Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Những gì Tằng Hạo nhìn thấy, tưởng là mình chiếm được, tất cả những đau khổ tôi gặp phải, thực ra chỉ là một màn ảo thuật che mắt nho nhỏ mà thôi.

Tằng Hạo ơi Tằng Hạo, trách chỉ trách lòng tham của ngươi, khiến ngươi u mê lầm lạc, không nhìn thấu được chân tướng.

Tôi đã cho hắn cơ hội, hắn không biết trân trọng.

Ăn cắp mười năm tuổi thọ của tôi còn chưa đủ, còn muốn vắt cạn tất cả sinh mệnh của tôi.

Con người vốn là vậy, tham lam vô độ, một khi đã nếm được ngọt ngào, sẽ càng lún sâu, đòi hỏi nhiều hơn nữa.

Mà chính hành vi , khiến tôi vui vẻ này.

Tôi nên cảm ơn Tằng Hạo đây vì “tấm chân tình” mà hắn đã dành cho tôi?

Sáng sớm hôm sau, tôi cầm thẻ hàng mở, bên trong có thêm năm mươi tệ, tức khu nhà cao cấp nhất thành phố.

Không ngờ, oan gia ngõ hẹp, tôi lại gặp Tằng Hạo và Hứa Giai Giai ở .

Lúc này bọn họ vẫn còn đắm chìm trong giấc mộng làm giàu chỉ sau một đêm, miệng cười tận mang tai, hoàn toàn không hay biết thảm kịch sắp ập .

Mắt Hứa Giai Giai tinh tường, từ xa đã nhìn thấy tôi trong đám đông, kéo Tằng Hạo lướt thẳng tới chỗ tôi.

“Cái loại rẻ cô cũng dám bén mảng tới khu sang này sao?”

“Đồ rác rưởi, biết thân biết phận thì im lặng !”

Tôi nhíu mày, thật lười tranh cãi với kẻ ngu ngốc này. Nhân viên bán nhà thấy vậy, vội vàng tới khuyên giải.

Xung quanh chúng tôi nhanh chóng tụ tập không ít người hóng chuyện.

kẻ kia rõ ràng rất khoái được chú , ngẩng cao đầu khoe khoang, vô cùng đắc hưởng thụ ánh mắt của người khác.

Tằng Hạo vẻ mặt tiểu nhân đắc chí, ôm eo Hứa Giai Giai, thèm liếc nhìn tôi một cái, sang nhân viên bán nhà mà huênh hoang: “Làm bán hàng ấy, phải biết nhìn người, đoán được mức thu nhập của khách.”

“Hôm nay, cô Lâm đây muốn căn hộ penthouse đỉnh nhất khu này.”

Hứa Giai Giai không nhịn được, bật cười khẩy rồi sắc bén châm chọc tôi: “Trong có bao nhiêu mà dám mơ mua penthouse? là mất mặt! Cô gái à, đừng để người ta đùa bỡn cho đã rồi cuối cùng khóc không có ai thương!”

Cũng khó trách Hứa Giai Giai cười nhạo.

Bởi khu penthouse ở đây toàn căn hộ cao cấp nhất thành phố, mỗi căn giá hơn mươi .

Nếu không thực , ai dám tới đây hỏi thăm?

Mà cô ta cũng nói , trong tôi thực không có đồng . Bởi vì tôi đều để trong thẻ hàng.

Tôi mỉm cười, giọng nhẹ nhàng đáp: “ vậy, trong tôi không có . Hay là để Tằng Hạo mua tặng cô , để cô đỡ phải ngủ với người ta mà được lợi lộc .”

“Cô nói cái gì đấy? Coi chừng cái miệng của mình!”

Bị tôi chế nhạo, Hứa Giai Giai tức tối giơ tay định tát vào mặt tôi.

tôi phản ứng cực nhanh, tức trả, tặng cho cô ta một cái bạt tai vang dội.

Tiếng bạt tai giòn tan vang vọng khắp sảnh lớn, nghe mà thật đã tai.

“Cô ta dám tôi! Đau quá~”

Hứa Giai Giai ôm má đang sưng đỏ, người nhào vào lòng Tằng Hạo, khóc lóc thảm thiết hoa lê trong mưa.

