Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
15
trước chạy xe tải , tôi mang theo tiền Ngũ Đế để xua tà.
Đó là quy tắc trong nghề, mỗi khi có tuyến đường mới, sẽ để những tài xế kỳ cựu lái trước, vừa để quen đường, vừa trừ rủi ro.
Nếu trên đường xung sát mà xe bỗng nhiên không nổ máy, sẽ dùng tiền Ngũ Đế quanh thân xe.
Đây là chiêu thức mà sư phụ truyền lại, và tôi mang bên mình.
Để tiền Ngũ Đế, phải đầu từ đầu xe, theo chiều kim đồng hồ, mỗi hướng cái.
Đồng tiền chạm thân xe, vang lên những tiếng “đinh” lanh lảnh.
Mỗi lần , mù quanh tôi lại tan một chút.
Vừa xong đầu xe, sau lưng tôi lập tức dâng lên một luồng khí lạnh thấu xương.
“Tôi nhắc lại lần nữa, tôi thương các người, đừng được voi đòi tiên!”
Tôi sinh ra bát tự cứng, máu nóng, không sợ những thứ . Nếu không phải thương xót gặp nạn bất ngờ, đã tiễn ngay từ đầu, không phải dây dưa giờ.
Thứ đằng sau tôi dường như tạm thời rút lui, khí lạnh cũng dần tan biến.
Khi tôi quay lại đầu xe, mù đã tan hết, cách tôi không xa chính là chiếc xe màu đen kia.
Gia đình người đã ngồi lại trong xe.
Lão Mục nắm lấy vô lăng, toàn thân cháy đen, da thịt bị thiêu rụi, không chịu nổi hơi nóng nhân gian từ nước táo .
Vụ tai nạn đó thảm khốc vô cùng, xe thể thao màu biến dạng nghiêm trọng, xe đen bị hất văng vách , cây bách từ vách cắm xuyên thân xe, Mục Húc và La Anh gần như bị đâm xuyên người.
Hai chiếc xe cùng bốc cháy, Mục Giai bị hất xuống vực, còn cô trên xe thể thao màu , Tang Nhã, bị hất văng ra đường, trở thành người sống sót duy nhất.
Lão Mục há cái miệng đầy máu tươi, gầm lên với tôi: “Chúng mày không trốn nổi đâu, nó phải với bọn , đó là điều nó nợ bọn !”
Tôi lạnh lùng rút ra roi đánh hồn: “Cô ấy không nợ ai hết.”
16
Chiếc xe đen nhanh chóng lùi lại, chẳng mấy chốc đã khuất dạng.
Chúng rõ ràng kiêng dè cây roi đánh hồn trong tôi.
Nhưng tôi cũng hiểu, đêm nay chúng tôi sẽ không dễ dàng rời khỏi con đường .
Tôi quay lại xe, lần xe đã có thể khởi động được. Cô bé vẫn ngồi thất thần ghế phụ, cúi đầu nhìn chằm chằm đôi mình.
“Tôi là ai? Tôi không phải Mục Giai, vậy tôi là ai…”
Tôi lặng lẽ lái xe trên con đường , trong mắt tôi, thân thể cô bé đang dần dần trở nên trong suốt.
Đúng lúc đó, cô mặc váy trắng dài lần trước lại hiện bên vệ đường, những hoa văn trên áo cô ta dường như càng rõ nét hơn.
Cô ấy có vẻ rất vội vàng, tiếng gọi về phía cô bé ngồi trong xe, nhưng cô bé lại không nghe rõ.
Tôi rất muốn giúp cô bé, nhưng tôi không thể tự tiện tiết lộ sự thật.
Nếu nói ra, có thể mọi chuyện sẽ không thể cứu vãn nữa.
Cô bé phải tự mình nhớ ra.
17
Trong đầu bốc lên mù dày đặc, bóng dáng cô ngoài cửa sổ cũng dần bị che khuất.
Chiếc xe đầu xóc nảy, như thể trên đường có rất nhiều thứ không nên hiện.
Trong màn dày đặc, những hình bóng méo mó mơ hồ hiện ra.
Đột nhiên, những nhánh cây bách nhuốm máu như lao thẳng đầu xe.
