kỳ, chỉ chăm chú nhìn cậu ta, ánh thoáng qua chút thương hại, nhưng vẫn hỏi:
“ sao đảm bảo con sẽ không quấy rối cháu gái tôi nữa?”
Sau khi Chu Kỳ xin lỗi và cam đoan nhiều , bà nội mới chịu gật đầu.
Trái lại, bố của Trần Trác thì không dễ như thế.
Ông ta vừa bước vào đã mặt đen như đáy nồi, lao thẳng về phía tôi, may mà bị trưởng và các thầy chặn lại.
Ông ta chửi om sòm:
“Cản tôi ! con khốn này…”
Bà nội tôi lao tới, đứng chắn trước mặt tôi, giọng như sấm:
“ đang chửi ai đấy thằng khốn?! Trước khi mở miệng thì sao không nhìn lại thứ súc sinh nhà gây đã, dám ở đây chửi cháu tao?!”
Trần bố trợn , giơ ra miếng thịt đầy máu:
“Nó cắn đứt con tao! Loại phá hoại này phải cút khỏi , phải bồi thường nữa! Một xu cũng không thiếu, không thì tao báo công an!”
Ban giám nghe tới báo công an thì có chút căng thẳng.