Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
2
Không một căn thuộc về tôi và chồng, lúc cũng tôi chia tài sản, phòng bị tôi như kẻ thù.
Tôi không đôi co thêm, tôi , không thể tức giận.
Chồng cũng hiểu ý tôi, anh dìu tôi thẳng.
Tôi nghe tiếng bố chồng ném vỡ ly.
“Cút, cút hết! Đám hủy ngay, sau này đừng có mà bò về đây cầu xin .”
Tôi sẽ không cầu xin, cũng cầu xin bất kỳ ai.
Trời muộn, chồng đưa tôi khách sạn tạm.
Mắt anh đỏ hoe, ôm chặt lấy tôi.
“Anh biết bọn lúc cũng thiên vị chị gái, không ngờ ngay việc vợ anh cũng coi trọng.”
“Vợ à, để em ấm ức rồi.”
Tôi an ủi anh.
“Không , chỉ cần có anh là đủ. Cái đám này em không nhất thiết phải làm.”
Anh ngợi một lúc, vẫn thấy không nuốt trôi cục tức.
ta gả con trai, nhà tưng bừng, những thứ tốt nhất ra. Còn bọn thì ?
Anh ôm chút hy vọng cuối cùng, gọi điện mẹ chồng, báo rằng tôi đang .
Quả nhiên, bao lâu sau, bố mẹ chồng , chị chồng cũng , còn dắt theo con trai cô ta.
Mẹ chồng cứ nhìn chằm chằm bụng tôi.
chị chồng thì hếch mũi khinh khỉnh.
“Hừ, có bầu thì ghê gớm lắm chắc? Đàn bà mà sinh con, con tôi còn sinh mấy năm rồi đấy, xì…”
Chồng tôi không nổi.
“Tôi có mời chị đây à?”
Cô ta lập tức dựng lên dáng vẻ chuẩn bị gây chuyện.
“Trần Viễn, nói năng như ? Có phải Ngô dạy không? nói rồi mà, đúng là nó làm hư rồi.”
“Ngày trước ngoan ngoãn biết bao, chưa từng dám nói nhiều trước . tiền thì đưa tiền, mua đồ thì lập tức về.”
“Bây giờ thì , việc phòng chính cũng khiến chướng mắt, còn dám mắng vài câu.”
Thật sự không thể nhịn nổi nữa, cái chị chồng này, nói năng lúc cũng châm chọc, chua ngoa.
“A Viễn là chồng tôi, anh ấy không bênh tôi thì bênh chị chắc?”
“Cô, cô… Bố mẹ, các xem , tôi nói rồi mà, vợ phải hiền, cái Ngô này tuyệt đối không thể lấy về.”
“Tôi từng giới thiệu bố mẹ rồi, em nhà chồng tôi, vừa xinh đẹp vừa ngoan ngoãn, quan trọng là còn hợp tính với tôi, mà bố mẹ không nghe.”
“Các …”
Cô ta còn định lải nhải thêm, thì chồng tôi cắt ngang.
“Bố, mẹ, có rồi, hơn một tháng, vừa mới khám ra.”
Mẹ chồng nghe xong thì vui mừng, cười liên tục gật đầu.
“Tốt, tốt, đúng là song hỷ lâm môn, song hỷ lâm môn.”
Bố chồng cũng vui mừng y hệt.
Nhưng cái kẻ chuyên gây chuyện là chị chồng thì bĩu môi.
“, cô có rồi thì mình được quyền phòng lớn của tôi à? là có thể đuổi tôi ?”
“Tôi nói cô biết, dù cô có cũng đừng hòng làm chủ cái nhà này.”
“Con trai tôi mới là trưởng tôn của cái nhà này, đừng có mơ dùng đứa bé để giở trò.”
Tôi thật sự không nổi cái dáng vẻ hếch mũi coi trời bằng vung của cô ta.
“Chị, tôi chỉ nói mình thôi, từ đầu cuối tôi có nói đâu, chị tự tưởng tượng ra bao nhiêu kịch bản ?”
“Có phải chị nhiều quá rồi không?”
cô ta đỏ lên, nhưng lập tức sa sầm xuống.
“Nói , cô rồi thì cái ? Nhà? Xe? Hay là tiền?”
Cô ta nói năng cay nghiệt, tôi còn định đáp trả thì chồng tôi bước lên trước tôi.
Anh nhìn thẳng chị chồng, từng chữ từng câu:
“Thứ mà cô vừa hỏi, tôi cô — cút khỏi phòng chính, dắt con về nhà mình mà .”
chị chồng gào lên:
“Bố mẹ, các xem , tôi nói rồi mà, không được tôi nhà mẹ, dựa cái chứ? Nó là con trai thì tôi cũng là con gái, dựa cái mà tôi không được đây?”
Bố mẹ chồng còn chưa kịp mở lời thì chồng tôi tiếp tục.
“Bởi vì chị chính là kẻ gây rối, chị mà còn đây thì nhà chúng ta mãi mãi không yên ổn.”
Trời ạ, lần này thì cô ta thật sự phát điên, bị chồng tôi mắng thẳng như , còn đâu chỗ mà hạ đài.
Cô ta vung tay, “chát” một tiếng, tát thẳng chồng tôi.
“Trần Viễn, đúng là bị Ngô làm mê muội rồi, ngay cái nhà này cũng không cần, ngay chị gái cũng không cần.”
Tôi thương chồng, đưa tay vuốt nhẹ gương anh.
“Trần Hội, chị dựa cái mà đánh anh ấy? Từ nhỏ lớn, chị nhận hết mọi sự thiên vị trong cái nhà này. Chị tự hỏi lương tâm mình , A Viễn trong nhà này có bao giờ được quan tâm chưa?”
Những năm qua anh ấy sống những ngày tháng , tôi đều biết rõ.