Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chia tay sáu năm, tôi và Kỷ Hoàn lại lên bảng confession của trường đại học.
Có một đàn em nhặt được tờ giấy ghi điều ước đây của Kỷ Hoàn.
【Tôi cưới Khiết! cùng Khiết du lịch quanh giới!!! cùng Khiết bạc đầu nhau! Yêu Khiết cả đời!!!!!!】
Dưới bài đăng, luận đều “húp” nhiệt tình.
Đến cả bạn cùng phòng đại học nhắn tin cho tôi:
【Khiết Khiết, Kỷ Hoàn thật sự yêu cậu đấy.】
nhận được tin nhắn, tôi làm việc ở cửa hàng quần .
Tôi ngồi xổm chân Kỷ Hoàn, chỉnh lại ống quần tây cho anh ta.
Một lát sau, tôi nở nụ cười, đứng dậy.
“ nào? Kỷ tiên sinh thấy vest này có vừa không?”
mắt anh ta lạnh lẽo, gương mặt mang vẻ giễu cợt.
“Không vừa.”
1
Kỷ Hoàn đến vào chín giờ tối, ngay giờ cửa hàng đóng cửa.
Cánh cửa khép hờ bị đẩy mạnh ra.
người anh mang sương lạnh của mùa thu.
Tay tôi sắp xếp hóa đơn khựng lại, thoáng ngẩn người.
Tôi và Kỷ Hoàn, đã sáu năm rồi không gặp.
Anh liếc nhìn tôi một cái, rồi nhanh dời mắt, nhìn lướt qua quần trong cửa hàng.
Tiểu Thư – nhân viên trong tiệm – lập tức bước tới, niềm nở chào hỏi.
“Tiên sinh mua gì? Tôi có thể giới thiệu cho ngài.”
Kỷ Hoàn bước từng bước chậm rãi, trả lời ngắn gọn:
“Gọi quản lý cửa hàng của các cô ra.”
Tiểu Thư sững lại, sau đó quay sang nhìn tôi.
Tôi trầm ngâm một lát, gật đầu ra hiệu cho cô ấy ra quầy sắp xếp lại.
Rồi tôi bước đến chỗ Kỷ Hoàn, thay bằng nụ cười lễ phép.
“Kỷ tiên sinh có cần gì ạ?”
Ngón tay thon dài của anh lướt qua một dãy vest, cuối cùng cầm lên một .
“ này.”
“Kỷ tiên sinh thật có mắt nhìn, này là kiểu dáng Ý, —”
Tôi vừa nói những lời quảng cáo quen thuộc, thì bị anh ngắt ngang.
“Cô giúp tôi thay.”
Tôi sững người, cười gượng rồi đưa tay hướng phòng đồ.
“Phòng đồ kia.”
Khóe môi Kỷ Hoàn nhếch lên, bật ra một tiếng cười lạnh.
“Hừ.”
Tôi im lặng, nhìn bóng lưng anh bước vào phòng đồ.
Có lẽ nhận thấy bầu không khí không thường, Tiểu Thư kiếm cớ rời .
Vì , Kỷ Hoàn bước ra khỏi phòng đồ, trong cửa hàng lại hai chúng tôi.
Anh đứng gương, thông qua gương nhìn tôi, mắt sâu thẳm và sắc bén.
“Quản lý cửa hàng không đến phục vụ sao?”
Tôi khẽ ngập ngừng, rồi bước đến giúp anh chỉnh lại vest.
Chỉnh xong phần thân , tôi lại ngồi xuống sắp xếp ống quần tây.
Một lát sau, tôi nở nụ cười, đứng dậy.
“ nào? Kỷ tiên sinh thấy vest này có vừa không?”
mắt anh ta lạnh lẽo, gương mặt mang vẻ giễu cợt.
“Không vừa.”
2
Nụ cười mặt tôi thoáng cứng lại một .
ngay sau đó, tôi vẫn điềm nhiên mở miệng:
“Nếu Kỷ tiên sinh không vừa ý, chúng tôi nhiều mẫu khác.”
Kỷ Hoàn cởi vest, tiện tay ném vào lòng tôi.
“Không nữa, làm vest đặt may.”
Nói xong, anh quay lại phòng đồ.
Cửa hàng của tôi đúng là có dịch vụ vest đặt may.
đặt may cần đo đạc kỹ lưỡng, trao đổi cụ thể, thời gian lâu.
Tôi không tiếp xúc nhiều với Kỷ Hoàn, nên vốn không chủ động đề cập.
vest trong tay vẫn ấm.
Tôi treo nó lại cẩn thận, rồi lấy thước dây đo.
