Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ánh Phùng Thiếu dừng lại trên bốn chữ “Hợp Đồng Ly Hôn”, sau đó bật ngẩng tôi, đầy kinh ngạc không thể tin nổi.
“Ly hôn?
Em… em dám … muốn ly hôn anh?”
Giọng anh ta đột nhiên chuyển sang chế giễu:
“Tạ Minh , bây giờ em chỉ là một bà nội trợ ăn bám!
Không có anh, em kiểu gì?
Em lấy gì để nuôi bản thân?
Đừng ngây thơ nữa!”
Tôi cuối không nhịn nổi, nghiến răng, từng chữ như dao đâm.
“Thì ra… anh, tôi chỉ là một bà nội trợ vô dụng nhờ anh?
Vì thế, anh nghĩ muốn chà đạp tôi thế nào cũng được, thậm chí… coi tôi như một cái tử cung thuê đàn bà khác?”
Tôi ngẩng , ánh sắc bén như lưỡi dao:
“Phùng Thiếu , có vẻ… anh quên mất rồi.
Ngay từ thành lập công ty, cha tôi góp vốn đổi lấy 40% cổ phần, số đó… đang nằm tay tôi.”
“Tôi đã nhờ kế kiểm tra hết sổ sách năm qua.
Anh biển thủ công quỹ để mua biệt thự, siêu xe Lưu Sinh Sinh, còn bù lỗ cái studio thua lỗ của cô ta…
Những khoản , anh có hỏi qua ý kiến cổ đông là tôi chưa?
Nếu tôi không nhầm… chuyện gọi là chiếm dụng tài sản công ty, đúng chứ?”
Phùng Thiếu trừng , vẻ mặt như vừa thấy một người hoàn toàn xa lạ.
“Em… em đã sớm bắt điều tra anh?
Em… anh từ lâu rồi?”
Tôi khẽ nhếch môi, nụ lạnh băng:
“ ?”
Tôi khẽ bật , từng bước ép sát anh ta.
“So việc ngay từ anh đã biến tôi thành công cụ mang thai, thì chút thủ đoạn tự vệ của tôi… có đáng là gì chứ?
Sao vậy? người khác kế ngược lại… cảm giác khó chịu lắm đúng không?”
Khuôn mặt Phùng Thiếu lập tức xanh trắng xen lẫn, nghẹn họng không thốt nổi một chữ.
Thấy cứng rắn không ăn thua, anh ta liền đổi sang vẻ mặt thống khổ hối hận.
“ , không như em nghĩ đâu… Anh… anh không em! Anh chỉ… chỉ là muốn giúp đỡ Sinh Sinh thôi!”
“Cô là riêng, cô rất khổ!”
“Lần trước cô còn chị gái đánh suýt hủy dung! Nếu không có anh… cô thật sự không biết sao nữa!”
Lời giải thích … nực buồn nôn.
Tôi anh ta, như đang một tên hề rẻ tiền.
“ nên… anh kéo cả nhà vào cuộc, lôi cả tôi – vợ hợp pháp của anh – hiến tử cung giao nộp gia sản, để chung tay chăm sóc Bạch Nguyệt Quang của anh, đúng không?”
“ , của anh…”
Anh ta gần như quỳ gối cầu xin, giọng khàn hẳn .
“Anh biết em là người phụ nữ tốt nhất trên đời !
Xin em, giúp anh lần cuối, giúp Sinh Sinh sinh một đứa trai thôi!”
“Chỉ lần thôi! Anh thề! Chỉ cần cô có trai, đứng vững nhà họ Lưu, sau … anh tuyệt đối sẽ không giúp cô bất cứ việc gì nữa!
Anh thề đấy!”
Tôi anh ta, ánh lạnh buốt, đáy là bi ai giễu cợt.
“Lần cuối ?”
“Phùng Thiếu … những ‘lần cuối ’ của anh… nhiều thật đấy.”
“ năm trước, tôi nằm trên giường bệnh cắt dạ dày, đau chết lại.
Anh bảo nhà Lưu Sinh Sinh trộm, cô ta sợ hãi, anh cô ta.
ngày biến mất, một tin nhắn cũng không có.
Sau đó, anh quỳ giường bệnh tôi, tôi…
‘Đây là lần cuối.’”
“Hai năm trước, tôi mất, lễ tang đầy đủ họ hàng, chỉ mỗi anh – rể – vắng mặt.
Anh bảo Lưu Sinh Sinh trầm cảm, đòi nhảy lầu tự sát, anh đưa cô ta ra nước ngoài giải sầu cứu mạng.
Anh …
‘Đây là lần cuối.’”
“Một năm trước, kỷ niệm ngày cưới của chúng ta.
Chúng ta đặt vé xem cực quang.
Nhưng chỉ vì một câu của Lưu Sinh Sinh, anh hủy vé, chọn Hawaii cô ta.
Anh bỏ tôi lại… rồi cũng …
‘Đây là lần cuối.’”
Tôi ngẩng , ánh lạnh như băng, như mũi dao xuyên thẳng tim anh ta.
“Phùng Thiếu , tôi nghe…
Anh có tất cả bao nhiêu lần cuối ?”
Cơ thể anh ta cứng đờ, ngơ ngác đứng chết trân, đôi môi run run.
“Em… em… vẫn nhớ hết?”
Tôi khẽ bật , tiếng lạnh lẽo như gió đêm.
“Lời hứa của anh… chẳng khác nào cứt chó.
xong… thì tan theo gió, rồi còn quay ngược lại trách tôi , chấp nhặt?”
Tôi hít sâu một hơi, bình thản tàn nhẫn.
“Cực quang… tôi sẽ tự mình xem.
Không cần anh nữa.”
Tôi xách chiếc vali đã chuẩn sẵn từ lâu, kéo cửa ra bước , không một lần ngoảnh lại.
“ ! Đừng ! !”
Anh ta gọi vài tiếng, nhưng lại sợ Lưu Sinh Sinh phòng nghe thấy, nên cuối … nuốt hết tất cả vào họng.
8.
Rời khỏi nhà họ Phùng, tôi cắt đứt toàn bộ liên lạc Phùng Thiếu .
Hôm đó, điện thoại rung lên, trên màn hình hiện tên “Mẹ”.
Tôi vừa bắt máy, nhưng kia, lại vang lên giọng gầm giận dữ của Phùng Thiếu :
“Tạ Minh ! Sao em dám?!
Bán cổ phần Lưu Chân Chân ?
Em biết rõ… cô ta Sinh Sinh là kẻ thù không đội trời chung cơ mà!”
Tôi tựa người vào ghế, giọng thản nhiên.
“Tôi thiếu tiền mà, Tổng Phùng.
Cô Lưu ra giá hậu hĩnh, tôi tại sao không bán?