Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Đứng lại ! Đừng chạy!”
Tôi thở hổn hển đuổi theo một cô gái trẻ trang điểm tinh tế, dáng người yểu điệu, quyến rũ.
Đáng ghét, mang giày cao gót mà vẫn chạy nhanh thế này!
Cô gái thời thượng đầu làm mặt quỷ với tôi, rồi đắc ý người chạy tiếp.
Tôi gầm lên, nhảy cao, rồi đè cô ta xuống đất.
Đám đông hiếu kỳ nhanh chóng vây quanh, cô gái đánh nhau, lại là cô gái đẹp, tức thu hút mọi nhìn. Không ít người lôi điện ra chụp.
“Cô làm gì vậy! Đồ lưu manh! Quấy rối à!”
Cô gái vung tay như mèo, đấm đá loạn xạ, miệng không ngừng hét: “Tôi nói rồi, tôi có bạn trai, tôi không thích gái! Cô đừng bám theo tôi nữa! Chúng ta không thể nào đâu!!!”
Cả đám đông xôn xao, ngọn lửa tò mò bùng cháy dữ dội.
“Ơ, đừng chen lấn, giày tôi rớt rồi!”
“Tránh ra, anh chắn ống kính tôi rồi! Tôi có nhiều fan, để tôi trước!”
Tôi bất lực nhìn cô gái bị ma nữ nhập, đầu óc đau nhức, chỉ muốn nổ tung.
Bách Linh là ma nữ tôi mới thu phục, trước kia cô ta là một ca nữ nổi tiếng thời Dân Quốc. Vì đắc tội với một bà vợ của quân phiệt, cô bị bóp cổ chết. Sau khi chết, cô hóa thành lệ quỷ, thường nhập vào các cô gái đẹp để dụ dỗ đàn ông, rồi hút dương khí, cướp tuổi thọ của họ.
Tôi nhốt cô ta chưa được lâu, không hiểu sao tối qua cô ta trốn được.
“Im mồm! Ra khỏi người cô ấy ngay!”
Tôi bóp mạnh ngón giữa của cô gái, cố ép Bách Linh ra: “Đau đau đau! Thả ra! Tôi không ra đâu!”
Thấy sắp bị ép ra, Bách Linh nhắm , cắn răng, ôm đầu tôi, hôn lên môi tôi và thổi một hơi ma khí.
Ma khí nhập vào, cả người tôi cứng đờ.
Bách Linh nhân cơ hội đẩy tôi ra, chạy mất, không quên ném lại buồn bã: “Tôi yêu cô! chúng ta phải cúi đầu trước hiện thực, hãy chấp nhận số phận, sau này đừng tìm tôi nữa!”
“Cô quên tôi đi!”
Nói xong, cô ta che mặt, chen qua đám đông chạy mất.
Khi cơ thể tôi hết cứng, đám đông đã ồn ào náo loạn, vô số người vây quanh chụp ảnh, video. Tôi chen mãi không thoát ra được.
ma nữ xảo quyệt này!!!
Cuối cùng, cảnh sát giao thông đến giải tán đám đông, tôi mới thoát được, Bách Linh đã biến mất.
Hừ, muốn thoát khỏi tay tôi? Không dễ thế đâu.
Lúc ôm cô ta, tôi đã nhét một lá bùa truy vết vào túi áo cô ta.
Một giờ sau, tôi xách một bố, bên vang lên tiếng Bách Linh chửi bới. Tôi đập mạnh vào , bên tức im lặng.
Tại cổng chơi, tôi chào nhân viên, rồi về nhà ma. Đám ma quỷ vây quanh tôi.
Đúng vậy, tôi nhà ma ở chơi. Tính cả Bách Linh, hiện nhà ma có 4 ma, miễn cưỡng đủ để làm 4 chủ đề.
Bây giờ là hơn 11 giờ trưa, nhà ma chưa cửa.
Tôi đóng cửa, đốt một nén hương trầm ở góc tây bắc. Khói hương bay lên, đám ma quỷ vây quanh.
Cương thi Chu Hoài Khoan mặt lạnh tanh, nhảy lộc cộc tới.
“Có phải ông thả Bách Linh không?”
“Tôi…”
Chưa nói xong, thằng nhóc ma Trương Minh Minh, 8-9 tuổi, chạy tới: “ Linh Châu, mau xem! hot rồi!”
Nó kiễng chân nhét điện vào tay tôi.
“Bùng nổ! Cô gái dũng cảm tỏ tình với bạn gái giữa đường!”
“ gái đẹp quá, hợp nhau thế sao không đến được với nhau!”
“Ủng hộ gái! Đừng quan tâm người đời!”
“Hu hu, câu ‘Cô quên tôi đi’ làm tui cảm động thật sự!”
“Cô gái mặc đồ thể thao kia tui biết! Là chủ nhà ma ở chơi!”
“A a a, cô gái kia nữa, chẳng phải là thiên kim nhà giàu nhất thành phố, Tống Phỉ Phỉ, vừa về nước sao?”
Tôi đập mạnh xuống đất: “Bách Linh! Xem cô gây ra chuyện gì rồi!!!”
“Ái da, cô làm đau người ta rồi~”
Bách Linh mặc sườn xám, dáng vẻ quyến rũ, duỗi lưng, rồi vịn Chu Hoài Khoan đứng dậy.
“Ôi, lên hot search rồi à?”
Cô ta che miệng cười, đầy phong tình: “Ơ, cô đen mặt làm gì, hot là chuyện tốt mà! Hot việc tốt, tốt cô có tiền!
“ tệ nữa, cô chẳng mua nổi hương cho bọn tôi. Nói trước, tôi không dùng hương dỏm đâu, đừng hòng lừa tôi!”
Tôi hít sâu, tuyệt vọng ngã xuống ghế.
Tôi sai rồi, lẽ ra tôi không nên cãi nhau với sư huynh. Nếu không cãi, tôi đã không tự môn hộ. Nếu không tự , đạo quán của tôi đã không phá sản. Nếu đạo quán không phá sản, tôi đã không dùng số tiền cuối cùng mua lại nhà ma này. Nếu không có nhà ma, tôi đã không lên hot search.
Cô gái bị Bách Linh nhập, tôi đã xóa ký ức của cô ấy, lặng lẽ đưa về nhà.
Giờ hay rồi, người ta thấy video này, chắc chắn sẽ tìm tới. Lúc tôi giải thích sao đây?
“Đừng ồn, cơm trước đã.”
Thủy quỷ Hà bay tới, dịu dàng nhìn tôi: “Linh Châu, tôi làm thịt kho, bông cải xào tỏi, và canh cá chép đậu hũ. Cô đi đi, chiều cửa làm .”
Hà là ma tôi nhặt được, đặc biệt nhất các ma quỷ tôi gặp.
Cô ấy không có ký ức, không nhớ mình là ai, chết thế nào, quên sạch quá khứ.
Tôi nhặt cô ấy ở bờ sông, cô đứng ngây ngốc, toàn thân đầy rong rêu.
Câu đầu tiên cô hỏi tôi là: “Cô biết tôi là ai không?”
Vì không biết tên, tôi nhặt được ở sông, nên gọi cô là Hà .
Hà thích nấu và dọn dẹp. Nhờ cô, nhà tôi sạch bong, cơm nước đủ ba bữa. Tôi đoán, lúc sống cô chắc là một người mẹ rất thương .
cơm xong với tâm trạng nặng nề, tôi đổi bảng trước cửa thành “Đang ”.
Bốn ma cũng vào vị trí, trở về vực chủ đề của mình.
Chủ đề đầu tiên do Hà phụ trách.
Cô ấy rất có ý tưởng, nhiều thứ phòng đều do cô kiên quyết mua.
Phòng được bố trí thành căn hộ phòng kiểu cũ: phòng khách nhỏ, bếp kiểu xưa, và nhà vệ sinh đơn sơ với bồn tắm gốm cũ.
Trên bồn tắm trôi vài cọng rong, trước gương bồn rửa là một cây nến, sáng lòe, làm căn phòng thêm âm u.
Mỗi phòng ma đều giấu một chìa khóa, chỉ khi tìm được chìa, mới được cửa phòng tiếp theo.
Bắc Châu là một blogger khoa học nổi tiếng, anh ta hot không phải vì nội dung khoa học, mà nhờ ngoại hình.
Đôi đào hoa, làn da trắng, khí chất nhẹ nhàng, như mối tình đầu của cô gái, trông ấm áp như nắng.
Hôm , anh đang , fan liên tục nhắn, muốn anh khám phá nhà ma.
“Blogger, anh đi nhà ma ở chơi Vẻ đi, nghe nói bà chủ là một cô gái đẹp!”
“Đúng , nhà ma tuần trước tui đi, sợ muốn chết, cảm giác ma ở là thật luôn!”
“Muốn xem khám phá nhà ma, ai muốn gõ 1!”
Nhìn màn hình đầy số 1, Bắc Châu cười bất đắc dĩ, dịu dàng.
Ý fan phải nghe, anh thu dọn đồ, mang theo điện , lên đường.
“Chào anh, chào mừng đến Nhà Ma Mao Sơn!”
Tôi ngẩng mặt, nở nụ cười 8 răng tiêu chuẩn, rồi thấy trên màn hình điện của anh nhảy ra hàng loạt bình luận: “Trời ơi, chủ nhà ma quá!”
??? Đây là gì vậy?
Bắc Châu cười xin lỗi: “Chào cô, nhà ma của cô có thể không?”
?
Nghe Tiểu Minh nói, này đang hot, nhiều người kém đều nhờ để bán hàng.
Nghĩ đến số dư ba chữ số tài khoản, tôi nhiệt tình gật đầu.
Bắc Châu cầm điện bước vào, tôi lôi máy tính bảng, camera giám sát.
Để đảm bảo an toàn, tôi lắp nhiều camera nhà ma. Dù sao họ cũng là lệ quỷ thật, dù đã được tôi thuần hóa, không hại người, vẫn phải cẩn thận.
Vừa đẩy cửa, Bắc Châu như hóa đá, mặt đầy vẻ không tin nổi.
Hử? Nhà ma của tôi đáng sợ vậy sao?
Hà chưa xuất hiện mà!
Anh run rẩy sờ gối trên sofa, mềm mại, giống hệt mẹ anh từng may.
Khăn trên bàn cũng là kiểu mẹ anh thích nhất, xanh lục sọc caro.
Anh lau nước , nỗi nhớ mẹ trào dâng.