đường ngang qua quầy, màn hình điện thoại sáng lên, hiện một loạt tin nhắn.
Tôi tiện tay liếc nhìn.
Đầu tiên thấy tin nhắn của dì Trương – người giúp việc.
【Cô bao giờ về?】
【Tuệ Tuệ buồn ngủ rồi, nói đợi mẹ về mới chịu ngủ.】
Tôi nhấn vào trả lời.
【Hôm nay chắc mẹ về muộn, dì Trương cứ dỗ ngủ nhé.】
Gửi xong, tôi vừa định mở tin nhắn của bạn cùng phòng đại học.
Kỷ Hoàn bước ra.
Anh tự nhiên nửa dang tay, mắt mang hứng thú nhìn tôi.
“Nhà thiết kế , qua đo số .”
Tôi kéo ra một nụ cười, đáp nhẹ, rồi nhét điện thoại vào túi.
Sau đó bước tới đo số cho anh.
Hôm nay anh mặc sơ mi trắng kết hợp với gile đen, cúc sơ mi cởi đến khuy thứ ba.
bắp tay đeo một giữ tay , bó sát để lộ cơ bắp rắn chắc đẹp mắt.
Khiến cả người anh càng thêm chững chạc, lạnh lùng và quý phái.
Sự trẻ trung, ngang tàng của năm xưa đã biến mất từ lâu.
… vào cửa, cúc của anh rõ ràng mở đến khuy thứ hai cơ mà?
Thôi kệ.
Tôi ép mình tĩnh, gạt bỏ những suy nghĩ lung tung.
Chuyên tâm đo số.
Lần lượt đo cổ, vai, bắp tay, cổ tay, ngực…
Khoảng cách giữa hai người gần.
thở của Kỷ Hoàn phả xuống ngay đỉnh đầu tôi.
Tôi cẩn thận hết mức, cố gắng tránh tiếp xúc với anh.
khi đo ngực, cổ tay tôi đột ngột bị anh giữ chặt.
Ngay sau đó, thở nóng hổi phả sát tai.
Giọng Kỷ Hoàn mang đùa cợt, pha ý cười trêu chọc:
“Cô sợ cái gì?”
Tôi ngẩn ra, định lên tiếng.
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Lực giữ cổ tay bỗng buông lỏng, Kỷ Hoàn thẳng người dậy, gương mặt thoáng khó chịu.
Tôi cúi đầu xin lỗi:
“Xin lỗi, tôi nghe máy một .”
Cuộc gọi là từ dì Trương.
Vừa kết nối, giọng điệu mềm mại, mang tủi thân của Tuệ Tuệ truyền đến:
“Mẹ ơi, sao mẹ vẫn chưa về? Mẹ nói tối nay kể chuyện cơ mà.”
3
Tôi mỉm cười, kiên nhẫn dỗ .
“Lỗi của mẹ, hôm nay để dì Trương kể nhé? Mai mẹ sẽ kể cho .”
Dỗ thêm một lâu, mới miễn cưỡng nghe lời, chịu gác máy.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải mắt âm trầm của Kỷ Hoàn.
Anh nhướng mày, khóe môi cong lên một tia giễu cợt:
“Đây là đứa bốn tuổi của cô à?”
“Cái gì tìm mẹ, vậy bố đứa , chết rồi sao?”
Tôi khựng lại, không ngờ anh nói thẳng đến vậy.
… đúng thôi, chẳng khác gì đã chết.
Dù sao thì tôi và bố đứa vốn chẳng thân quen, anh ta không biết đến sự tồn tại của .
Tôi đáp:
“Coi như vậy .”
Nói xong, tôi tiếp tục cúi đầu đo số.
Đo xong ngực, tiếp là eo.
Tôi cúi xuống, hai tay qua eo anh.
Kỷ Hoàn đột nhiên tiếp lời câu :
“ thì chúc mừng cô.”
Chưa kịp để tôi phản ứng, anh bổ sung:
“Không, phải nói là… chia buồn.”
“……”
Tôi không đáp, ngồi xuống, đưa một đầu thước dây cho anh:
“Phiền Kỷ tiên sinh cầm giúp, đặt vào giữa cạp quần.”
Nói rồi, tôi cầm đầu lại của thước, luồn từ dưới qua, áp sát vào thắt lưng sau lưng anh.
Ngay đó, giọng Kỷ Hoàn vang lên từ phía , mang khó chịu, như có lửa giấu trong:
“ Khiết, thường cô thoải mái đo người đàn ông khác này à?”
Tay tôi cầm thước khựng lại một .
nhanh, tôi tĩnh đáp:
“Kỷ tiên sinh, đây là công việc của tôi.”
Thước dây bỗng bị giật khỏi tay.