Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
22
Nghe đến đây, ngay cả tôi cũng giật mình, không biết hai cô gái trẻ mới ngoài đôi mươi ấy đã đối mặt với mọi chuyện như thế nào.
“Cháu… cháu bỏ chạy…”
Đặng Huyên nghẹn ngào, khóc nghẹn trong cổ họng: “Cháu bỏ mặc Vi Vi một mình ở đó, chạy trốn.”
Giọng nói cô ấy tràn ngập tự trách và hối hận.
… điều đó thể trách cô ấy được sao?
“Đều là lỗi của cháu, cháu quá nhát gan.”
Đặng Huyên không dám ngẩng đầu lên, giọt nước mắt to thẳng xuống sàn.
“Cháu không ngờ, ngay ngày cháu bỏ đi, Vi Vi đã cắt cổ tay tự sát.”
May mắn thay, hàng xóm đã kịp thời phát hiện, đưa Hàng Vi Vi đi bệnh viện.
Khi Đặng Huyên tới , Hàng Vi Vi đã qua cơn nguy kịch, vẫn tỉnh lại.
đó, Đặng Huyên trở về nhà Hàng Vi Vi, thu dọn đồ đạc cô ấy, vô tình làm vỡ gương của Vi Vi.
“Chính trong kẽ gương đó, cháu đã tìm thấy thứ này.”
Đặng Huyên ra một bức ảnh, một lá bùa và hai lọn tóc.
bức ảnh đó lại không phải là ảnh của Hàng Vi Vi, là một cô gái khác.
“Cháu đã tra trên . Cô gái đó tên là Tang Nhã, năm trước gặp nạn giao thông và đến giờ vẫn tỉnh lại. Và cô ấy, chính là con gái của dì chủ nhà của Vi Vi.”
23
đến lúc này, Đặng Huyên mới hiểu ra rằng tất cả gì Hàng Vi Vi gặp phải không phải là nạn, cũng không phải vấn đề tâm lý cá nhân, là người khác hãm hại.
Lúc này, khi Đặng Huyên quay lại tìm bà chủ nhà, thì dù cố gắng thế nào cũng không thể tìm được bà ấy nữa.
Nghe hàng xóm kể, con gái của bà ấy gần đây dấu hiệu tỉnh lại, nên cả gia đình đã chuyển viện ra ngoài tỉnh.
Đặng Huyên trong cơn quẫn bách đã đăng lá bùa đó lên , tình cờ gặp được một thầy pháp xem ra khá đáng tin.
Thầy nói rằng, của Hàng Vi Vi đã người ta tráo đổi. Hồn phách của Tang Nhã e rằng đã giam giữ ở con đường núi xảy ra nạn từ năm trước.
Gia đình người gặp nạn đó, vì không tìm được con gái của họ, không chịu để Tang Nhã quay về.
Mẹ của Tang Nhã, vì cứu con gái mình, đã nhắm vào Hàng Vi Vi, một cô gái không cha không mẹ, không ai quan tâm.
Kế hoạch tráo đổi sống này cực kỳ nguy hiểm, mẹ Tang Nhã đã đánh cược cả sinh con gái mình vào đó.
Ngày thứ bảy khi Hàng Vi Vi tự sát, chính là cơ hội cuối cùng để cô ta hoàn hồn.
Nếu cô không thể nhớ ra tên mình, cô phải thay thế Tang Nhã, vĩnh viễn mắc kẹt lại trên con đường đó.
24
“Nhớ ra ?”
Lúc này, tôi đang đứng ngay tại xảy ra vụ nạn.
, Lão Mục và cả trai của Tang Nhã đều đã xuất hiện, họ nhìn chằm chằm vào Hàng Vi Vi, liên tục dụ dỗ cô ấy.
Hàng Vi Vi vẫn đang ôm chặt bình giữ nhiệt tôi ném cô ấy, con ngươi run rẩy liên tục.
Đúng lúc đó, cô gái mặc váy trắng hoa nhỏ lại một lần nữa xuất hiện, lớn gọi Hàng Vi Vi.
gọi ấy kéo dài nghẹn ngào, như từ rất xa xôi vọng đến, đứt quãng ai oán.
