Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7.
Khi mẫu thân ta bình định phản loạn, trúng độc tiễn, lúc hấp hối đã giao phó ta cho bệ hạ.
Bệ hạ nhiều lần ban cho ta, vì Thẩm Yến Kiêu chưa về, ta đều cự tuyệt.
Đợi đến khi ta thành “lão cô nương” mười bảy tuổi, mới hay hắn đã sớm dưỡng một “nữ huynh đệ” trong doanh trướng.
Thái hậu khuyên ta buông tha cho chính mình, chọn Tam hoàng tử – kẻ đầy tiềm lực.
Bà nói:
“Như ngươi đã thấy, thiên hạ nam nhân cuối đều như . Hôm không phản bội ngươi, thì sau khi thành thân cũng vẫn thê thiếp đầy nhà. Nữ nhân ở đạo này, vốn dĩ gian nan. nếu tầm nhìn rộng hơn, không chịu vì tình ái, thì hưởng được phúc không ai bì kịp. Như ai gia đây, chịu ‘’ mặc gấm vóc, chịu ‘’ được vạn người quỳ lạy tôn kính, há chẳng mỹ mãn ư?”
Ta đã nghĩ thông, nên tiến cung.
Dưới chân thiên tử, tai mắt vô số.
Mọi chuyện trong phủ tướng quân, bệ hạ đều tường tận.
“Phong , ngươi… gì nói?”
Tam hoàng tử cung kính đáp:
“Nhi thần nguyện thay phụ hoàng phân ưu.”
“… ban thưởng gì?”
Bệ hạ tưởng ta lấy Tam hoàng tử người dự phòng, vì áy náy mà bù đắp.
Tam hoàng tử khi ấy mới hiểu vì sao ta vội vàng cầu ban ngay trong đêm .
Thiên tử kỵ kẻ nhiều toan tính, ngược lại kẻ hành động bồng bột mới chiếm được lòng người.
Phong khẽ liếc ta bằng khóe mắt, giọng ấm áp:
“Nhi thần không cầu gì .”
Không cầu gì – lại chính là cầu lớn nhất.
Hắn lấy lui tiến, khiến bệ hạ vô vừa ý.
“ giao cho ngươi chủ trì Đại điển Tế Tự, đừng để trẫm thất vọng.”
Khuôn Tam hoàng tử vẫn phẳng lặng như nước.
khi đưa ta về phủ trên xe ngựa, hắn mỉm nhìn ta:
“Đa .”
Ta khẽ lắc đầu:
“Minh hữu tốt nhất, là ta giúp ngươi thành toàn đại chí, ngươi giúp ta thỏa được tâm nguyện.”
“Bệ hạ để điện hạ chủ trì tế tự, tức là ngầm tuyên toàn triều văn võ rằng ngài coi trọng ngươi. Triều cục đổi mới, tự khắc kẻ khôn ngoan dâng mình về dưới trướng, sau này của ngươi thuận lợi hơn nhiều.”
Tựa hồ ta nhìn lầm, sắc hắn thoáng cứng lại:
“Tuyết mới là trợ lực lớn nhất mà hoàng tổ mẫu ban cho ta. lại, đều không quan trọng.”
Ta khẽ :
“Đừng quên hôm nhau vượt khó, thì mới đi được xa.”
“Ừ.”
Hắn luôn ôn nhu trầm lặng, ẩn mình phía sau, không tranh không giành, nhẫn nhịn đến khiến người ta xót xa.
Thái hậu nói, người nghe như , dùng rối là thích hợp nhất.
8.
Chuyện ta tiến cung cầu ban truyền khắp kinh thành.
Người ta nói, ta không giữ nổi trái tim Thẩm Yến Kiêu, bèn bất chấp thủ đoạn để giữ lấy người hắn.
Ta chẳng coi là thật.
Thẩm Yến Kiêu và Tống Huyền Âm lại coi là thật.
Họ chặn ta dưới lầu trà.
Tống Huyền Âm chế giễu:
“Sớm Triệu tiểu hám cưới như , các huynh đệ đã không nên ép người ta nói tuyệt tình ‘vĩnh viễn không bước vào phủ tướng quân’. Giờ thì hay rồi, không xuống đài được mới phải chạy đi cầu bệ hạ.”
“Phải đấy, các vị tiểu kinh thành chẳng phải đều sao? Bám chặt cành cao không chịu buông, dốc hết tâm cơ cũng phải gả vào hào môn.”
“Tưởng ngươi kiêu ngạo lắm, hóa ra cũng sợ không gả được đại tướng quân, mới vội vàng lấy ép người.”
