Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
5
Cho khi bị siết mức gân xanh nổi đầy cổ, tôi mới thở dốc, khó nhọc nói:
“Khụ… khụ khụ… … cần viết tên ai trong đó, thì cuốn sổ… sẽ hoàn toàn thuộc về người đó.”
“Viết tên ai… thì là người đó?” Thiên Dã nheo , khóe môi nhếch nụ cười tàn ác.
“Hôm nay tao sẽ cho mày mở mang tầm . Để mày biết, thứ gì tốt… đều thuộc về tao!”
Hắn cười gằn, mở sổ, hề chần chừ, viết xuống chữ lớn:
.
Tên mới hắn.
đắc ý sập cuốn sổ sinh tử , hệt đang khoe một chiến lợi phẩm, nâng niu trong mà khuôn mặt tràn đầy tham lam và tàn nhẫn.
“Thấy chưa, đồ phế vật?” Hắn cười điên cuồng, dùng cuốn sổ vỗ mặt tôi: “Bảo bối gia truyền nhà họ Lâm ? Giờ nó đã mang họ ! Quyền nắm giữ sinh tử kẻ khác, ha ha ha, có xứng với thân phận tao!”
Hắn cố tình bước cạnh giường lạnh, một chân đặt mép, từ trên cao khinh miệt xuống tôi một con sâu kiến.
“Đáng tiếc, con bé gái mày sớm quá, tao chưa chơi đủ.”
Hắn tặc lưỡi, giọng ngập đầy sự ác độc nhấm nháp:
“Nhưng sao, nhà mày lần lượt hết, thú vị lắm. Kẻ tiếp theo, chính là mày. Tao sẽ khiến mày thảm hơn bọn chúng trăm lần! Để khi xuống gặp , mày chẳng dám ngẩng mặt bố mẹ và gái mày nữa!”
Lời hắn vừa dứt, đám đàn đứng cạnh liền phụ họa cười hô hố.
Tôi ngẩng đầu, bình thản đối diện với ánh chứa đầy cái ác bản năng hắn.
Trong lồng ngực, hận ý sôi trào, cuối cùng ngưng tụ thành sự tĩnh lặng sâu thẳm.
Đếm ngược, bắt đầu.
Năm .
giây.
mười giây.
dường bất mãn với sự im lặng tôi, hắn giật mạnh tóc, ép tôi phải ngước :
“Nói đi! Cầu xin đi! Câm ? Ban nãy giỏi lắm cơ mà? Dám lấy chứng cứ hù tao ? Nói cho mày biết, trước mặt tao, mày chẳng khác gì một vũng bùn thối!”
Tôi cong môi cười lạnh:
“Có lẽ mày nhầm , kẻ nên cầu xin chính là mày.”
“ , có cầu xin thì vô ích thôi.”
“ , mày chắc .”
Hắn nghe thấy một trò cười lớn, ôm bụng cười ngặt nghẽo:
“Ha ha ha, thú vị thật! nơi cứng miệng. Hy vọng xuống âm phủ mày sức để mạnh miệng thế này!”
Hắn bóp chặt cổ tôi, tiếng cười ngông cuồng vang vọng khắp căn phòng lạnh băng, chói tai mức buồn nôn.
Đám đàn hùa theo cười rộ.
tôi, lặng lẽ nhắm , tiếp tục đếm.
giây.
hai giây.
.
“Gì thế? Sợ , nhắm tịt con rùa rụt cổ ấy? Ha ha ha, yên tâm, tao sẽ để mày dễ dàng thế đâu.”
Tiếng hắn mũi dao chọc thẳng tai, lực đạo trên càng lúc càng tăng.
Tôi vẫn lặng im, trong đầu gõ nhịp đếm.
Một giây.
Một mười giây.
Năm giây.
Mười giây.
Tôi bất chợt mở , cực kỳ chậm rãi giơ phải , ngón trỏ thẳng tắp thẳng hắn.
Động tác ấy khiến tất ánh đều bị hút , kể .
Hắn sững một nhịp, phá cười lớn hơn.
“Ồ? Muốn ra ? đây! Tao chờ mày đấy!”
Hắn vênh váo ưỡn ngực, thậm chí bước một bước, gần chạm hẳn ngón tôi.
Tôi hắn, khóe miệng nhếch , giọng điệu rõ ràng phán quyết:
“Năm… … … hai… một.”
Thời khắc, đã .
ĐỌC TIẾP: