Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/VwhsbeRll

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 3

3

Giây tiếp theo, con quái vật khổng lồ cao bằng hai lao thẳng về phía mẹ con tôi.

Cố Dĩ Hằng ôm chặt Thẩm Na nhảy ngay lên trực thăng,

nhìn tôi bế con điên bỏ mà cười sằng sặc:

“Ôn Lan! Để xem cô còn cứng miệng không! Cô không chỉ muốn hại Na Na, mà còn muốn hại đứa con bụng cô ấy! Hôm nay tất đều báo ứng của cô!”

Tôi liều mạng trên băng,

phổi như sắp nổ tung.

Cô gái vừa nãy muốn lên khuyên can,

nhưng lần còn chưa kịp mở miệng bị Cố Dĩ Hằng ngăn .

“Đừng , máy bay cấp cứu tôi chuẩn bị sẵn , sẽ không có chuyện gì đâu. Nếu cô còn dám thêm, thì đó ở với nó !”

Cô gái run rẩy co sau,

không dám thốt thêm câu nào.

Quả nhiên con gấu Bắc Cực ngửi thấy mùi máu liền phát .

Tôi vội vã vừa lấy tuyết chà lên để át mùi máu, vừa điên bỏ .

Nhưng trên chân không che ,

mỗi , lớp da dưới bàn chân đều bị xé toạc từng mảng.

Con gấu khổng lồ gầm rống, lần theo vết máu loang đỏ trên băng mà truy đuổi.

Cái lạnh thấu xương cùng mất máu đầu tôi quay .

Cuối cùng, ngay khoảnh khắc tôi gục vì kiệt sức,

chỉ thấy con gấu lao thẳng về phía tôi.

Tôi ôm con lật , dứt khoát đưa lưng đỡ lấy nó.

Ngay giây sau, móng vuốt to bằng khuôn giáng thẳng lưng tôi.

“Xoẹt!”

Âm thanh da thịt bị rách toạc vang lên rợn .

Mũi vuốt quét qua cột sống, máu tươi ào ạt tuôn như suối.

Tôi cố khom lưng,

muốn dùng dòng máu nóng ấy sưởi ấm con trai lòng.

Tôi ngỡ rằng chút hơi ấm sẽ con có phản ứng .

Nhưng không.

Khi tôi run rẩy đưa tay áp lên mũi nó,

chẳng còn cảm nhận hơi thở!

Tôi vừa lê thân đầy máu bò về phía trước, vừa gào điên loạn về phía trực thăng:

“Cố Dĩ Hằng! Con trai không còn thở ! Hổ còn chẳng ăn thịt con, đúng súc sinh! dù có chết, mẹ con tao cũng không tha !”

gào ấy Cố Dĩ Hằng khựng .

Anh ta lập tức lệnh trực thăng hạ thấp.

Khi thấy vũng máu loang lổ trên băng, sắc anh ta thoáng biến đổi.

Anh ta vừa định mở miệng, thì có kẻ lên bẩm báo:

“Anh Hằng! nhắn dâu gửi vừa có hồi đáp ! tất chúng ta sẽ gặp Diêm Vương…”

tức Cố Dĩ Hằng hoàn toàn mất kiểm soát.

Anh ta chỉ thẳng vào tôi, gào rống:

“Ôn Lan! giở trò gì?! Rõ ràng nhắn bị chặn, sao còn có hồi đáp?!”

Tôi trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào hắn:

“Đồ hèn! Sợ phải không?! Mặc kệ tao làm thế nào, nhưng đó không sai đâu! vòng , tất chúng chuẩn bị gặp Diêm Vương ! Súc sinh!”

ánh mắt giận dữ của Cố Dĩ Hằng xen lẫn vài phần sợ hãi.

Anh ta còn chưa kịp phản ứng thì Thẩm Na tới,

cô ta vừa chỉ vào tôi vừa khóc lóc ấm ức:

dâu, làm cái gì vậy! Thiết bị chặn kia do em mang tới, không có nào lọt qua đâu. với Dĩ Hằng nhà, dọa anh ấy như vậy thì có ích lợi gì chứ!”

xong, cô ta quay sang nắm tay Cố Dĩ Hằng, giọng yếu ớt đầy nhu mì:

“Dĩ Hằng, đón dâu lên . Anh từng sẽ không để ai bắt nạt em , em coi như chuyện trò cười thôi, em chịu ủy khuất cũng không sao, chỉ cần anh bình an …”

Mấy câu mắt Cố Dĩ Hằng chỉ còn lửa giận.

Anh ta lạnh giọng lệnh:

“Chúng không phải thích ném phi dao sao? Lấy nó làm bia ! Đứa nào trúng, tao thưởng ngay chục triệu!”

“Bay thấp ! Phải chơi !”

hò reo vang dậy bầu trời.

Tùy chỉnh
Danh sách chương