Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Mục Nhi, thực ra ta nên nói sớm nàng… Dù khi nàng chưa khai tình khiếu, bên ngoài lại truyền nàng ta, nàng cũng chẳng phủ nhận.
nàng, hẳn là sớm đã có người lòng , phải không?”
Hắn lấy hết dũng khí, nói ta không ngại, hắn có thể chăm sóc ta.
Ta đáp: “ vẫn cứ coi ta là muội muội .”
thầm : Đến cả Ninh Trạch cũng ra ta thích ai, vậy tại sao ngày ta lại chẳng , Vô Khuyết cũng chẳng hay?
Ta không ra là chuyện ngoài ý muốn, Vô Khuyết không ra… hẳn là do Vô Khuyết ngốc quá thôi.
Ta lại nói khối đá: “ thật là ngốc.”
ta , không phải như vậy.
Bởi vì cánh bướm kia lại một lần nữa bay ra, chưa kịp nói “đừng khóc”, ta đã nghẹn ngào bảo:
“Ta cứ muốn khóc đấy, có bản lĩnh thì ra đây, không tơ hồng của sẽ bị nước mắt của ta ngâm nở hết mất thôi.”
Không phải hắn ngốc, là ta quá đỗi đương nhiên.
Muôn vàn lỗi lầm, đều do ta cả.
dĩ, ta chỉ cần không vui một là cùng, bây giờ, có … ta phải không vui một lần một .
Ta : Lỗ .
13
Ta hỏi Ngọc Linh tiên tử, hiện giờ là khi nào.
Nàng đáp, kể từ… chuyện kia xảy ra, cũng đã hơn ba tháng.
Ta cả kinh thất sắc — sao mới chỉ ba tháng? Ta sống như đang ở nhân gian, không sao lại đã dài tựa ?
Ngọc Linh ta hồi lâu, như hạ quyết tâm mới nói: Vô Khuyết có chưa tan biến.
Ta khựng người lại.
Nàng bảo: “Chặt đứt tơ duyên là nghịch thiên, không được dung tha.
tơ duyên xưa của ‘Huệ Nhu’ chung quy không phải do trời định.
Ta chỉ suy đoán thôi, song cũng có một cách, có có thể thử xem.”
Nàng nói, đó là phụ thân nàng — Đông Cực Thanh Hoa Đại Đế — tiết lộ cho . Ta nghe xong không khỏi thầm :
chẳng hổ danh là Thanh Hoa Đại Đế, quả thực đáng tin hơn phụ vương ta gấp lần.
Ngọc Linh nói: “Dẫu không tan biến, cách của chàng cũng bị tước đoạt, linh e rằng đang bị phong ấn tảng linh ôm giữ.
Linh Vô Khuyết có giới riêng, chàng ở đó, chỉ như hạt bụi giữa biển khơi.
muốn tìm được chàng, phải tiến linh , kéo chàng ra.”
Tất cả đều chỉ là suy đoán của Ngọc Linh, biện pháp nàng nêu ra nghe chẳng mấy khả quan.
ta tiến , chưa bàn tới chuyện tìm được hay không, chỉ riêng việc linh tiến nhập dị thể đã cực kỳ nguy hiểm.
Ta sẽ phải trải qua hết thảy những khối linh kia từng nếm trải. có thể tỉnh lại, mới có thể bắt tìm người.
Nghe đã chẳng đáng tin.
nào phụ thân nào trên đời cũng đều chẳng đáng tin như nhau?
Dẫu vậy, ta vẫn dứt khoát ly thể nhập linh, không hề do dự chui .
Ta trải qua hết thảy những linh Vô Khuyết từng trải.
giác thực chẳng dễ chịu , bởi đá vô tình vô , dẫu gió táp mưa sa cũng không đau đớn.
giới của hắn u ám tiêu điều, không màu sắc, không xúc — hoàn toàn khác biệt những tháng tưng bừng rực rỡ của ta trước hai tuổi.
Ta theo hắn tu hành phi thăng, thụ phong làm Nguyệt lão, cùng hắn sống cuộc đời cô độc không ai hỏi han, không ai đồng hành, cũng chẳng cần để tâm người khác
. đến một ngày, sau rất nhiều , cửa điện của hắn được mở ra.
Ta chính mình. Giữa giới xám xịt , kể cả Nhân Duyên điện cũng chẳng ánh sáng, chỉ có một điểm sáng duy nhất — chính là ta.
Tiểu Bạch Long nghênh ngang bước , nói: “Ta tới cầu nhân duyên.” cong cong khóe mắt, ánh mắt sáng ngời, răng trắng môi hồng, rạng rỡ như thái dương.
Ký ức của hắn dừng lại tại đó, ta tỉnh lại.
Ta cũng đã tiến nhập được giới đen kịt, vô biên vô tận linh , bắt tìm một linh có chỉ lớn cỡ nốt ruồi son dưới mắt ta.
So hạt bụi giữa biển cả, nhỏ bé hơn.
Ta thầm : Vô Khuyết thật sự này, ba tháng qua, hắn đã phải sống khổ sở bao.
Càng càng bực, ta chỉ hận không thể đập tan cái vỏ đen ngòm này, mau chóng đưa Vô Khuyết thoát ra.
Ta cứ , mãi, chẳng đã bao lâu, đến cả bóng quỷ cũng chẳng chứ đừng nói linh Vô Khuyết.
đến kiệt sức, tưởng như đã qua vài , ta đành ngồi bệt xuống đất, bắt cách.
Cứ này không được. Phải dùng trí tuệ mới mong giải quyết được việc.
Ta ngón tay trống trơn của mình.
Tơ hồng , nghe nói dù một ở thiên đình, một ở địa phủ, cũng có thể nối liền.
Vô Khuyết chắc hẳn không thể ngờ, ngay ngày ta kế nhiệm chức vụ Nguyệt lão, đã mặt
dày tự tiện viết nguệch ngoạc hai chữ “Vô Khuyết” khoảng trắng bên cạnh tên “Giảo Mục”.
Không có tác dụng không, ta chẳng bị thiên phạt , ăn được ngủ ngon, bình an vô sự.
Vậy thì coi như có tác dụng . Giờ nó hẳn đang nối liền Vô Khuyết, dù ta chẳng , có thể dùng tâm để nhận…
… ta chẳng nhận được , ngoài cái bụng hơi đói.