Vết máu loang lổ in khắp kính xe. Tôi nắm chặt lái, cố gắng giữ cho xe chạy đều, tránh để kính xe chịu áp lực quá mà vỡ ra.
Tiếng gào rú chói tai và tiếng va lăn lộn vang lên ngay bên ngoài. Dường như vụ tai nạn khi xưa đang tái hiện lại.
Từ trong màn mù phía trước bùng lên những tia lửa.
Tôi buộc phải đạp phanh lại.
mù tản ra tứ phía, một người toàn thân đẫm máu đang nằm sõng soài giữa đường.
Không xa đó, hai chiếc xe méo mó đã bốc cháy, những thân thể biến dạng quằn quại trong ánh lửa.
Cô bé trên ghế phụ mở to mắt nhìn chằm chằm người nằm giữa đường.
Cô ta để tóc dài phủ vai, nhuộm màu nâu giống hệt cô bé,
trên người mặc một chiếc áo hoodie xanh lam giống hệt kiểu dáng.
“Đó là tôi? Là tôi sao…”
Cô bé chao đảo, ngay khoảnh khắc đó, cô đã hiện giữa lòng đường.
18
Tôi thầm kêu “không ổn rồi”, vội vã xuống xe.
Lúc , La Anh từ trong ngọn lửa bước ra, bụng cô ta thủng một lỗ , máu đen đặc từng mảng rơi xuống đất.
“Chính là mày, Tang Nhã! Là mày đã cả gia đình !”
“Mày và thằng bạn trai điên của mày, phóng nhanh bạt mạng trên đường , là tụi mày chết bọn !”
“Con đến giờ vẫn chưa tìm thấy, cả nhà người chúng kẹt lại nơi suốt nay!”
“Tang Nhã, mày mày còn sống nổi à? Mày phải lại đây, đó là món nợ mày phải trả!”
Hình thể cô bé càng lúc càng mờ nhạt, cô run rẩy lắc đầu, muốn lùi lại trốn chạy nhưng lại phát hiện mình không thể cử động nổi!
Người nằm sõng soài dưới đất, “Tang Nhã”, không từ lúc nào đã hóa thành một vũng máu, giống như chiếc bóng, bám chặt lấy chân cô bé.
Cô bé hoảng loạn hét lên…
Ngay lúc đó, tôi lao trước mặt cô, ném bình giữ nhiệt trong cho cô: “Hãy nhớ lại cho rõ, rốt cuộc cô là ai!”
19
trước, một cô tên Đặng Huyên tìm đến tôi. Cô bé trông có vẻ yếu ớt, má cô bừng bất thường.
“Chú ơi, xin chú hãy giúp chúng cháu, bạn cháu đã bị hãm .”
Người bạn thân mà Đặng Huyên nhắc tên là Hàng Vi Vi.
Hàng Vi Vi là một cô bé đáng thương, vừa thi đại học xong thì cha lần lượt qua đời vì tai nạn.
Hoàn cảnh gia đình sa sút thảm , Hàng Vi Vi không thể đại học mà phải ra ngoài làm thuê kiếm sống.
Đặng Huyên quen Hàng Vi Vi trong thời gian đó, hai người làm cùng một chỗ, quan hệ vô cùng thân thiết.
“Khoảng một trước, Vi Vi thuê một căn nhà mới. Lúc chuyển nhà em cũng có đến, dì chủ nhà rất tốt, đặc biệt quan tâm đến Vi Vi.”
Đặng Huyên ôm lấy ly nước nóng tôi rót cho, cả người khẽ run rẩy: “Nhưng cháu không ngờ, kể từ khi thuê căn nhà đó, Vi Vi đầu thay đổi hẳn…”
20
“Cô ấy để tóc dài, còn nhuộm màu nữa. Trước kia cô ấy không thích trang điểm, vậy mà sau , trong túi lúc nào cũng đầy đồ trang điểm.”
“Cô ấy từng nói với tôi, màu cô ấy ghét nhất là màu xanh lam, vì đồng phục của bố cô ấy khi làm đều là màu xanh. Nhưng rồi, đột nhiên một , cô ấy lại mặc một chiếc áo hoodie màu xanh lam rất thời thượng.”