Cuối cùng, Hàng Vi Vi ngẩng đầu nhìn về cô gái bên đường: “Tiểu Huyên? Không phải cậu đã đi sao?”
“Tớ từng rời đi! Tớ luôn ở bên cậu!”
Tôi hét lên với Hàng Vi Vi: “Nhìn kỹ cô ấy đi, nhìn kỹ cánh tay cô ấy!”
Lúc này, Đặng Huyên thực ra đang ở trên con phố gần bệnh viện, cô mặc váy trắng của Hàng Vi Vi, không ngừng gọi hồn mình.
váy trắng đó vốn không hoa đỏ, thứ nhuốm đỏ trên tay áo của Đặng Huyên chính là máu của cô ấy.
25
“Tiểu Huyên, cậu làm sao vậy? Tay cậu làm sao vậy?”
Hàng Vi Vi cuối cùng cũng nhìn ra, lo lắng muốn bước tới, vẫn không thể cử động chân mình.
Đặng Huyên lúc này xắn tay áo lên, để lộ cánh tay vốn trắng trẻo giờ đã kín đặc dòng kinh văn nhỏ li ti.
“Cậu xem đi, Vi Vi, này mình không nhập hồn nữa, mình không làm hại cậu nữa.”
Thực ra Đặng Huyên không nhìn thấy Hàng Vi Vi, cô ấy đang nói với khoảng không vô hình: “Cậu mau trở về đi, mình không bỏ cậu nữa, là mình sai , mau về đi.”
“Tiểu Uyên, sao cậu lại ngốc thế, chắc đau lắm!”
Hàng Vi Vi bước về Đặng Huyên.
Còn tàn hồn của Tang Nhã dưới chân, lúc này đã không thể khống chế cô ấy được nữa!
26
Cũng vào lúc đó, , Lão Mục và trai của Tang Nhã cùng tới muốn giữ Hàng Vi Vi lại.
Tôi lập tức quất roi, trong không khí vang lên “chát chát chát”!
“Hồn sống phải trở về thân, oan hồn không được xâm phạm…”
Tôi chặn con quỷ già kia lại, tạo cơ hội Hàng Vi Vi chạy về Đặng Huyên.
ngay lúc đó, Mục Húc không biết từ góc nào chui ra, thẳng về Hàng Vi Vi.
“Cẩn thận!” Tôi hét lên.
Khi Mục Húc gần như đã chạm tới Hàng Vi Vi, cô ấy đã kịp chạm tay vào tay Đặng Huyên.
Trên cánh tay Đặng Huyên, máu tươi khô, lóe lên ánh kim rực rỡ!
Mục Húc thét lên một thê lương, thân thể nhanh chóng co rút, vặn vẹo, cuối cùng hóa thành bụi bay tán loạn.
Hàng Vi Vi nắm tay Đặng Huyên, hai người cùng biến mất.
27
và Lão Mục cùng rú lên thảm thiết, trai của Tang Nhã giận dữ bóp gãy cổ ngay tại chỗ.
Gã hóa thành làn sương đỏ, theo gió tan biến.
Lão Mục thì vào hơi đen cũ kỹ, nổ máy thẳng về tôi.
Lúc này, đã không còn kịp trở lại nữa. Tôi dứt khoát xoay người, nhảy qua lan can chắn, thẳng về vách núi.
của Lão Mục tới mép vực, lập tức mất lái. Tôi nghe thấy Lão Mục gào “Giai Giai” trong , chính tại này, ông ta đã mất con gái mình.
Tôi tránh được cú tông của Lão Mục, theo phản xạ ngoái đầu nhìn xuống vực sâu tối đen, không ngờ, lưng đột nhiên lạnh toát.
Một bàn tay lạnh buốt, nặng nề hung hăng đẩy mạnh vào vai tôi, khiến tôi mất thăng bằng, thẳng xuống vực.
Khoảnh khắc xuống, tôi nhìn rõ người vừa đẩy mình…
Không phải , cũng không phải Lão Mục…
là Đường Đông.