Phải nói là, bộ dạng yếu đuối đáng thương này, nhìn cũng thấy động lòng.

Tằng Hạo tức nổi máu anh hùng, trừng mắt nhe răng về phía tôi.

Giữa chốn đông người này, làm sao hắn có thể để người phụ nữ bên cạnh mình chịu nhục mà không ra tay?

“Cô dám Giai Giai? Để tôi có chết cô không!”

Hắn gào to một tiếng làm tôi giật mình, theo bản năng vung tay lên tát cho hắn thêm một phát nữa.

Tôi thề là mình không cố , là hắn mở miệng dọa giết tôi trước nên tôi không kiềm chế được, chỉ là phản ứng tự vệ mà thôi!

Bao nhiêu nhân chứng ở đây làm chứng cho tôi đấy.

“Con mẹ nó, mày dám ông đây à!”

Tằng Hạo bị đau, tức điên gầm lên, giơ nắm đấm định nhào tới tôi.

lúc , không biết từ đâu xuất hiện mấy nhân viên bảo vệ to con, lao tới ghìm chặt hắn xuống.

Vốn thân thể hắn cũng yếu, làm sao đấu lại những người này, chỉ có thể bị giữ chặt mặc cho họ xử lý.

Tằng Hạo vẫn không cam lòng, vùng vẫy giãy dụa phát cuồng.

Cuối cùng, vài nhân viên bảo vệ hợp sức khiêng thẳng hắn ra ngoài.

Tằng Hạo tức điên, gào ầm lên: “Đứa dám động vào ông, ông giết cả lũ!”

Hứa Giai Giai đứng bên cạnh vừa gào vừa khóc, cố sức kéo tay bảo vệ lay chuyển được gì, nước mắt nước mũi tèm lem.

“Thả anh ấy ra! Anh ấy là phú đấy!”

phú á? Khiếp quá mất!

Nhóm người kịch đã cố nhịn, vẫn có mấy người không kìm được mà bật cười thành tiếng.

Tôi quét mắt nhìn quanh, đã có mấy người nhiệt tình móc điện thoại ra video.

Cứ , tôi còn nghĩ giúp họ sẵn tiêu đề luôn rồi:

“Gã đàn ông giả mạo phú, dẫn bồ nhí gây náo loạn phòng bán hàng vì điều gì?”

“Giả làm đại gia để tán gái, đây là băng hoại của nhân tính hay suy đồi đạo đức?”

“Giả phú đại náo phòng giao dịch: tâm thần có vấn đề hay chiêu trò câu view?”

Ráng lên nhé, Tằng Hạo, bảng hot search ngày mai chắc chắn có tên anh!

Tằng Hạo bị kéo ra một góc, tức nỗi hét lớn, chân tay múa loạn, gào lên: “Thả ông mày xuống mau! Không thì đừng trách ông mày không khách khí!”

Cuối cùng, vẫn là quản lý nghe tiếng ồn ào chạy tới, ra mặt giải cứu, lúc này Tằng Hạo được thả xuống đất.

Hứa Giai Giai dịu dàng vuốt ngực Tằng Hạo, giúp hắn ổn định hơi thở, vừa nhẹ nhàng vừa đầy bất mãn trách móc quản lý: “Mắt mũi các người để đâu hết rồi, lại giúp một con nghèo hèn ăn hiếp khách VIP!”

Quản lý sau khi nghe nhân viên bán hàng tóm tắt lại việc, chỉ mỉm cười bình tĩnh đáp: “Theo tôi được biết, Lâm tiểu thư làm gì cả, mà là Tằng và cô Hứa tự dưng lao tới gây .”

Hứa Giai Giai cười khẩy, cao giọng mỉa mai: “Anh đã leo lên được vị trí quản lý rồi mà còn không phân biệt nổi ai là khách quý hay sao?”

Nói thật thì lời của Hứa Giai Giai cũng không sai, bởi vì nhìn bằng mắt thường cũng nhận ra được,
đặc biệt là mấy món hàng hiệu giả trên người cô ta, chỉ cần tinh mắt một là nhìn thấu ngay.

