Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ta vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Gánh lấy cơn thịnh nộ cuồn cuộn và những đổ dồn từ bốn phương tám hướng: khiếp đảm, nghi hoặc, khinh miệt, hả hê…
Trên khuôn mặt ta vẫn không có chút gợn sóng nào.
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng như mặt chết.
Tạo phản sao?
Hừ.
Ta chỉ là— Không muốn tiếp tục diễn vở kịch mang tên “thánh ân” này cùng các ngươi nữa thôi.
Ta chỉ là— Muốn quay về.
Quay về phế tích có thể khiến ta thở .
Quay về chốn duy nhất khiến ta thực sự cảm thấy mình đang sống.
“Thần thiếp không dám.” Ta rũ mi, thanh âm vẫn vững vàng bình lặng, “Chỉ là… tự phúc bạc, khó gánh nổi tôn vị Quý phi. Lãnh cung… mới là thần thiếp quy túc. Cẩn thỉnh bệ hạ…… chuẩn tấu.”
“Ngươi!”
Bệ hạ đến nỗi sắc mặt xanh mét, ngón tay run rẩy chỉ về ta.
Hẳn ngài chưa nghĩ, một nữ nhân ngài từ bùn lầy kéo lên, nâng niu lại ngự, lại có thể vô tri bất tốt xấu đến mức—
giữa trăm quan—
nện cho ngài một bạt tai nặng nề đến thế!
So với năm xưa bị “gán tội”,
còn mất mặt bội phần!
“Hay lắm!Hay lắm!Hay lắm!”
Ngài cười đến cực điểm, ba tiếng “hay lắm” thốt , lạnh như băng chém vào lòng người:
“Nếu ngươi luyến tiếc lãnh cung đến thế-Tôi sẽ hoàn thành ngươi!”
“Truyền chỉ!”
“Phế phi Thẩm thị,bất đại thể,cuồng vọng nghịch thượng,kháng chỉ bất tuân!
Từ hôm nay trở - Tước bỏ toàn bộ phong hào, đánh vào lãnh cung!
Phi tử này, trừ tử vong, vĩnh bất xuất cung!”
“Cút-cho-trẫm!!!”
Ba chữ sau cùng, là rống .
Mang theo cơn bạo của đế vương bị chạm đến giới hạn cuối cùng.
“Thần thiếp-tạ ơn.”
Ta bình thản quỳ xuống. Khấu đầu.
- Dưới vô số khiếp hãi, không hiểu, thương hại, và giễu cợt-
Ta tự tay tháo xuống chiếc cửu trạch tứ phượng quan nặng trĩu trên đầu,
biểu tượng của vinh sủng tột đỉnh- Lặng lẽ đặt lên phiến gạch vàng lạnh lẽo.
Kế tiếp- Là triều phục hoa lệ, phức tạp, áp người đến nghẹt thở. - - Như lột bỏ một tầng vỏ bọc nặng nề không thuộc về mình.
Sau cùng- Trên người chỉ còn lại trung y màu nhạt.
Trong gió thu se lạnh-Ta đứng dậy.
Đối diện bậc Đan Trì cao cao, đế vương đang đứng,
ngực phập phồng vì phẫn nộ- Lần nữa – Cúi thật sâu --Quay người.
bước – bước – Bước xuống Đan Trì, tượng trưng cho đỉnh cao quyền lực.
Bước khỏi thảm đỏ trải dài ngự đạo.
Hướng về – cổng cung. Hướng về – Tây Lục Cung tịch liêu, bị lãng quên.
dương chiếu lên bóng lưng đơn bạc của ta-Kéo một bóng dáng thật dài, thật cô quạnh-
Nhưng – Trong bóng dáng ấy- lại thấp thoáng – một phần thản nhiên – một phần thanh thản – và một phần – giải thoát – chưa có từ trước đến nay.
Sau lưng-
là quảng trường tĩnh mịch như chết. Là lôi đình thịnh nộ của đế vương.
Là triều đình chấn động. Là phồn hoa – vỡ vụn.
Trước mặt- là lối về – lãnh cung. Là – cánh cửa mục nát – của – Trường Tín Cung.
Là tiếng “chíp chíp” của Nhi nhi, của Tỷ tỷ, của Lai Phúc, và của đám tiểu kê.
Là mùi đất ẩm trong vườn rau.
Là vị ngọt thanh của cổ. Là – tự chân .
Bước chân ta càng lúc càng nhanh.
Đến cuối cùng- gần như là chạy.
Gió rít bên tai, thổi tung tóc mai, thổi tan mảnh u ám cuối cùng còn vương lòng.
Khóe môi- không thể khống chế nhẹ nhàng nhếch lên.
Nhếch lên một nụ cười – tỏa sáng – từ sâu trong tâm khảm.
Két – Cánh cổng nặng nề, tróc sơn của lãnh cung – lại lần nữa – khép lại sau lưng ta.
Chốt khóa gài.
Cắt đứt toàn bộ phồn hoa – như băng lãnh – ngoài kia.