Giữa phố tấp nập, vài câu của nàng ta đã định phá hủy danh tiếng ta xây dựng bao năm.
Các tiểu kinh thành phía sau ta đỏ bừng mắt vì giận, lên tiếng tranh luận.
chưa kịp nói, quân sư của Thẩm Yến Kiêu – Vân Sách – đã ôn tồn khuyên:
“Tống tiểu tướng xưa thẳng tính, không ác ý. Nếu đắc tội, Vân Sách thay nàng lỗi chư vị tiểu .”
Hàn Tiếu khoanh tay:
“Triệu tiểu cũng đừng ỷ tình thanh mai trúc mã mà ép quá. Tướng quân là bậc nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, đâu phải chó bị xích trong sân mà không được kết giao huynh đệ? Dù thành thân rồi, tướng quân cũng không đoạn nghĩa thủ túc, xa lánh Tống tiểu tướng đâu.”
Thẩm Yến Kiêu ngẩng cổ bước tới trước ta.
“Tuyết …”
Hắn đưa tay kéo ta, ta né tránh.
Bàn tay hắn khựng lại, một lúc sau mới khẽ , tự nói:
“Nàng đã cầu ban , ta không khó nàng. một điều: Huyền Âm mất phụ thân nơi sa trường chưa đầy một năm, ta đã hứa nàng ấy thủ hiếu ba năm, nên đại của chúng ta phải hoãn một năm.”
“Sính lễ hứa cho nàng, vì Huyền Âm chưa gả, ta cũng phải để lại một phần cho nàng ấy, nên thể cho nàng một nửa.
nữa, Huyền Âm không người thân, phủ tướng quân chính là nhà của nàng ấy, sau này nàng phải nhường nhịn…”
Ta không nghe nổi nữa, lạnh giọng cắt :
“Không thể!”
“Không đồng ý? đừng cưới! Hám cưới như ngươi, ngay chuyện bức cũng , chẳng phải sợ thành bà cô già sao?”
Bốp!
Tống Huyền Âm vừa dứt, một chén trà đã ném mạnh trúng miệng nàng ta.
9.
Mọi người ngẩng đầu, thấy Phong ngồi nơi cửa sổ, vẻ ôn nhuận trên phủ một tầng lửa giận.
Ta bật :
“Cái miệng thối không nói tiếng người, đánh hay lắm!”
Phong mỉm ta, rồi lạnh giọng Tống Huyền Âm:
“Dám phỉ báng thánh , khinh miệt hoàng gia tôn nghiêm. Người đâu, tát miệng!”
“Ai dám!”
Ba người Thẩm Yến Kiêu lập tức che chở nàng ta.
“ là đôi câu lỡ , Huyền Âm vốn thẳng tính, không ý xúc phạm hoàng gia. Mong điện hạ nể công lao bản tướng, mở một .”
Phong liếc ta, trong mắt thoáng hiện một tầng thương xót:
“ chút công lao đã tưởng ghê gớm? Tuyết nhà trung liệt, song thân vì Đại Sở mà bỏ mình nơi sa trường, ngay nữ nhi duy nhất cũng không kịp chăm sóc.
các ngươi, đã đối xử nàng nào? Lòng của Thẩm tướng quân lại thiên lệch đến mức này, nếu nghĩa phụ của ngươi nơi cửu tuyền , hẳn hối hận vì nhặt từ ổ ăn mày về một thứ vong ân bội nghĩa như ngươi.”
Thẩm Yến Kiêu thoáng cứng lại, tức giận và uất ức hiện rõ.
Hàn Tiếu vội đứng ra chắn trước:
“Điện hạ chưa , Huyền Âm là đồng đội ta ra trận, chắn tên cho tướng quân, cõng xác cho huynh đệ, ngay khi Vân Sách hấp hối cũng do nàng ngày ngày khích lệ mà vượt qua. Nàng khác hẳn mấy người dựa vào xuất thân, chưa nếm , mặc gấm ngọc mà ức h.i.ế.p người khác.”
“ sao?”
Ta bước lên một bước, lạnh giọng:
“Hàn Phó tướng luôn miệng nói tiểu kinh thành nuông chiều, chưa thấy máu, không gian . ta hỏi ngươi: Lần tướng quân của ngươi dẫn Tống Huyền Âm đi ngắm trăng nơi sa mạc, bị quân địch truy sát, khi chạy trốn nàng ta trúng tên sau lưng – là ai cứu nàng?”
Hắn ngớ ra, rồi khẩy:
“Đừng nói là ngươi nhé?”