Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
25
Giọng nói rất quen thuộc, chính là cô ả Hà Hoài Phương lần .
Lưu Phù cau mày nhìn ra ngoài, Hà Hoài Phương đang đứng cửa, trên là nụ tươi, trong mắt lóe lên tia giận dữ khó nhận ra.
Hà Thần lập tức buông Lưu Phù ra, chắn cô.
Nghiêm nhìn Hà Hoài Phương: “Vào nhà không biết gõ cửa ?”
Sắc Hà Hoài Phương thoáng hiện vẻ khó chịu, vẫn giải thích: “Cửa không đóng, em tưởng hai người không có nhà, định nói với chị là được .”
“Không ngờ anh với chị tình như vậy, giữa ban ngày cũng ôm nhau.”
tia oán độc vụt qua trong mắt cô ta bị Lưu Phù bắt được.
Chỉ là, Lưu Phù cũng chẳng mấy bận tâm.
Chọc tức được cô ta, nói nhỉ?
Cũng khá sướng đấy.
Lưu Phù không nói gì, Hà Hoài Phương siết chặt bàn , tiếp tục mở miệng:
“Chị , mấy ngày là em không đúng, chị cũng biết tinh thần em xấu, mới gây ra xung đột, em xin chị.”
“Ba em cũng đã mắng em mấy hôm nay , em cũng nghĩ thông suốt , có cầu không được cũng là điều .”
“Đây là đồ em mua cửa hàng ngoại tệ, đem tặng chị để xin .”
Hà Hoài Phương đưa cho Lưu Phù chiếc máy ảnh và máy ghi âm.
Lưu Phù hơi sững sờ những cô ta nói.
Nhìn đống đồ bị nhét vào .
nghe giọng điệu đầy châm chọc trong Hà Hoài Phương: “Chắc chị không có thời gian dùng mấy thứ đâu, rảnh đem ra chơi cũng được.”
Lưu Phù nhíu mày.
Cô ta có vậy ?
Thế thì giả tạo quá đấy!
Hơn nữa nói cũng khó nghe như vậy, tưởng cô là dân quê không hiểu chắc?
Lưu Phù đột nhiên buồn .
Hà Thần dĩ nhiên nghe ra được sự không ổn trong nói, lạnh giọng nói:
“Cô đừng đây làm phiền cô ấy là nhất!”
Sắc Hà Hoài Phương cứng đờ.
cô ta không rời , còn ném câu hỏi về phía Lưu Phù.
“Chị , em đây là để xin chị.”
“Chị à, người ta nói tử tế như thế, chị chẳng lẽ cũng giống anh Hà, muốn từ chối em ?”
Cô ta rạng rỡ, như thật thật dạ.
Lưu Phù chỉ khẽ , đẩy đồ trong cô ta ra: “Đồng chí , lần cô ăn nói độc miệng như vậy, tôi nghĩ tôi không có nghĩa vụ nhất định phải tha thứ cho cô.”
Sắc Hà Hoài Phương lập tức trở cứng ngắc.
Cô ta cố nén cơn giận trong , gượng ép nở nụ động.
Như đã sớm đoán được phản ứng của Lưu Phù.
Cô ta vẫn thân mật nói: “Chị giận là đúng, không tha thứ em cũng hợp lý thôi, dù cũng là do em .”
cô ta cư xử lễ phép nhã nhặn.
Lưu Phù quả thật không tiện từ chối ngay người đang tươi.
Hà Thần nhíu mày: “Không có chuyện gì thì .”
Hà Hoài Phương siết chặt bàn , tiếp tục nói: “Anh Hà, ba em biết chuyện cũng rất giận, mới bảo em mời chị ăn bữa để xin , thực ra đó cũng là ý của ba em.”
“Nếu anh có thời gian thì cũng có cùng.”
Vừa nghe là ý của Tư lệnh.
Hà Thần hơi do dự.
Thực ra trong nói đã có chút ý uy hiếp.
Lưu Phù nhận ra sự chần chừ của anh, liền gật đầu đồng ý:
“Được.”
Tư lệnh là người có thân phận, đương nhiên không làm trái.
Hơn nữa, Hà Thần đây còn chưa đứng vững, càng không gây mâu thuẫn với họ.
Chỉ là Lưu Phù không hiểu, Tư lệnh xen vào chuyện thì có lợi gì cho ông ta?
vì tiền đồ của Hà Thần .
Lưu Phù quyết định tham dự bữa tiệc, xem thử Hà Hoài Phương rốt cuộc muốn giở trò gì.
Hà Hoài Phương lập tức tỏ vẻ vui mừng phát khóc, nắm chặt Lưu Phù:
“Được, trưa mai, nhà hàng quốc doanh, em sẽ đặt bàn sẵn, chị và anh Hà cùng nhé.”
Lưu Phù chăm chú nhìn cô ta.
Muốn xem trên người cô ta có điều gì khả nghi không.
chẳng gì cả.
Lưu Phù trầm mặc.
Không ngờ diễn xuất của cô ta cũng khá , người như thế thật là bệnh thần kinh ?
, người mắc bệnh tâm thần không phải trong viện tâm thần mới đúng !
Sau khi Hà Hoài Phương rời .
Hà Thần nhẹ nhàng nắm lấy cô: “A Phù, sau không cần vì anh làm những chuyện em không thích. Anh biết em đang nghĩ gì, có anh đây, em không cần phải lo lắng gì cho anh cả.”
Lưu Phù lắc đầu: “Nếu đã là ý của Tư lệnh, ăn bữa cũng chẳng có gì to tát, không cần vì em đắc tội với người trong quân đội.”
“Tương lai của chúng ta, do chính ta nắm giữ mới đúng.”
Hà Thần động vô cùng, ôm chặt lấy cô không buông: “Có được người vợ như em, chồng còn mong gì hơn?”
Lưu Phù đỏ .
Trưa hôm sau.