Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Bất quá chỉ là một cái lồng giam to hơn, tinh xảo hơn mà thôi.
Ngày cử hành lễ sách đã được định.
Hoàng vì muốn thể hiện sự “bù đắp” và “sủng ái”, quyết định dùng nghi lễ long trọng nhất để phục hồi phận phi cho ta.
Tin tức lan truyền khắp lục cung.
Dực Khôn cung lại lần nữa bận rộn.
Lễ đưa tới triều phục phi cùng mũ miện hoàn toàn mới, càng thêm lệ.
Chỉ vàng tuyến , minh mỹ ngọc, ánh sáng lưu chuyển rực rỡ.
Nặng mức khiến người ta không thở nổi.
cung nữ cẩn thận nâng triều phục, ướm thử lên người ta.
“Thưa nương nương, xem thêu pháp ! Đông ! Thật là tôn khí độ của nương nương!”
“Nương nương, ngày sách , người nhất định sẽ là người chói lọi nhất lục cung!”
nàng hân hoan bàn luận, ánh mắt rạng rỡ.
Ta như một con rối gỗ, tùy ý nàng bài trí.
Ánh mắt ta, lại không tự chủ được mà bay về phía cửa sổ.
Bay về hướng Tây lục cung.
, Thụ , muội vẫn bình an chứ?
Lai Phúc cùng mấy chú gà con, chắc hẳn đã lớn?
Rau chân vịt với hành trong vườn, chắc đã tới lúc tỉa?
Còn cả chiếc giếng ấy nữa…
“Nương nương? Nương nương?” Giọng của tổng quản cung nữ kéo ta trở lại hiện thực. “ xem thế có ổn chăng?”
Ta thu hồi ánh nhìn, nhìn vào gương—người trong gương khoác đầy ngọc, xa lạ mà lạnh lẽo.
“Ừm.” Nhàn nhạt đáp.
Ngày trước lễ sách một hôm.
Dực Khôn cung nghênh đón một khách ngoài dự liệu.
Tống Thụ.
Nàng mặc cung trang cũ kỹ, cúi đầu, được tổng quản cung nữ dẫn vào.
“Thưa nương nương, bên Tây lục cung… có một cung nữ, nói từng hầu , muốn dập đầu vấn an…” tổng quản cẩn thận bẩm báo.
Ta phất tay cho mọi người lui xuống.
Trong điện chỉ còn lại ta và Tống Thụ.
Nàng ngẩng đầu.
Trên mặt dấu vết trần, nhưng ánh mắt so với lúc ở lãnh cung lại càng thêm bình thản sáng ngời.
“ phi nương nương.” Nàng hành lễ quy củ, giọng nói bình đạm.
“Đứng lên đi.” Ta nhìn nàng, “Trường Tín cung… vẫn ổn chứ?”
Tống Thụ đứng thẳng người, trên mặt lộ ra nụ cười chân thật: “Mọi sự đều tốt. Chị nhờ nô tỳ cho người một vật.”
Nàng nói , từ trong lòng lấy ra một bọc nhỏ, dùng vải thô sạch sẽ gói lại.
Hai tay cung kính dâng lên.
Ta nhận lấy, mở ra.
Bên trong là… một nắm lá tử tô phơi khô.
Vài lá hà cũng đã phơi khô.
Còn có một nhúm… hành lá khô vụn?
Không nhiều, nhưng sạch sẽ, tỏa ra hương thơm thanh mát, quen thuộc của cỏ cây.
“ nói, lứa tử tô và hà mới lớn rất tốt. Hành cũng đã cao lên, muội ấy ngắt ít ngọn non, muốn để nếm thử mùi đầu mùa.” Tống Thụ nhẹ giọng kể, “Còn nữa… Lai Phúc lại đẻ trứng, lần được ba quả, chúng ta luộc một quả cho mừng sinh thần, hai quả còn lại, đã thử cách dạy mà muối, không có thành không… Mấy con gà con đều lớn cả , lông mượt rậm rạp, suốt ngày sau đuôi Lai Phúc mà bới đất kiếm ăn…”
Nàng khe khẽ nói về những chuyện vụn vặt trong Trường Tín cung.
Nói về vườn rau, về giếng nước, về đàn gà con…
Ta yên lặng lắng nghe.
Hồ tâm lạnh buốt, như có ai ném xuống một hòn đá ấm áp.
Từng vòng từng vòng, ấm áp lan ra.
Trước mắt ta như lại hiện lên mảnh vườn xanh mướt kia, nghe thấy tiếng cục tác của Lai Phúc và tiếng ríu rít huyên náo của lũ gà con.