Thật nực cười, đều là Đặng Huyên thể vì Hàng Vi Vi xăm đầy kinh văn bằng máu trên tay, còn người thân thiết nhất từ thuở nhỏ của tôi, khi còn sống thì lừa gạt khiến tôi tán gia bại sản,
đến lúc chết cũng không buông tha tôi.
28
tôi không dễ chết như vậy!
Trong lúc hỗn loạn, tôi vội nắm bụi cỏ mọc trên vách đá. Rễ cỏ cắm rất sâu, giúp giảm tốc độ của tôi. Tôi nhanh chóng bám vào đá.
Dựa vào tảng đá nhô ra và nhánh bách trên vách, tôi giữ vững cơ thể, nhanh chóng trèo lên đường cái.
vừa chạm tới mặt đường, một bàn tay lạnh thấu xương đã nắm chặt tay tôi.
… Là .
Cô ta lạnh lùng cười với tôi, móng tay sắc nhọn đâm vào mu bàn tay tôi: “Ở lại đi, ở lại đây cùng bọn tôi.”
Tôi tiện tay chộp cành bách bên cạnh, đâm mạnh vào đầu cô ta!
hét lên thảm thiết, từ vết thương bụng lại trào ra từng mảng lớn máu đông.
Cô ta vốn đã cành bách đâm chết, nên dù dựa vào nó, cũng lại sợ nó nhất.
Tôi lật người leo hẳn lên đường cái, lúc cây roi hồn vang lên lần nữa, chân trời đã bắt đầu rạng ánh vàng.
29
Trời sáng , hiện trường vụ nạn trước đó đã biến mất, thậm chí lan can cũng được sửa chữa nguyên vẹn.
Chỉ còn lại Mục Giai từng xuống vực, còn vương mấy bó hoa đã khô héo.
Tôi nghĩ Mục Giai hẳn đã sớm đi đến cô ấy cần đến, chỉ là gia đình cô ấy quá chấp niệm, không chịu buông bỏ.
Tôi ít tiền vàng từ trong ra, đốt bên vệ đường.
Hy vọng oan hồn sớm siêu thoát, cũng mong vụ nạn thảm khốc như thế không còn tái diễn.
Trên đường về, tôi nhận được điện thoại của Đặng Huyên, Hàng Vi Vi tỉnh .
Đặng Huyên xúc động bật khóc trong điện thoại, nói rằng Vi Vi không trách cô ấy, đã tha thứ cô ấy.
Tôi mỉm cười an ủi, bảo cô ấy nhanh đi xử lý vết thương tay đầy máu kia tử tế, đừng để viêm nhiễm thêm.
Vừa cúp điện thoại, tôi lại thấy một cái bóng quen thuộc lướt qua ngoài cửa sổ .
Hắn đứng bên ngoài lan can đường, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm vào tôi, lại là Đường Đông!
Đúng thật là âm hồn không tan.
Tôi nghĩ, cũng đến lúc nên giải quyết dứt điểm vấn đề với hắn .
30
này, Đặng Huyên kể tôi nghe, khi hồi phục, Hàng Vi Vi đã dọn nhà đi.
Khi gặp lại bà chủ nhà kia, bà ta gầy rộc chỉ còn da bọc xương.
Vi Vi đã trả lại toàn bộ đồ đạc bà ta từng tặng.
Bà ta ngồi lì trong phòng, mặc kệ Đặng Huyên chửi mắng thế nào cũng không đáp lại nào.
Theo lời thầy pháp, đã dùng đến thuật đổi trái với thiên đạo, thì người mẹ này cũng chẳng sống được bao lâu nữa.
Nghe nói, cô con gái đã hôn mê suốt năm của bà ta, khi tỉnh lại đầy nửa thì trút hơi thở cuối cùng. Chỉ để lại một gương mặt hoảng sợ tột cùng, không thể yên nghỉ.
lẽ, đến tận bây giờ, Tang Nhã và trai cô ta vẫn còn đang mắc kẹt trên con đường núi đó, vòng lặp nạn giao thông hành hạ.
-HẾT-