Ta đứng trong sân viện cỏ hoang của Trường Tín Cung.
Hít sâu một hơi. Trong không khí tràn ngập – mùi vị quen thuộc – vừa mục nát – vừa thanh tân.
“Tỷ tỷ!”
“Thẩm Diểu!”
Hai thân ảnh từ Tây phối điện xông .
Tiểu Nhi nhi và Tỷ tỷ Tống .
Trên mặt các nàng- là lo lắng,là sốt ruột,còn có- niềm hân hoan cuồng nhiệt thấy ta!
“Tỷ tỷ!Người không sao chứ?Chúng ta nghe nói……”
Tiểu Nhi nhi lao tới, túm chặt lấy tay ta, từ trên xuống dưới, mắt lưng tròng.
Tỷ tỷ Tống bước nhanh đến, mắt phức tạp đảo qua trung y đơn bạc trên người ta:
“Người… thực sự……”
“Ừ.”
Ta mỉm cười gật đầu,dốc sức nắm chặt lấy tay Tiểu Nhi nhi, về Tỷ tỷ Tống :
“Trở về .”
“Trở về là tốt !Tốt ……” Tiểu Nhi nhi vừa khóc vừa cười.
“Tỷ tỷ Nhi!Tỷ tỷ Song!Tỷ tỷ Song!Mau lại đây!‘Tấn ’ lại đẻ trứng !!”
Một giọng trẻ con trong trẻo vang lên.
Chỉ thấy một tiểu nha đầu tầm bảy, tám tuổi, mặc tiểu cung trang cải cỡ, tóc tết hai búi nhỏ,từ chuồng gà chạy tới.
Trong tay nàng – là một quả trứng gà còn ấm!
là – tiểu cung nữ cô nhi – Tiểu Nhi nhi nhận nuôi – tên là Tiểu Thảo.
“Tấn ?”
Ta ngờ vực hỏi.
“ là con gà trống to khỏe nhất Lai Phúc sinh đó!”
Tiểu Nhi nhi cười giải thích,
“Dữ lắm đó, giữ đồ ăn như giữ mạng luôn, nên bọn muội gọi là ‘Tấn ’ – mong mang thật nhiều tài đến!Còn đây là trứng vợ – ‘Chiêu Tài’ – đẻ đó!”
Ta bật cười. mắt lướt sân viện.
Vườn rau- so với trước mở rộng không ít.
Một màu xanh mướt,các loại phong phú .
Tiểu cải,rau chân vịt,hành lá mọc xanh um tùm, thậm chí- còn có mấy gốc mầm bí bò lên giàn nữa!
Bên cạnh cái ổ gà bằng vò vỡ ở góc tường, dựng thêm một chuồng cỏ rộng rãi .
Lai Phúc đang dẫn theo mấy tiểu kê nửa lớn nửa nhỏ,nhàn nhã dạo bên cạnh luống rau.
Vài con gà mái, gà trống trưởng thành – (ấy là Tấn và đám thê tử của ?) – đang cần cù mổ thóc ở đầu bên kia.
Một mảnh – sinh cơ bừng bừng.
“Bình nè!Cọng củ cải rửa xong nè!”
Tiểu Thảo vui mừng khoe,ngón tay chỉ về cổ.
Bên - là một thùng gỗ lớn mới đan, thô ráp nhưng chắc chắn.
Cạnh bên còn có hai cái vại !
“Trước , Công công Trần giúp chúng ta kiếm ít gỗ với công cụ.”
Tỷ tỷ Tống lên tiếng, giọng mang theo chút cảm kích:
“Bọn muội làm theo cách tỷ dạy, tự đan lấy một thùng lớn – bây giờ kéo dễ nhiều lắm.”
Ta bước đến bên .
Cúi - trong làn trong vắt – phản chiếu trời xanh,mây trắng – và gương mặt ta.
Không son không phấn,trung y đơn bạc,tóc tai tán loạn.
Ấy vậy so với gương mặt ngọc ngà trâm ngọc châu sai trong gương ở Dực Khôn cung – ta lại cảm thấy dung nhan giản đơn này thuận mắt nhiều.
“Tỷ tỷ, mau thay y phục, coi chừng nhiễm lạnh!”
Tiểu Nhi nhi kéo lấy tay ta, lôi ta vào Tây phối điện.
Trong Tây phối điện, trên đất là giường đất lót cỏ khô ấm áp cùng chăn đệm bằng vải thô dày dặn ( chúng ta đổi lấy bằng vài tấm vải dệt và hũ hương liệu).
Góc tường chất mấy bao bố căng phồng – là thóc lúa phơi khô (vẫn là đổi ).
Trong cái “kho nhỏ” của chúng ta, đủ loại hương liệu phơi khô, trứng muối ủ xong, thậm chí còn có một hũ mỡ heo nho nhỏ (trời họ xoay đâu ).
Mọi thứ đều xếp ngay ngắn chỉnh tề.
Tràn mùi vị của sinh hoạt thường ngày.