“Đúng ,” Tống Thụ chợt nói thêm, trong giọng một tia lo lắng khó nhận, “Trần … hôm kia bị đi . Giờ là một tiểu thái giám mới đưa cơm. Người … xem ra không dễ đối phó.”
Trần bị đi?
Lòng ta chợt trùng xuống.
Là lão thái giám kia – tuy lạnh nhạt nhưng còn giữ chút đáy lòng, thỉnh thoảng có thể lén truyền vài tin tức cho chúng ta?
Mà lại là lúc ?
Một tia điềm xấu âm thầm dâng lên trong lòng.
“Ta .” Ta khẽ gật đầu, cẩn thận cất bọc vải đựng tử tô, hà và hành vụn kia vào tay áo, “ muội cũng phải cẩn thận. Bảo trọng.”
“Xin nương nương cũng bảo trọng.” Tống Thụ chăm chú nhìn ta thật sâu, hành lễ xong thì lặng lẽ lui ra.
Hơi thở ấm áp mà nàng , rất nhanh đã bị mùi hương trầm nồng đậm của Dực Khôn cung xua tan.
Chỉ còn lại hương cỏ cây nhẹ nhàng, bướng bỉnh nơi bọc vải trong tay, lặng lẽ nhắc nhở ta—vẫn còn một thế giới khác đang tồn tại.
Ta chậm rãi ngẩng đầu lên.
Ánh mắt bình tĩnh đón lấy ánh nhìn cao cao tại của đế vương.
Không xúc động.
Không cảm kích khấu tạ.
Chỉ có một tầng tĩnh lặng sâu không thấy đáy.
Sau .
lúc trăm quan kinh ngạc, thánh chau mày, hoàng hậu che miệng, muôn âm đều im bặt như bị cắt ngang—
Ta chậm rãi, rõ ràng mà bình tĩnh mở miệng.
Giọng không lớn.
Nhưng đủ để toàn trường Thái Hòa điện nghe rõ từng chữ một.
“Thần -”
“Thẩm Diểu-”
“Đức hạnh khiếm khuyết, không xứng ngồi ngôi phi.”
“Cẩn thỉnh bệ -”
“Thu hồi thành mệnh.”
“Chuẩn thần -”
“Trở lại lãnh cung.”
Tĩnh mịch.
Tuyệt đối tĩnh mịch.
Tựa như thời gian cũng dừng lại nơi khoảnh khắc ấy.
Gió ngừng thổi.
ngọc không còn lay động.
Ngay cả ánh dương dường như cũng đông cứng lại.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Như bị định thân thuật.
Trăm quan há miệng, vẻ mặt đông cứng khiếp kinh và không thể tin nổi.
Chiếc khăn trong tay Hoàng hậu rơi xuống đất.
thư Lễ nâng Kim sách Kim bảo, tay cứng đờ không trung, sắc mặt tái nhợt.
Trên bậc Đan Trì.
Vẻ ôn hòa và thanh thản trên mặt thánh lập tức đông lại.
Tiếp , hóa thành một tầng âm trầm dữ tợn và… phẫn nộ tột độ khi bị bêu mặt triều đình!
gắt gao nhìn chằm chằm vào ta.
Ánh mắt sắc như lưỡi đao tẩm độc.
“Thẩm Diểu!” Giọng rít ra từ kẽ răng, lôi đình chi nộ và uy áp đế vương không cho phép phản kháng: “ có mình đang nói gì không?!”
“Thần rõ ràng.” Ta vẫn bình tĩnh đứng , lưng thẳng tắp, đón lấy khí thế đủ để nghiền nát một người, “Ba năm ở lãnh cung, thần sớm đã quen thanh tĩnh. Sự xa phồn thịnh nơi Dực Khôn cung, chẳng phải thần mong cầu. Cẩn thỉnh bệ , thành toàn.”
“Vô lễ!” Bệ đột nhiên vỗ mạnh tay vịn long ỷ, lập tức đứng phắt dậy!
“Thẩm thị! Trẫm niệm chịu oan, trăm bù đắp, phục hồi tôn , ban vinh ! lại dám vô tri không , triều chống chỉ dụ! muốn tạo phản sao?!”
Lửa giận của đế vương như cơn bão cuồng thực thể, càn quét toàn quảng trường Thái Hòa điện!
Trăm quan kinh hãi, đồng loạt quỳ rạp, đầu cúi thấp, không dám thở mạnh.
Không khí đè nén mức khiến người ta khó thở.