Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Năm ba đại học, cha tôi tai nạn xe hơi.

Ông từng ký thỏa thuận hiến tạng, trong đó trái tim được hiến cho bà nội của Phó Dục Thành. Theo nguyên tắc bảo mật khi hiến tạng, nhà họ Phó không được biết đến tôi. Nhưng không ngờ, bà nội của Phó lại kiên quyết người nhà của người hiến tim.

Phó Dục Thành đến tìm tôi vài lần, cuối tôi cũng quyết định đến bà. Biết tôi là trong đình đơn thân, cha lại vừa mất, bà tỏ đầy thương xót và xót xa.

Bà hay nắm tay tôi, nhẹ nhàng an ủi bằng giọng điệu đầy ân cần. Sau đó, bà càng yêu quý tôi hơn, trực tiếp đón tôi thự sống .

sống trong thự, còn có Phó Dục Thành. Bà nội dường có ý tác hợp hai đứa. Bà luôn cố tình tạo cơ hội để chúng tôi có thời gian ở riêng .

Nhưng phản ứng của Phó Dục Thành lúc nào cũng lạnh nhạt, dửng dưng. Thỉnh thoảng nổi hứng, anh trêu chọc tôi, đá đểu vài câu.

Phó Dục Thành lớn hơn tôi 8 tuổi. Do tiếp quản sản nghiệp đình từ sớm, anh vô chín chắn, ánh mắt sắc bén. Cảm giác anh chỉ cần liếc mắt là nhìn thấu lòng tôi.

Khi tôi buồn, anh mua bánh ngọt cho tôi. Khi tôi nhớ cha, anh lái xe chở tôi mộ.

Lúc tôi lo lắng vì buổi phỏng vấn đời, anh dạy tôi kỹ năng trả lời. Và thậm chí, khi tôi bị ông chủ ở nơi thực tập quấy rối…

Anh liền mua lại ty đen tối đó dù chỉ là một ty mười mấy người nhưng tôi thật sự cảm động.

đường , tôi hỏi anh:

“Tại sao anh lại tốt em vậy?”

“Anh rất cảm kích đình em.”

“Ồ…” – giọng tôi nghe có vẻ cụt lủn, hụt hẫng.

Ngay sau đó, anh hỏi tiếp:

“Sao? Em thích anh à?”

Tôi sững người, óc trống rỗng. Phó Dục Thành đỗ xe sát lề, nhìn chằm chằm tôi không rời.

Anh khẽ vén tóc tôi sau tai, :

“Nhóc , đừng thích anh.”

Giây phút ấy, tôi vừa xấu hổ vừa buồn bã. Tôi có thích anh không? Có lẽ là có.

31 tuổi, anh là biểu tượng của quyền lực và địa vị. Tôi biết rõ bao nhiêu người phụ nữ gả cho anh.

Thế mà anh lại cố tình tôi rằng tất sự quan tâm đó chỉ vì lòng biết ơn.

Và anh còn căn dặn tôi: “Đừng thích anh.”

Chính câu đó khiến tôi thật đáng thương. Tim tôi trĩu nặng, rơi thẳng vào hố sâu. Tôi bỗng dại dột, học theo mấy lời thoại trong tiểu thuyết ngôn tình cũ mèm, anh:

“Em thích anh, nhưng không liên quan gì đến anh .”

Anh nhìn tôi một lúc ánh mắt sâu xa, lái xe rời đi.

( Truyện được dịch bởi Quất Tử, chỉ được đăng tải MonkeyD, Mọt truyện và kênh youtube Quất Tử Audio )

Sau đó vì sợ tôi lại ông chủ háo sắc, anh sắp xếp cho tôi thực tập ngay trong ty của .

Tôi nghĩ, vậy chắc thường xuyên được anh . Nhưng không ngờ, tôi chỉ là một nhân viên văn nhỏ nhoi, sao được tổng tài?

May là theo lời bà nội, dù bận rộn đến mấy, Phó Dục Thành vẫn mỗi tối đều thự ngủ. Tôi từ rụt rè lén nhìn, đến sau dám khai ngắm anh.

đường yêu thích anh, tôi ngày càng không biết xấu hổ.

Đến ngày lễ tốt nghiệp, Phó Dục Thành cũng đến. Anh cầm bó hoa hướng dương – loài tôi yêu thích nhất trao cho tôi.

Giữa sân trường, anh hỏi tôi:

kết hôn anh không?”

“Hả?”

“Chúng ta kết hôn đi!”

Tôi biết, đề nghị của anh không đơn giản chỉ vì tình yêu. Nhưng tôi không thể từ chối.

Người vui nhất khi biết chuyện chúng tôi kết hôn chính là bà nội.

Tối hôm cưới, bà nội “lắm chiêu” đã cắt điện toàn bộ thự sớm, nhốt chúng tôi trong một , ngay điện thoại cũng không để lại.

Tôi và Phó Dục Thành nhìn không biết gì.

Khi tôi lục tủ tìm quần áo chẳng biết vấp phải cái gì, ngã thẳng vào lòng anh. Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu rọi vào mắt anh đen sâu, sáng rực. Tôi nhất thời quên đứng dậy. Hơi thở chúng tôi dần trở nên dồn dập.

Bỗng có thứ gì mềm mềm đặt lên môi tôi. Toàn thân tôi nổ tung.

Từ khoảnh khắc đó, mọi thứ đều thay đổi. Phó Dục Thành thực là một người rất đúng mực.

Biết tôi là lần tiên, anh rất nhẹ nhàng, cũng rất chăm sóc tôi.

Đêm hôm đó, tôi chẳng suy nghĩ gì thêm. Chỉ biết người nằm bên cạnh là thật, vậy là đủ .

Mưa rơi ngoài cửa sổ, từng giọt chảy dài mặt kính tan biến.

Hôm sau tôi tỉnh dậy, trời đã gần trưa. Phó Dục Thành không còn trong , nhưng để lại một tin nhắn:

“Anh đã xin nghỉ giúp em .”

Trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác ngọt ngào tê dại. Không lâu sau khi kết hôn, tôi được chuyển từ thực tập thành nhân viên chính thức. Ngày nhận quyết định, bà nội bảo bếp nấu món ngon chúc mừng.

Bà vui vẻ bảo:

bé nhà ta thật có bản lĩnh.”

Tôi cười , bà nội thiên vị quá rõ ràng. Ngồi đối diện là tổng tài Phó Dục Thành không khen, lại đi khen tôi – một nhân viên quèn. Nghĩ đến đây, tôi bật cười khúc khích.

Phó Dục Thành nhìn tôi nhìn kẻ ngốc, nhưng tôi rất hạnh phúc.

tránh rắc rối, chúng tôi chưa khai hôn nhân. Hôn lễ chỉ mời người thân, cảm giác kết hôn trong âm này rất đặc .

Lúc đồng nghiệp trong văn rôm rả bàn tán tổng tài Phó Dục Thành. Tôi lại âm vui mừng – người đàn ông mà họ ngưỡng mộ đang nằm ngủ bên cạnh tôi mỗi đêm.

Lúc anh tăng ca muộn, bà nội cho người mang cơm đến. Tôi xung phong người giao cơm.

Tôi lén lút vào văn anh, ngồi đối diện nhìn anh ăn hết phần cơm. Đúng là người đẹp gì cũng đẹp, kể lúc ăn cơm.

Đôi lúc anh kéo tôi ngồi lên đùi, tựa vào cổ tôi. :

“Uyển Nhiên, cho anh dựa một chút.”

Ngoài cửa sổ xe cộ tấp nập, ánh đèn rực rỡ. Người đàn ông này để tôi những lúc yếu đuối và mỏi mệt nhất.

Tôi nghĩ:

“Anh cứ dựa đi, nếu anh cần, em ở đây.”

Ba năm kết hôn, giữa chúng tôi có không ít khoảnh khắc ấm áp. Nhưng anh chưa bao giờ chính thức “anh yêu em”.

Thỉnh thoảng tôi anh xuất hiện tạp chí hay bản tin, tham dự đủ kiểu sự kiện. Bên cạnh các doanh nhân khác thường có vợ đi . Tôi cảm buồn và thiếu tự tin.

Tôi nghĩ là một người vợ ổn nhưng tuyệt đối không phải một phu nhân hào môn giỏi giang.

Tôi chẳng giúp gì được cho anh thương trường. Nghĩ vậy, tôi lại tìm bà nội, nghe bà kể thời kỳ lập nghiệp rực rỡ.

Tôi âm học hỏi xem bà đã biến Tập đoàn Phó thị thành đế chế thế nào nhưng bà nhìn thấu tâm tư tôi ngay lập tức:

ăn mệt lắm, quan tâm gì chứ.”

Tôi thành thật:

giúp A Thành mà.”

Bà mỉm cười:

đã đang giúp nó .”

“Hả?”

“Tính cách tốt, cảm xúc ổn định, lúc nào cũng vui vẻ. là chỗ dựa tinh thần cho nó. đình có nhiều kiểu kết hợp. Một người ngoài kiếm tiền, một người giữ lửa trong nhà vậy chẳng phải rất tốt sao?”

Lời bà khiến tim tôi ấm lại. Tôi cảm , có lẽ không phải là kẻ vô dụng.

Hôm đó, bà còn :

“Bà thật sự hy vọng hai đứa bên . A Thành là bà tự tay nuôi lớn, nhân phẩm rất tốt, chắc chắn là một người chồng và người cha có trách nhiệm.”

Bạc bên , một điều thật đẹp biết bao. Nhưng đúng lúc tôi nghĩ rằng chúng tôi có thể bên chuyện bất ngờ lại xảy .

Tùy chỉnh
Danh sách chương