Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
À thì, nghe cũng giống kiểu ông chủ Internet thiệt sẽ làm đấy. Thật ra tôi cảm thấy hơi áy náy, vì trước khi chuyển sinh tôi chỉ dặn họ cố gắng kiếm tiền, lại quên mất rằng tụi nhóc ngốc lúc sống đã không đấu lại được bọn chủ tàn nhẫn, chết rồi thì càng không có cửa.
“Không sao, chị lo em.”
Tôi xoa đầu nhóc quỷ quyết : Chị đây sẽ làm lại từ đầu!
Cuộc sống có lại động lực, tôi bắt đầu khởi nghiệp lần thứ hai địa phủ.
Lần khó khăn hơn nhiều, rất nhiều ngành đã bị tên chủ Internet tên là Lưu Nghiệp độc chiếm. cũ không đi được, không sao, ta mở mới!
Tôi nghe nhóc quỷ nói, tôn chỉ cốt lõi của Lưu Nghiệp là bóc lột hồn nghèo, nịnh nọt hồn giàu.
Hắn ta đưa ra cái gọi là “gói hồn nghèo”, làm việc 10 năm thì đổi được 5000 minh tệ, lúc đầu ai cũng thấy lời, sau đó thành 20 năm 5000, 40 năm 2000, ba trăm sáu mươi lăm năm sau thì là 100 năm chỉ đổi được 1000 minh tệ.
Đám hồn nghèo ai cũng bất mãn, nhưng Lưu Nghiệp nói đó là giao dịch tự do, không ai bị ép mua bán cả, địa phủ cũng làm ngơ.
À , Địa Quân tiền nhiệm là người từ thời Tần, nên địa phủ không có luật lao động, không có luật chống độc quyền, càng không có cục quản thị trường.
Không sao, thời còn dài.
Nhóc quỷ muốn dẫn các cựu nhân viên theo tôi, tôi bảo mọi người bình tĩnh. Một là tôi chắc đã kiếm được tiền; hai là điều quan trọng nhất, tôi còn cần họ giúp tôi thu thập tin tức.
Nhưng nhóc vẫn nhanh chóng nghỉ việc theo tôi. Nó nói lúc sống tên là Lương Nam, bị bệnh tim bẩm sinh, thi đại học áp lực quá nên vừa căng thẳng là nhồi máu cơ tim, chết.
Nó nói theo tôi dù không kiếm được tiền cũng thấy vui, ít nhất không bị ông chủ thao túng tinh thần.
Hu hu, em trai đáng thương quá, chị thích quá trời, tim tan chảy luôn á.
nói, nó trông rất thư sinh đẹp trai, đúng kiểu tôi thích luôn, he he.
Làm ăn thì việc đầu tiên là xác đúng thị trường.
Nghĩ tới nghĩ lui, tôi quyết kiếm khoản đầu tiên từ “dòng thiện nguyện”.
Đừng hiểu nhầm, là thật làm thiện nguyện, nhưng cũng là thật tạo lưu lượng.
Dành ra đủ tiền sinh hoạt trong 10 năm, tôi dùng toàn bộ số minh tệ còn lại dựng một cái sạp bên khu ổ chuột, xem như ty mới của tụi tôi.
Tôi nhóc quỷ phát hiện, ngoài việc bị đánh chửi, thì làm tư vấn tâm cũng có thể giúp giảm giá trị oán khí, chỉ có điều hiệu quả chỉ bằng 1/10 so với bị đánh.
Đây cũng là ngành duy nhất Lưu Nghiệp không độc quyền. Trong mắt hắn, đó là lao động tay chân không lời.
coi thường của hắn đã tôi Tiểu Nam thời phát triển quý giá. Suốt 100 năm qua, chúng tôi vừa cung cấp dịch vụ tư vấn tâm giá rẻ chất lượng, vừa nghiên cứu kỹ thuật hiệu quả hơn.
Nhờ nỗ lực, hiệu suất tư vấn tâm đã đạt bằng một nửa hiệu quả của việc bị đánh.
Chuẩn bị đã xong, là lúc đánh trận .
Tôi mang theo một vò vách đá bên sông Vong Xuyên để một mình, có lẽ vì quá phấn khích, tôi quá nhiều.
Tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trên giường nhà, bên giường là Lương Nam, người đã canh tôi cả đêm.
“Tiểu Nam, dậy đi, về giường ngủ, kẻo cảm lạnh đó.” Tôi đẩy ta.
“An Duệ.” chớp mắt, giọng khàn khàn.
“ làm !” Tôi còn kịp phản ứng thì đã bị Lương Nam ôm chặt vào lòng.
“An Duệ, lần sau chị nhớ dẫn em theo nhé. Em tìm chị lâu lắm, cuối cùng mới phát hiện chị nằm bên sông Vong Xuyên, may chị rơi xuống, nếu không thì…”
Lương Nam từ từ buông tôi ra, trong hốc mắt dường như có đỏ hoe.
“Được, sau sẽ dẫn đi cùng.”
Tôi xoa đầu Lương Nam, thằng nhóc rõ ràng không thay đổi , sao lại cảm thấy so với năm xưa trông còn đẹp trai hơn?
Sau đó, màn kịch bắt đầu.
Trải qua trăm năm, danh tiếng của chúng tôi ngày càng vững chắc. Ngoài việc thu hút một lượng khách hàng ma nghèo, còn có nhiều hồn ma khác muốn học nghề tham vấn tâm với chúng tôi. Dù không kiếm được nhiều tiền, nhưng ít nhất còn hơn bị chửi mắng hay đánh đập.
Khi Lưu Nghiệp kịp nhận ra, thị trường phân khúc thấp của hắn đã bị chúng tôi chiếm sạch.
Bước thứ hai là chiêu mộ nhân tài, nâng cao chất lượng.
So với việc mất đi thị trường, mất nhân tài càng khiến Lưu Nghiệp phát điên hơn.
Chỗ tôi tuy lương không cao, nhưng có đủ thời nghỉ ngơi môi trường làm việc tốt. Hơn nữa, nhân viên của hắn bị gọi là “ma hèn”, còn nhân viên của chúng tôi là “chuyên viên thanh lọc năng lượng”.
Từng từng , ngày càng nhiều nhân viên ma rời bỏ hắn để về làm tôi.
Lưu Nghiệp từng dùng lương cao để giữ người, lúc đầu còn hiệu quả. Nhưng theo thời , với chế độ việc ngày càng tốt chỗ tôi, nhân tài bên hắn cũng không thể giữ nổi nữa.
Bước thứ ba là xây dựng hệ sinh thái kinh doanh, hợp tác cùng có lợi.
Tôi bao có ý độc chiếm toàn bộ ngành chuyển đổi năng lượng. Có thể hợp tác, nhưng không với Lưu Nghiệp.
Nhân viên từng nhảy việc sang bên tôi tự nguyện giúp thu thập chứng cứ phạm tội của hắn: trốn thuế, ép buộc mua bán, thậm chí còn cung cấp dịch vụ tình dục người giàu.
Trên điện Diêm La, Lưu Nghiệp tiếng ngụy biện: “Là bọn họ tự muốn dâm loạn, tôi chỉ cung cấp thôi! Sai là do họ!”
“Anh nói dối!”
“Nếu không anh không ngừng cắt giảm tiền của chúng tôi, bóc lột điều kiện sống của chúng tôi, họ cũng không lựa chọn đó! Nếu không có ‘ ’ anh mở ra, sẽ không ngày càng nhiều người đi làm cái nghề đó!”
Tôi nhìn Tiểu Nam đỏ bừng mặt, trong lòng thầm nghĩ: Bao nhiêu năm rồi, sao mới nhận ra thằng nhóc có khí phách chính nghĩa .
Lưu Nghiệp bị đày xuống địa ngục lao động, nghe nói không giã đủ mười vạn tấn gạo thì không được đầu thai.
Sướng!
9.
Tôi chợt nhớ đã lâu gặp Mạnh Bà, liền mua một bình tới nhà cô . Không ngờ lại thấy Lương Nam cũng đang đó.
“Có chuyện xảy ra với à?” Tôi rót Mạnh Bà Lương Nam mỗi người một ly, còn mình thì luôn từ chai.
“Không, tôi chỉ… đi nhầm , có việc nên đi trước.”
Lương Nam xong ly rồi quay người chạy mất, không ngoái đầu lại.
“Tên đó bị sao ?” Tôi khó hiểu Mạnh Bà.
“Cô địa phủ lăn lộn lâu rồi, chẳng lẽ thực không muốn đầu thai nữa à?” Cô không trả lời ngược lại.
“Đợi thêm một nữa.”
“ cô không nghĩ chuyện cả đời của mình sao?”
Câu bất ngờ của Mạnh Bà khiến tôi suýt sặc .
“Không.”
Ra khỏi nhà Mạnh Bà, tôi một mình đi dạo quanh Vong Xuyên.
Mạnh Bà nói Lương Nam thích tôi, tìm cô chỉ để tôi thích .
Tôi nói tôi cũng biết thích tôi, ai chẳng biết. Nhưng tôi không muốn yêu đương.
Tôi nói từ khi tôi chết chắc cũng được bốn, năm trăm năm rồi, cô cứ thúc tôi đầu thai, tôi luôn nói “đợi thêm nữa”.
Thực ra tôi muốn đợi khi bố mẹ tôi lên rồi kết hôn, tôi sẽ làm của họ một lần nữa.
Vì thế, tôi không thể yêu đương. Một khi có vướng bận, tôi e rằng mình không thể đoàn tụ với họ được nữa.
Mạnh Bà thở dài, đuổi tôi đi, cô nói mình ghét nhất kiểu người tự dày vò bản thân như tôi.
Tôi buột miệng tò mò : “À đúng rồi, cô có biết vì sao nước sông Vong Xuyên có độc không?”
“Nghe nói là Bồ Tát thấy lòng người dục vọng rối ren, khó giáo hóa, nên dùng cách đó để trừng phạt thế nhân.”
Năm đó, giới quỷ có hai tin tức .
Một là chuyên gia tâm hàng đầu An Duệ thi đỗ chức địa phủ.
Hai là Lương Nam, người theo An Duệ hơn ba trăm năm, tiếp quản ty của Lưu Nghiệp.
Đúng , đây là giấc mộng tối thượng của tôi tại địa phủ: xây dựng một địa phủ pháp trị.
Khác với nhân , làm quan nơi trần thế thăng cấp dần dần, còn địa phủ thì dựa vào chỉ số năng lượng, chỉ cần năng lượng cao, chức càng .
Thật trùng hợp, tôi chính là phú hào số một địa phủ.
Lần đầu tiên tôi gặp Địa Quân, ngài trông đã già mức không đi nổi.
Ngài nói đã từng nghe danh tôi, những năm qua tôi có tiếng tốt trong địa phủ.
Ngài tôi vì sao lại thi chức, chẳng lẽ “quan thương cấu kết”?
Tôi không nói , chỉ lấy bản PPT mình làm ra đưa ngài xem.
Bên trong ghi lại toàn bộ luật pháp hiện hành nhân , còn có lời khai của những nhân viên bị bóc lột trong vụ án của Lưu Nghiệp.
Địa Quân đọc rất nhanh, chỉ nửa canh đã xem xong hết.
“Cô muốn cải cách?”