Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10t3CFo17o
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Hắn cũng chẳng còn giả bộ, thẳng thắn :
“ là ngươi tự tay phá bỏ thề một đời một đôi, ta cũng không nhiều khuyên nữa. Vãn Vãn theo ta hơn một năm, cũng không tiện không danh không phận nuôi ngoài, vậy nàng về đi.”
Khoé môi ta khẽ cong, thuận miệng đáp:
“Được thôi.”
Kẻ từng bị hắn miệng xuống Giang Nam, đêm ấy lại được một chiếc kiệu nhỏ nghênh ngang thẳng vào hầu phủ.
So với đêm đình giữa hồ, nàng càng thêm kiêu căng, diêm dúa tới quỳ ta dâng trà, song lại cắn môi, tỏ vẻ đáng thương:
“Tỷ tỷ chớ trách hầu gia, là do thân mình muội yếu ớt, không nổi đường xa dặm dài, nên chỉ tránh ngoại thành chứ chưa xuống phía Nam.”
vừa dứt, tay nàng khẽ run, trà nóng liền định hất xuống tay ta.
Ta chỉ khẽ nâng tay chặn, rồi phản tay hất lên người nàng.
“A… nóng quá!”
Nàng nhảy dựng lên, chìa đôi tay đỏ ửng, nước lưng tròng ngước nhìn Thẩm Khuyết:
“Hầu gia… tỷ tỷ không cố … Vãn Vãn không đau đâu…”
Loại thủ đoạn này, Thẩm Khuyết chẳng không hiểu.
Nhưng để áp chế ta, hắn nguyện dung túng.
“Ta nàng đi bôi thuốc! Làm thất, cần biết điều hiểu lẽ!”
Hắn nắm tay Vãn, bỏ mặc diện của ta, không ngoảnh lại mà sải ra khỏi viện.
Vãn khẽ ngoái đầu, ánh đắc chẳng hề che giấu.
Ta nhìn chiếc sứ trong suốt rơi vỡ dưới đất, không khỏi bật cười lạnh.
“thấu ảnh” vốn là vật Thẩm Khuyết yêu thích nhất, nâng niu suốt hai năm như trân bảo, thế nhưng chỉ một , hắn liền đổi sang mê chuộng men màu rực rỡ.
Nay, chiếc vỡ ngay hắn, lại bị hắn đá sang một bên; giữa tiếng vỡ giòn tan, mảnh sứ tung toé, kẻ từng bỏ nhiều bạc và nhân tình để cầu được nó… sau khi tình phai tàn, cúi đầu liếc nhìn một cái, hắn cũng chẳng muốn.
**Vật còn thế… người há mong chi!**
14
Vãn ỷ được sủng ái mà kiêu căng, mặt trời lên ba sào không mặt ta vấn an thỉnh an.
Việc này, Thẩm Khuyết chỉ hờ hững :
“Vãn Vãn thân yếu, lễ nghi hư văn này miễn được thì miễn.”
Ngòi bút ta chưa động, liền thản nhiên mở miệng:
“ di nương thân yếu, ắt tĩnh dưỡng bệnh. Mỗi chỉ dùng cháo trắng vài món đạm, lại sai phủ y sớm tối bắt mạch, đóng cửa tịnh dưỡng, miễn quấy nhiễu, cũng đâu chuyện quá đáng.”
Thẩm Khuyết nghiêng người tựa vào ghế thái sư, hờ hững nâng mí liếc ta một cái:
“Khí độ rộng rãi của chủ mẫu, chớ để mất mới . diễn, thì gắng gượng .”
Hắn cho rằng ta là vì ghen mà sinh sự.
Bèn rầm rộ dẫn người ra ngoài du sơn ngoạn thủy, nghe ca xem kịch.
Hắn nghĩ ta không nổi, sẽ nhận thua , chủ động cầu nhà mẹ đẻ mở cho hắn nơi triều đình.
Song ta bất động như núi, thậm chí lấy cớ hè nóng oi ả, đôi nhi nữ về trang viên của a huynh lánh nắng, không thấy thì thanh tĩnh.
Thẩm Khuyết thấy ta vì tình thương tổn mà lui tránh, lại càng đắc :
“Hà tất chứ, việc nhường một , lại cứ vươn cổ tranh . Cuối trong ngoài đều mất, chỉ ngươi thiệt.
Giai thoại phong lưu chẳng qua là trò tiêu khiển của nam nhân nơi trà dư tửu hậu, bệ hạ cũng là nam nhân, sao lại chẳng hiểu? Chẳng lẽ ngươi thật nghĩ ngươi sẽ lạnh nhạt ta đời?”
ta không ngừng, trực tiếp lên xe ngựa.
đời ư?
Quả là một từ vừa dài vừa nhạt nhẽo…
Tiếc thay, Thẩm Khuyết… sẽ chẳng bao giờ được!
15
ta vừa rời phủ, Thẩm Khuyết liền nóng lòng đem quyền quản gia giao cho Vãn.
Kẻ xưa nay chưa từng nắm giữ quyền thế, một khi đứng ngôi cao, việc đầu tiên là ra oai thị uy.
Nàng ta hạ thủ ngay với những người lão thành tận tận lực trong phủ.
Quản gia theo Thẩm Khuyết khôn lớn, bị nàng ta lấy tội “chơi bời trễ nải” mà đánh mấy côn.
Bà tử mặt lạnh trung thành không hai, vì vài chướng tai, bị nàng thẳng tay đuổi về quê “dưỡng lão”.
Ngay các quản sự các viện do hầu gia đề bạt, cũng vì “cố chấp không biết biến thông” mà bị đổi sạch một lượt.
Từ đó, phúc của Thẩm Khuyết bị quét sạch sẽ, chẳng tốn một giọt sức!
Khắp hầu phủ khói mù mịt, vậy mà Thẩm Khuyết mỉm cười chờ ta quay về thu dọn mớ tàn cục, hòng cho ta mất mặt thật nặng.
Ta bèn cầm bút gửi thư tới tông thân Thẩm Ung Châu, nhân giỗ lão hầu gia, mời chư vị nhập kinh sớm nửa tháng để đoàn tụ.
Thẩm Khuyết nghe tin tông thân nhập kinh sớm, khóe mày khóe không giấu nổi đắc :
“Nhà Phó tự cho là đâu đâu cũng chu toàn, con gái nhà Phó không để lộ lấy nửa điểm sơ hở, thì để cho người Thẩm gia ta xem thử con dâu Phó quản hầu phủ của ta ra sao.”
Hôm ấy, vốn ta định hồi phủ, song chẳng may lại mắc phong nhiệt, bệnh không dậy nổi, thế là chẳng tiếp được mớ tàn cục kia.
Lại chẳng may hơn, chư vị tông thân không nghỉ ngoài thành, mà đêm ấy thẳng vào hầu phủ, đánh cho Thẩm Khuyết một trận trở tay không kịp.
Lão quản gia không còn, tân quản gia rối loạn tay.
Người không được sắp xếp , viện phòng chẳng được quét tước tử tế, trà nước điểm khoản đãi khách cũng bày biện vội vàng.
Thẩm Khuyết giận nghiến răng, song đè nén lửa giận mà với Vãn:
“Đều là nữ nhi nhà quyền quý, từ nhỏ học chưởng quản gia vụ, Vãn Vãn hãy dụng một chút, cũng để các thúc bá tông thân Thẩm gia ta thấy, không Phó Ngọc Đường, hầu phủ của ta vận hành được.”