“Cháu hỏi lý do, cô ấy nói là do dì chủ nhà tặng.”
“Lúc đó cháu mới , dì chủ nhà Vi Vi đã mất bố nên rất quan tâm cô ấy. Sự quan tâm ấy gần như tỉ mỉ đến mức cực đoan. Từ cách ăn mặc, kiểu tóc, đến sở thích, việc giao du của Vi Vi, dì ấy đều hỏi han và can thiệp.”
Đến đây, thần sắc Đặng Huyên trở nên ủ rũ: “Thực ra, suốt một qua, cháu đã thấy có gì đó không ổn. Nhiều lần Vi Vi ngủ lại nhà cháu, dì ấy cũng gọi điện hỏi han.”
“Ngay cả việc chúng cháu đâu chơi, ăn gì, dì ấy cũng muốn . Dì ấy đâu phải của Vi Vi!”
“Đã mấy lần cháu định nhắc nhở Vi Vi, nhưng lại thấy cô ấy dường như rất hưởng thụ mối quan hệ ấy.”
“Cháu , Vi Vi rất nhớ bố mình. Có lẽ, sự hiện của dì ấy khiến cô ấy như cảm thấy mình lại có , vì vậy mới sẵn sàng nghe lời như vậy. lui, cuối cùng cháu đã không ngăn cản.”
21
Đến đây, Đặng Huyên đã tức tối đến mức nghiến răng ken két: “Chuyện kỳ lạ đầu xảy ra tháng trước, tinh thần của Vi Vi bỗng nhiên sa sút.”
“Cô ấy kể rằng, mỗi đêm đều gặp ác mộng, mơ thấy mình hiện trên một con đường vắng vẻ. Lúc thì có một mình cô ấy, lúc thì sau lưng có mấy người theo.”
“Lúc đầu, chúng cháu rằng Vi Vi bị rối loạn giấc ngủ. Cháu đã cùng cô ấy bệnh viện lấy thuốc, nhưng chẳng bao lâu sau, thuốc cũng mất tác dụng.”
“Ác mộng của Vi Vi càng kinh khủng. Cháu khuyên cô ấy về nhà cháu , để cháu có thể chăm sóc. Nhưng trong mơ, cô ấy liên tục la hét, kêu rằng đâm xe, đã đâm chết người!”
Tôi cau mày lắng nghe, trong khi Đặng Huyên siết chặt chiếc cốc trong đến nỗi phát ra tiếng răng rắc.
“Điều tồi tệ là, dì chủ nhà ấy vẫn không ngừng gọi điện cho Vi Vi, ép cô ấy quay về nhà dì ấy. Vì sợ làm dì ấy thất vọng, Vi Vi lại không chịu nhà cháu.”
“Lúc đó, cháu có lẽ có người chăm sóc sẽ tốt hơn. Nhưng chưa được mấy , Vi Vi đầu hiện ảo giác. Cô ấy thường xuyên hoảng loạn, ra cánh cửa trống không, nói rằng ‘’ đã đến, ‘’ đang tìm cô ấy!”
“Những chuyện như vậy xảy ra liên tiếp, khiến đồng nghiệp làm cùng cũng sợ hãi, đơn vị cũng không dám cho cô ấy tiếp tục làm việc. Cháu còn cách tan làm xong thì nhà cô ấy, lại chăm sóc.”
Nói đến đây, nước mắt Đặng Huyên lại trào ra.
“Vi Vi thật sự rất kiên cường. Cô ấy nỗ lực vận động, phơi nắng, cầu nguyện, uống thuốc… nhưng làm cách nào cũng không thể thoát khỏi những thứ đáng sợ đó.”
“Mà cháu, vẫn đơn giản rằng, là do tâm lý Vi Vi có vấn đề. Cho đến trước…”
Giọng Đặng Huyên run rẩy, cúi gằm mặt xuống: “Cháu… cháu đột nhiên mất ý thức khi nhà Vi Vi. Đến khi tỉnh lại, cháu đang cưỡi lên người cô ấy, gần như đã bóp chết cô ấy.”