Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 18

“Đây!”
Tiểu Nhi nhi đưa ta một váy áo vải thô sạch sẽ, tuy cũ mà may rất khéo, từng mũi chỉ tỉ mỉ cẩn thận.

“Nhi tỷ mới may đó!”
Tỷ tỷ chen lời, “Hiện giờ nàng ‘đại sư phụ thêu thùa’ Trường Tín ta đấy!”

Tiểu Nhi nhi ngượng ngùng .

Ta thay chiếc váy áo đơn sơ nhưng thơm nắng ấy.
Mềm mại, dễ chịu.
Như thể – một lần nữa trở về vỏ ốc chính mình.
Chắc chắn.
An nhiên.

“À đúng rồi -” Tỷ tỷ như chợt nhớ ra điều gì, bước đến góc tường, vén nắp một vò gốm nhỏ, thần thần bí bí:

“Ngó xem đây gì?”

Ta cúi đầu nhìn trong – nửa vò gốm, trong loại sốt đỏ au, óng ánh ánh , hương nồng xộc lên – “ ?!”

đó!”
Ta kinh hỉ thốt lên.

“Ừm!”
Tỷ tỷ nở nụ đắc ý, “ với hoa tiêu do ta tự phơi, tự làm! Chỉ tiếc còn ít, chưa đậm đà lắm. Nhưng đem trộn với , thì phải nói – tuyệt cú mèo!”

“Tối nay luôn!”
Ta vỗ hạ quyết.

Chiều đến.
Tàn dương nhuộm vàng khắp sân viện.
ta bốn (cộng thêm Tiểu Thảo), vây quanh đá mới xây trong sân.
đá tuy thô, nhưng chắc chắn.

Trên bày vài chiếc mẻ miệng.
Trong nghi ngút khói.
trên – nổi một lớp đỏ au.

cạnh còn có:

một đĩa củ cải thái sợi trộn giấm ,

một đĩa vịt luộc,

vài quả trứng vịt béo ngậy, đỏ chảy !

Lai Phúc dẫn đám “hậu ” cùng đàn tiểu kê lượn lờ quanh sân, thỉnh thoảng “cục ta cục tác” vài tiếng.

“Dọn cơm rồi!” Tiểu Thảo reo vang.

ta cầm đũa lên. Gắp một miếng trộn – húp một ngụm-

Thơm! ! Nóng!

tươi non hòa cùng vị tê nồng nàn hoa tiêu, trong nháy mắt – thiêu đốt vị giác!

“Xì – quá! Nhưng đã quá trời!”
Tiểu Nhi nhi lè lưỡi, nhưng không ngừng gắp tiếp.

Tỷ tỷ cũng chậm rãi, mũi rịn mồ hôi, gò má ửng hồng thỏa mãn.

Tiểu Thảo thì – miệng đầy , quên cả trời đất.

Ta gắp miếng củ cải trộn – Giòn tan, chua vừa miệng, kích thích vị giác.

Bóc thêm một quả trứng đỏ chảy , thơm lừng, mặn mà.

kèm một miếng . Tuyệt hảo!

Đây mới – cơm dành cho sống.

“Ngon không?” Tiểu Nhi nhi chờ mong nhìn ta.

“Ngon.”
Ta gật đầu thật mạnh, nụ rạng rỡ: “Ngon gấp vạn lần ngự thiện Dực Khôn .”

Ánh tà dương bao phủ lấy ta.
Sân viện nho nhỏ, đầy ắp tiếng hương thơm đồ .

Giản dị, thô mộc.
Nhưng lại chứa đựng – hơi thở nhân gian thực rực nóng nhất.

Ta tựa hàng rào tre mộc mạc chắc chắn ( ta tự tay đan bằng cành khô),
nheo mắt nhìn ráng chiều lấp lánh nơi trời.

Trong tay – một chiếc mẻ – nửa nước giếng trong veo.

Lai Phúc lững thững bước tới ta, kêu “gù gù” mấy tiếng.
Ta cúi , ôm nó .

lông nó ấm áp xù mềm, thoang thoảng nắng cỏ khô.
Nó cuộn tròn trong ta, lim dim mắt.

Ta khẽ vuốt lông mượt nó, nghe Tiểu Nhi nhi Tỷ tỷ thì thầm chuyện – mai nên dựng giàn cho bí, hay dọn cỏ cho vạt vịt trước đã.

Nghe Tiểu Thảo cạnh ngân nga khúc ca con trẻ lạc nhịp.

Gió chiều lướt qua vườn , mang theo đất ẩm hơi thở tươi non cây cỏ.

Ta uống một ngụm nước giếng trong - mát lạnh – ngọt lành – thấm thấu ruột gan.

Cửa Trường Tín đóng chặt.
Khoá kín.
Nhưng – cánh cửa trong ta – lại rộng mở.

Đón gió.
Đón nắng.
Đón lấy tất thảy khói lửa phàm trần – thô ráp – nhưng thực vô cùng.

Thật tốt biết bao.

Ta cúi đầu,rúc nhẹ lông ấm áp Lai Phúc.
Khẽ thở ra một hơi dài –

Thôi thì – cứ như vậy đi.
Làm một – yên phận – mà sống.

Tùy chỉnh
Danh sách chương