Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
QUAY LẠI CHƯƠNG 1:
6
Ngay khi chữ “một” vừa thốt , nụ cười ngạo mạn trên Triệu lập tức cứng đờ.
Như thể bị một bàn vô hình bóp nghẹt yết hầu, toàn bộ âm thanh nghẹn lại.
“Ư… ặc… khặc khặc…”
Cổ họng phát khò khè như bễ lò thủng.
hoảng loạn ôm chặt ngực, gương trong chớp tím tái, loạng choạng đập vào giường .
Một bàn vươn , như muốn níu lấy gì đó.
Nhưng giây tiếp theo, cánh ấy buông thõng, nặng nề rơi .
Thân hình cao lớn ngã gục nền đất, phát “rầm” trầm đục.
Tứ chi co giật vài cái, rồi hoàn toàn bất động.
“Triệu… Triệu?!” Một tên đàn thất kinh hét lên.
Nhưng Triệu đáp lại.
Đôi từng kiêu ngạo cực điểm vẫn trừng trừng mở lớn, đóng khoảnh khắc chết trong sự thể tin nổi.
Triệu , chết rồi.
Kẻ tôi hận tận xương tủy, cuối cùng cũng chết.
gian như ngưng đọng.
Căn tĩnh mịch nghẹt thở, thở dốc và răng va lập cập.
Đám đàn sững như tượng.
Máu trên rút sạch, ánh dồn lại toàn sợ hãi, như đàn cừu rẩy trước nanh vuốt mãnh thú.
nhìn thi thể đang dần Triệu , lại nhìn tôi đang đứng cạnh, vẻ bình thản, liền như thể nhìn thấy thứ đáng sợ hơn quỷ dữ.
“Qu… quỷ!” Một tên rốt cuộc sụp đổ, gào thét bỏ .
hét như phá vỡ bùa chú, đám lại cũng choàng tỉnh, kêu sợ hãi vang dội:
“Là … giết Triệu! một cái, Triệu liền chết!”
“ mau! Mau đi!”
“Đừng giết tao! Đừng giết tao!”
chen chúc nhau lao về phía cửa, hận thể thoát khỏi căn chết chóc này ngay tức khắc.
“Đứng lại.”
Giọng tôi to, nhưng uy lực đủ để chặn cứng bước chân bọn .
Tất cả rẩy dừng lại nơi cửa, kẻ nào dám quay đầu.
Tôi chậm rãi cúi , từ bàn cứng đờ Triệu , rút lại cuốn sổ sinh tử dính máu.
Tôi rút một mảnh vải, từ tốn lau sạch bìa sổ, động tác bình thản hệt như đang xử lý một vật bình thường.
“Những gì xảy hôm nay…” Giọng tôi phẳng lặng, nhưng lại xương cốt người ta rét .
“Nếu lọt ngoài nửa chữ, các ngươi… sẽ muốn biết hậu quả đâu.”
“Tao thể Triệu chết một động, thì cũng thể mày, chết thảm gấp trăm lần.”
“Cút.”
Chữ cuối cùng vừa buông , đám đàn lập tức như được đại xá, lảo đảo bỏ khỏi .
Sự tĩnh lặng chết chóc lại bao trùm căn , tôi và ba thi thể lẽo.
Tôi bước bên giường gái, nhìn gương vĩnh viễn mất đi sức sống nó, cúi , khẽ đặt một nụ hôn lên vầng trán giá.
Bố, mẹ, gái… con tận báo thù cho người thân rồi.
Bọn … toàn bộ đều chết.
Các người nơi chín suối, thể yên lòng nhắm .
Tôi kéo tấm vải trắng che gái, ánh ngập đầy cô độc:
“Đừng sợ, chờ xử lý xong, sẽ đưa về nhà.”
Tôi hít sâu một hơi, ép cơn xúc động, rồi đeo găng .
Tôi đi bên thi thể Triệu , nắm cổ chân , lôi xác vào chứa đồ gắn camera ở góc.
Trong đó, xác Trần Phong vẫn đang nằm im lìm.
Tôi thô bạo ném cả hai kẻ thù vào một chỗ, như quẳng hai bao rác.
Sau đó, tôi tỉ mỉ kiểm tra nền nhà, nắm cửa, xóa hết dấu vết và vân thể lưu lại.