Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cuối tuần, tôi xách sườn về mẹ đẻ.
Anh và chị dâu đột nhiên việc nên không tới được.
Mẹ tôi bỏ phần sườn vào tủ lạnh.
“Để nào anh chị dâu con đến rồi hẵng ăn.”
Tôi sững lại:
“Nhưng con muốn ăn ngay mà, mẹ.”
Sắc mặt mẹ khựng lại một chút, rồi nhanh chóng nở nụ quen thuộc.
“Con bớt ăn để giảm , đến lúc mặc váy đẹp.”
Sau này, anh làm ăn thất bại, mẹ tôi niềm nở mời:
“ , mẹ hầm sườn cho con ăn này.
À, lại, tiền xuống xe đám của con và Phi Phàm, cộng thêm 188.000 .”
Dạo này tôi chẳng thèm ăn,
nhưng lại rất muốn ăn món sườn mẹ nấu.
Cuối tuần, tôi cùng bạn trai dậy sớm, mua ba sườn non về mẹ.
Một hơn ba mươi tệ, ba hết tròn một trăm tệ.
Hồi nhỏ khó khăn, hiếm sườn hầm.
thì trên đĩa chỉ vài khúc xương trơ thịt.
Ăn xong, tôi lại lấy bánh bao chấm nước sốt — ngon đến mức nhớ mãi.
Cái khao khát từ nhỏ không được thỏa mãn ,
đến lớn lên lại khiến tôi sinh ra “tâm lý trả thù” món sườn.
Trên đường , tôi khoe Phi Phàm:
“Món sườn mẹ em nấu ngon cực!”
Hắn :
“Vậy thưởng thức tay nghề mẹ vợ tương lai rồi.”
“Ai là mẹ vợ anh? Chúng ta mà.”
“Chẳng sớm thì muộn thôi.” — hắn hôn nhẹ lên má tôi.
Chúng tôi vừa vừa mang sườn và thứ bổ dưỡng khác bước vào .
Mẹ tôi vui vẻ nhận lấy, lập tức gọi cho anh :
“ Diênmua sườn, trưa sang ăn .”
Đầu dây bên kia:
“Bận lắm, sườn thì ngon , hồi nhỏ ăn phát ngán rồi.
Bao giờ làm tôm hùm đất thì chúng tôi về, , cúp đây.”
Tôi ngạc nhiên.
Hồi nhỏ… ăn sườn phát ngán? Sao tôi không nhớ ra nổi?
Mẹ liếc tôi một cái, nhanh chóng cúp máy rồi bưng sườn vào bếp.
“Mẹ, để con phụ ?”
“Không cần .”
“Hay mẹ sợ con học lỏm bí quyết nấu ăn? Bí quyết của mẹ là ‘truyền con trai không truyền con gái’ à?” — tôi trêu.
Mẹ đặt sườn vào tủ lạnh, “cạch” một tiếng đóng cửa.
Thấy Phi Phàm, mẹ khẽ giải thích:
“Mẹ sợ làm rồi ăn không hết.”
Tôi chỉ vào anh chàng cao hơn mét tám:
“Mẹ đánh giá thấp sức ăn của con rể tương lai rồi.”
Nhưng mẹ vẫn đứng chắn trước tủ lạnh.
Tôi bèn vươn tay mở cửa:
“Nếu mẹ mệt, để con nấu, mẹ ngồi chỉ đạo.”
Mẹ vẫn không nhúc nhích.
Rồi bà xoa trán:
“ , mẹ tự dưng đau đầu, không muốn ngửi mùi dầu mỡ. Hai đứa ra ngoài ăn tạm .”
Tuy , nhưng Phi Phàm đã đến đây lần.
Thái độ hờ hững của mẹ khiến tôi mất mặt.
Ngay sau đó, mẹ lại nở nụ gượng:
“Con gái bớt ăn thịt, giảm mặc váy đẹp.
Mẹ nỡ không cho con ăn miếng sườn này, mẹ chỉ vì tốt cho con thôi.”
Tôi định nói tiếp, nhưng Phi Phàm kéo tôi ra cửa:
“Bọn cháu ra ngoài ăn , dì.”
được bước, mẹ chợt gọi :
“Lần sau về nhớ mang tôm hùm đất .”
“Tôm hùm đất? Con thích ăn.” — tôi nhăn mặt.
“Anh con thích, mua vào.”
Tôi khó chịu:
“Vậy mẹ bảo anh mua .”
“Anh con bận, làm ông chủ lấy ra thời gian ra chợ.”
Tôi khẽ mỉa — cái “việc làm ăn” của anh , chợ chính là nơi nhất.
—-
Tôi nhạt:
“Cái ‘việc làm ăn’ của anh , chỗ lui tới nhất chẳng là chợ sao?”
Tôi định nói tiếp, nhưng Phi Phàm đã kéo tôi xuống lầu.
Xuống đến nơi, tôi tức tối hất tay anh ra:
“Anh làm đau em rồi! Kéo em làm vậy?”
Anh cúi mắt nhìn tôi, trong đáy mắt lại thoáng hiện vẻ xót xa.
Giọng anh bình tĩnh, dường như dè dặt:
“ , em không thấy mẹ em thiên vị sao?”
Nghe vậy, tôi lập tức nóng mặt:
“Ý anh là sao?
Chẳng lẽ chỉ vì miếng sườn mà anh nghi ngờ mẹ em?”
Phi Phàm thở dài bất lực:
“Rõ ràng mẹ em không muốn làm sườn riêng cho em ăn, mà muốn đợi anh và chị dâu tới rồi ăn chung.”
“Thì chuyện đó bình thường thôi mà.” — tôi hờ hững nói, nhưng mắt lại lảng .
Phi Phàm hiếm cao giọng:
“Bình thường ở chỗ nào? là em muốn ăn sườn cơ mà, sao nhất định đợi anh chị em được ăn?”
Thật ra tôi nói “bình thường” vì chuyện như vậy xảy ra rồi.
Từ nhỏ đến lớn, ăn , dùng đợi anh trai.
Tôi từng nghĩ mẹ làm thế để gắn kết tình cảm anh em — là dụng tâm tốt.
“Cho dù vậy, mẹ em bao giờ thiên vị. Anh em .”
“Nhưng biết ở chỗ em không nhìn thấy, anh lại được hơn?”
Tôi chợt nhớ tới câu nói nãy của anh trai — thứ sườn mà tôi thèm muốn bấy lâu, hóa ra anh ăn đến chán từ bé.
Nghĩ một lúc, tôi lại gạt bỏ ý nghĩ :
“ mẹ chỉ nghĩ quây quần ăn chung sẽ vui hơn.”
Phi Phàm nhíu mày:
“Thời buổi này thiếu ăn nữa, chỉ là nồi sườn thôi, cần đợi đủ người ăn sao?
Nhất là em đưa anh về nữa.”
Tôi chặn lời anh, truy luôn:
“Phi Phàm, anh chê mẹ em không coi trọng anh, lạnh nhạt anh đúng không?
mà anh đã bắt bẻ mẹ em rồi sao?”
“Em không thấy bà mệt à? Anh muốn một người 60 tuổi, bị cao huyết áp, cố chui vào bếp nấu cho anh ăn à?
Bà đồng ý gả em cho anh rồi, anh hài lòng nữa?”