Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
6.
năm tôi 20 tuổi, Hoắc Khuynh 24 tuổi. Trên đường dự một buổi tiệc ở thành phố C, chúng tôi gặp phải sạt lở núi, bị kẹt xe.
Tôi và Hoắc Khuynh bị vùi lấp suốt một ngày một đêm.
Khi đội cứu hộ tìm thấy chúng tôi, ký ức cuối cùng của tôi là cánh tay anh che trên tôi bị khung xe sập xuống đ.â.m xuyên , m.á.u thịt bê bết.
Khi tôi tỉnh lại, anh liền cầu hôn tôi. hai bên gia đình, anh hỏi: “ , em có nguyện ý trở thành vợ anh không?”
Khi ấy, tôi nhìn cánh tay anh quấn đầy băng trắng. khi bị kẹt xe, anh đã lo lắng gọi tên tôi, : “ , đừng ngủ! Bây mà ngủ thì em sẽ không bao có tự do nữa đâu!”
Tôi bị một sức mạnh vô hình dẫn dắt, đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
từ đó, tôi bỏ ánh mắt cụp xuống của anh – đáy mắt ấy, không gợn chút cảm xúc, thể hoàn thành một nghi lễ bắt buộc.
là… chúng tôi kết hôn.
Bốn năm sau, đúng mong đợi của mọi , chúng tôi có một đứa con. Hoắc Vũ Thời vừa chào đời đã được cả hai yêu thương, cưng chiều hết mực.
Mẹ Hoắc Khuynh cho rằng thằng bé cần phải có nền giáo dục tinh anh giống ba nó.
Cho nên, nó đã đổ bỏ ly sữa ấy, bắt chước ba mình, gương ngây thơ xin lỗi tôi – khi lại làm chuyện mà nó cho là hoàn toàn đúng đắn.
7.
Tôi thật sự không hiểu nổi cha con rốt cuộc gì.
Mới chỉ một tuần trôi . Hoắc Khuynh lại gọi cho tôi. Lần này, anh dùng điện thoại khác.
Vì tôi đã chặn hết những .
Dây dưa, lằng nhằng – hoàn toàn không giống phong cách đây của Hoắc Khuynh.
Cuộc gọi vừa được kết nối, bên kia im lặng mất vài giây.
Ngay lúc tôi bắt đầu thấy kỳ quặc, chuẩn bị cúp máy…
Giọng của anh vang lên, “ .” Anh gọi tên tôi.
“Ba mẹ em em không về . Em ở đâu? Là Nam Thị sao?” Anh điều tra tôi.
Tôi biết anh có năng lực đó. Nhưng lòng vẫn dâng lên một cơn giận khó diễn tả.
suốt chín năm hôn nhân giữa chúng tôi, anh lãnh đạm, xa cách, chúng tôi sống dưới cùng một mái hai xa lạ. mà đây, chưa tới nửa tháng, lần anh gọi cho tôi đã vượt tổng cuộc gọi của cả một năm cộng lại.
Ngày , tôi nhắn cho anh:【Tối nay anh có về ăn cơm không?】
【Anh họp à?】
【Dạ dày anh đau không? Em nấu chút cháo mang tới nhé?】
Anh nhiều lắm chỉ trả :【Ừ.】
Phần lại, chỉ toàn tin nhắn xanh lè của tôi, không một hồi âm. Vậy mà bây , anh lại tỏ ra chẳng có chuyện gì xảy ra.
Giọng khàn khàn điện thoại hỏi tôi: “ , hôm nay anh phải xã giao, uống nhiều nên dạ dày khó chịu. Thuốc em để chỗ nào vậy? nữa, Vũ Thời ở trường mẫu giáo bị lây cảm cúm, sốt 38 độ, cứ khó chịu mãi. đây em thường làm gì để giúp thằng bé dễ chịu hơn?”
Tôi thật sự nổi giận.
Tôi cố nén lửa giận, cố gắng không để mình trở thành một phụ nữ mất kiểm soát, chữ đều cứng rắn mà rõ ràng: “Hoắc Khuynh, chúng đã ly hôn . Tôi không là vợ anh, chẳng phải bảo mẫu của anh nữa. Anh đau dạ dày hay không, tìm không ra thuốc hay không, đó không phải chuyện của tôi. Anh chỉ cần nhắn một câu, sẽ có cả đống tình nguyện mua thuốc cho anh. Con bị bệnh, anh kể cho tôi nghe chẳng ích gì. Tôi không phải bác sĩ, và tôi chưa thấy ông bố nào lúc con sốt cao vẫn phải hỏi mẹ nó nên làm gì.”
“Tôi không biết anh muốn làm gì. Có thể là không cam lòng, có thể chỉ là thói quen được tôi chăm sóc lâu. Nhưng Hoắc Khuynh, tôi không muốn những khó nghe. Chúng đã kết thúc . Làm ơn đừng làm phiền cuộc sống của tôi nữa. Anh hiểu chứ?” Dứt , tôi dứt khoát ngắt máy.
Lật điện thoại lại, tôi tháo sim ra, ném thẳng vào thùng rác.
8.
Xã hội bây , mọi thứ đều gắn liền điện thoại.
Tôi không ngờ Hoắc Khuynh và Vũ Thời lại ba hôm, hai bữa gọi cho tôi. Nhưng tôi không vì mà Hoắc Khuynh tình cảm gì tôi.
Chẳng là do tôi đã chăm lo cho lâu, khiến chưa quen sự vắng của tôi mà thôi.
Tôi làm lại một chiếc sim mới, rút ít tiền . đăng ký theo một đoàn khảo sát khoa học, đi cùng lên vùng Tây Bắc.
Đây là một dự án mà tôi đọc được trên mạng.
Khi tôi kể Hoắc Khuynh, anh chỉ là không có thời gian.
Mấy bạn cái vòng xã giao ấy cười cợt: “Ôi dào, , thân phận của thiếu phu nhân Hoắc mà đi cái loại tour rẻ tiền này, thật mất đấy.”
Tôi chỉ cười nhạt, không thêm nào. Khi đó tôi , đây chỉ là một suy bốc đồng. Hoắc sẽ không cho phép tôi tùy tiện sống .
Không ngờ , lại dễ dàng vậy.
Một chiếc gông bị phá vỡ, bị trói buộc phải tự mình học cách vùng dậy từ tận đáy lòng.