Tôi nhún vai cười nhạt, tỏ vẻ bất đắc dĩ nhắc nhở: “Cô Hứa, tôi buộc phải nhắc cô một câu, có những người chỉ biết vẽ bánh vẽ, miệng thì ba hoa chích chòe, còn hành động thực tế thì mãi mãi chỉ hẹn… lần sau. Cô phải biết nắm cơ hội, thứ nắm trong tay thực là của mình.”

Hứa Giai Giai tức nghe ra hàm trong lời tôi, đầu nhìn Tằng Hạo, ánh mắt tràn đầy khẩn thiết: “Anh yêu, phải anh nói sẽ mua nhà rồi cưới sao? Mau thẻ ra chứng minh cho , bao nhiêu người đang nhìn !”

Không thể không nói, Tằng Hạo quả thật không phải dạng chỉ biết nói suông.

Chỉ thấy hắn móc tay vào quần, rút ra một tấm thẻ hàng, rồi phong độ trao cho nhân viên bán nhà, thản nhiên nhả ra chữ cực kỳ ngầu: “Quẹt thẻ.”

Một chuỗi động tác trôi chảy nước, khiến tôi suýt nữa vỗ tay reo hò cho tình yêu “chân thành” của người này.

Hứa Giai Giai sung sướng chứng minh thư ra, cố liếc tôi bằng ánh mắt đắc , trong khi Tằng Hạo nhỏ giọng nói với cô ta: “Bảo bối à, nhà chỉ ghi tên anh thôi, sau này cưới rồi, phải tài sản của anh cũng là của sao?”

Chậc chậc, tôi thầm nghĩ, Tằng Hạo là bản lĩnh không thay đổi, vẫn tính toán chi li xưa, tính toán nỗi viên ngọc tính toán suýt nữa bắn thẳng vào mặt tôi.

Quả nhiên, gương mặt trang điểm kỹ càng của Hứa Giai Giai nhanh chóng sụp đổ, cô nàng chu môi không vui: “Hôm qua anh đâu có nói vậy.”

“Hôm qua lúc là tình cảnh , cũng tin sao? Ngoan, lát nữa anh mua xách cho nhé, nghe lời .”

anh đã hứa với mà…”

người còn đang cãi qua cãi lại, thì nhân viên bán nhà đã lại, trên gương mặt cười xã giao còn ẩn hiện khinh thường, nói với Tằng Hạo: “Xin lỗi , thẻ của không đủ số dư.”

Tằng Hạo trừng lớn mắt: “Sao có thể! Tối qua ông đây còn dùng thẻ này cà mà!”

“Quả thật là không đủ, hay là gọi điện lên tổng đài hàng kiểm tra lại thử ?”

Những người vây quanh hóng chuyện lúc này đã bắt đầu rỉ tai bàn tán, chỉ trỏ Tằng Hạo chờ trò vui, khiến hắn ta không chịu nổi mất mặt, vội vàng móc điện thoại ra, bấm số tổng đài hàng, thậm chí còn bật loa ngoài để “chứng minh” độ giàu có của mình.

Giọng cô nhân viên tổng đài nhẹ nhàng ngọt ngào vang lên qua điện thoại: “Chào Tằng, tài khoản của hiện có số dư là… 580 đồng 68 xu.”

Phụt!

Đám đông tức náo nhiệt.

Tằng Hạo ơi là Tằng Hạo, thân xác to đùng kia, sao lại không biết làm người phải biết khiêm tốn một chứ?

Bây giờ thì hay rồi, bảng hot search lại sắp có thêm một vị trí đặt trước cho anh đấy!

Sắc mặt Hứa Giai Giai lúc xanh lúc trắng, tức tối chộp chiếc xách trong tay, nhằm thẳng mặt Tằng Hạo mà ném mạnh: “Đồ cặn bã, trong thẻ hàng chỉ có năm trăm tệ mà cũng dám lừa tôi lên giường!”

Tằng Hạo né không kịp, tức trên mặt bị quệt một vết đỏ.

“Con đàn bà rẻ , ông đây khi thì lừa mày chứ?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương