Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi chợt nhớ đến chuyện nghe lén buổi chiều, mặt đỏ kể lại cho bố .
Ai ngờ nói xong, tôi đã kích động hẳn :
“Hỏng rồi, lão Giang, thật sự có muốn ủi bắp cải nhà mình.”
“Không sao, này không biết đánh thẳng, chắc một thời gian nữa ủi đâu.”
Tôi: “Hả?”
23
Bố tôi thì thầm phân tích cho tôi một hồi.
Cuối cùng đưa ra kết luận: Bùi Trình đã yêu tôi đến mức không thể tự kiềm chế.
tôi không quên hỏi một câu:
“ thấy cậu ấy thế nào?”
Tôi chợt nhớ đến dáng vẻ hôm đó Bùi Trình vung cặp sách ném vào cán bộ thể dục.
Hình … có chút đẹp trai đấy.
Bố tôi đập hai tay vào nhau: “Xong rồi, tình cảm đôi bên rồi.”
“Chỉ thiếu bước chọc thủng lớp giấy cửa sổ đó thôi.”
Đang nói chuyện hăng say thì điện thoại tôi bật ra một tin nhắn.
Là của Thẩm Sương.
lúc đó tôi đã buồn ngủ muốn c.h.ế.t rồi, lười mở ra xem, cứ thế mơ mơ màng màng ngủ thiếp .
Sáng hôm sau vào học, nhìn thấy Bùi Trình lại bỗng nhiên có chút ngượng ngùng.
Khóe Bùi Trình bầm, trông ngủ ngon.
Cậu ấy nhét bữa sáng vào tay tôi, giục:
“Mau , sắp vào học rồi.”
sáng đúng là thói quen mới hình thành từ tôi và Bùi Trình ngồi cùng bàn.
Tôi nhận lấy, cắn một miếng.
Bánh kẹp trứng trông khá ngon , lại dầu mỡ, không giống thường ngày.
Ánh Bùi Trình nhìn tôi có chút nhạt nhòa.
“Hôm nay dậy muộn, ở cổng trường tiện tay mua cho cậu một cái, tạm vài miếng .”
tôi lại bắt thông tin quan trọng trong lời cậu ấy.
“Thế thường ngày thì sao?”
Bùi Trình quay đầu , không nhìn tôi.
Tôi vạt áo đồng phục của cậu ấy.
Cậu rút ra, tôi lại .
tôi đến bực, mặt cậu ấy đỏ bừng, bất chợt nắm chặt cổ tay tôi.
“Thường ngày đều là tớ tự làm.”
“Tớ là ‘chó liếm’ ?”
Tôi muốn bật .
không ngờ nước lại trào ra ngay lập tức.
“Bùi Trình, … đó lại biết đánh thẳng rồi.”
“Huhu…”
Bùi Trình: “Hả?”
24
Tôi vừa đỏ mặt giải thích xong cho Bùi Trình ý nghĩa của “ đánh thẳng”.
Đúng lúc này, Cố Thời Nghiễn bước vào lớp, thẳng đến bên chỗ ngồi của tôi.
“Hòa Hòa, ra ngoài, chúng ta nói chuyện.”
Bùi Trình hừ một tiếng qua mũi: “Có chuyện để nói đồ chó trắng cậu ta chứ?”
“Chỉ hai phút thôi.”
Ánh Cố Thời Nghiễn hiện rõ sự khẩn thiết, đưa tay tay áo đồng phục của tôi: “Hòa Hòa, xin cậu đấy.”
“Có chuyện mờ ám đến mức nhất định phải ra ngoài mới nói?” Bùi Trình đưa tay vạt áo của tôi ra: “Bớt nó động tay động chân .”
“Liên quan đến cậu?”
Bàn tay của Cố Thời Nghiễn khựng lại, cuối cùng mặt hiện cơn giận: “Bùi Trình, đây là chuyện giữa tôi và Hòa Hòa, không đến lượt cậu xen vào.”
“Cậu ấy nói chính là điều tôi muốn nói đấy.”
Tôi đưa tay ôm lấy cánh tay của Bùi Trình: “Bố tôi nói rồi, tôi vụng vụng nói. Bùi Trình miệng độc, vừa hay có thể giúp tôi đáp trả khác.”
“Chú đúng là có trí tuệ thật.”
Cố Thời Nghiễn run , suýt nữa ngã xuống.
gương mặt cậu ta hiện ra vẻ uể oải, mất tinh thần.
Cúi đầu, nói:
“Hòa Hòa, chuyện năm đó, tôi thật sự không nhớ cả.”
“Tôi không biết là cậu thương là vì tôi…”
“Rồi sao nữa?”
Tôi mỉm hỏi ngược lại: “Nếu tôi không phải vì cậu ta mà thương, thì tôi đáng các trêu chọc và chế giễu à?”
Trong Cố Thời Nghiễn phủ một tầng nước.
“Hòa Hòa, cậu đang nói vậy?”
Tôi ném nốt chiếc bánh kẹp trứng lại vào mặt cậu ta.
“Cố Thời Nghiễn, cậu ta rối loạn nhân cách thích diễn xuất à?”
Cố Thời Nghiễn đầu dính nửa quả trứng, gương mặt nhếch nhác.
hiếm không nổi giận.
“Hòa Hòa, cậu đã biết hết rồi?”
25
Đúng vậy.
Tôi đều đã biết cả rồi.
Tối qua Thẩm Sương nhắn tin xin lỗi tôi, kể hết mọi chuyện cho tôi nghe.
Cố Thời Nghiễn luôn nói bọn họ rằng tôi là “chó liếm” của cậu ta, thế nào không bỏ .
Hơn nữa, hễ cậu ta từ chối là tôi sẽ sống c.h.ế.t quấn lấy.
Cậu ta chỉ vì nể tình giao hảo giữa hai nhà mới bất đắc dĩ qua loa tôi.
Trong lòng tôi nhếch môi lạnh.
Bất giác lại nhớ đến những chuyện đã từng xảy ra giữa chúng tôi.
Thật ra, Cố Thời Nghiễn trước luôn rất tốt tôi.
Cậu ta sẽ vào đúng 0 ngày 13 tháng 5 hằng năm nhắn cho tôi câu chúc mừng sinh nhật.
Cậu ta sẽ mua những gốc hoa ở chợ về, tự tay trồng cho tôi một khóm tulip.
Cậu ta nhớ rõ khẩu vị của tôi, không tỏi sống, thích tôm, dị ứng ngồng tỏi.
…
Ở cái tuổi mới biết rung động, một chăm sóc cẩn thận vậy, ai mà không động lòng?
ấy chúng tôi quá , đến mức không có khái niệm đẹp hay xấu.
đến mức thật lòng tin rằng chim đẹp ở bộ lông, đẹp ở tâm hồn.
ấy tôi học giỏi, tính cách hoạt bát, có một nhóm bạn rất thân.
Vì thế, tôi bao nghi ngờ lời cậu ta nói:
Giang Sơ Hòa, cậu có những thứ tỏa sáng hơn cả dung mạo.
Từ nào mà mọi thứ thay đổi?
Là từ đại hội thể thao năm lớp 10.
Hôm đó cậu ta đang chơi bóng rổ sân, tôi chạy tới đưa nước cho cậu ta.
Lúc ấy, bên cạnh cậu ta đã vây quanh một nhóm các cô gái xinh xắn, duyên dáng.
Không biết ai trêu:
“Nghiễn ca, đây là thanh mai của cậu à?”
Cậu ta mỉm đáp lại.
ngay sau đó đã nghe có kinh ngạc thốt :
“ mặt cô ấy có một vết sẹo kìa, xấu quá.”
Đó là lần đầu tiên có thẳng thắn nhận xét ngoại hình của tôi vậy.
là lần đầu tiên tôi ý thức rằng mình có chút xấu xí.
Nụ của Cố Thời Nghiễn lập tức đông cứng lại gương mặt.
Sau đó, cậu ta vẫn đối xử rất tốt tôi.
Thậm chí an ủi tôi đừng để trong lòng.
bao tôi nghĩ rằng, kể từ lần đó, cậu ta lại luôn nói tôi là một “ chó liếm” bám mãi không buông.