Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/VwhsbeRll

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

04

Bình minh le lói.

Ngoài sổ lên tiếng quét tuyết xào xạc, như đang quét đi cả những mảnh vụn còn sót lại của giấc mơ.

Để tránh gặp cha mẹ nuôi và Thẩm Thiên Hạ, tôi từ lâu đã quen ra khỏi nhà từ rất sớm.

Mùa đông Hải Thị dài đến tuyệt vọng.

Mới giữa tháng mười, tuyết đầu mùa đã vội vàng rơi .

Tuyết trắng lấp lánh bay lượn vô tư, cả thế giới như phát , thuần khiết như một quả cầu tuyết mới toanh.

Nếu không phải đang đói và , có lẽ tôi sẽ có tâm trạng mà ngắm .

Trên đường đến trường, tôi co người lại, xoa hai cánh tay, hà hơi vào lòng bàn tay, run rẩy đến quầy ăn .

“Cô Kim, cho cháu một cốc sữa đậu và một bánh nhân thịt.” Tôi đến mức giậm chân liên tục, tra số dư thì lại đổi ý, “À… thôi, lấy nhân cải thảo ạ.”

Cô Kim ngẩng đầu lên giữa làn hơi nước, bộ đồng phục mỏng dính mùa của tôi, không nhịn được lắc đầu: “Haiz, ông Thẩm đúng là…”

Tôi là đứa trẻ bị trao nhầm, cả xóm ai cũng biết.

Trước khi Thẩm Thiên Hạ trở về, cha mẹ nuôi đã nhạt tôi rồi, tôi giống ai trong nhà.

Cha nuôi nghi ngờ tôi là kết quả của một lần ngoại tình, mẹ nuôi bị oan, giận hóa ghét, toàn trút lên đầu tôi.

Con chó A Hoàng ăn gì, tôi ăn nấy.

May mà họ cho rằng chó mang lại tài lộc, nên trước mùa đông sẽ “vỗ béo” nó.

Ngày A Hoàng được ăn thịt, bát của tôi cũng có tí đồ mặn.

Chín hay chưa? Không biết.

Mùi vị? cảm nhận được.

Chỉ biết ăn thật nhanh, vét sạch đáy bát, kể cả nước cũng không để sót.

Sợ đang ăn dở thì cha mẹ nuôi lại bắt đầu cãi nhau, rồi tiện tay hất tung bát của tôi.

“Bảo cô ngoại tình còn không chịu nhận! Thằng nhóc đó có giống tôi không?” cha nuôi gào lên.

“Tôi nhổ vào, ngày ông cũng vu khống tôi, chắc ông có tật giật mình hả? Tôi không phải không biết ông làm gì !” mẹ nuôi phản bác.

Sau mỗi trận cãi vã, mục tiêu luôn là tôi, bị đánh đập túi bụi.

“Tất cả là tại mày!”

Bát bằng inox, không vỡ.

Nhưng đồ ăn thì không còn.

Cả hai đều không học cao, mới đây mới biết đến xét nghiệm ADN.

Xét nghiệm tốn một khoản kha khá, khiến tình hình kinh tế vốn đã tệ lại càng tệ hơn.

Khi sự thật tỏ, việc đánh đập tôi trở nên hợp tình hợp lý.

“Ăn nhờ đậu năm nay, đồ sao chổi!”

“Đền tiền cho ông!”

Như thể ai cũng quên rằng tôi không chọn đến sống trong nhà này.

cha mẹ nuôi, tất cả những gì liên quan đến tôi đều không còn quan trọng, việc tìm lại con ruột mới là chính.

Tháng trước, Thẩm Thiên Hạ đoàn tụ họ, đồng thời mang theo tin bố mẹ ruột tôi đã mất.

Vị trí của tôi nhà họ Thẩm trở nên khó xử hơn hết. tuổi vào trại trẻ mồ côi, mà nhà thì lại chướng mắt. Bị ghét bỏ khắp nơi.

Nhưng từ khi vào làm học việc tiệm sửa xe, tôi có tiền tiêu vặt.

Họ thấy tôi vẫn còn tí giá trị sử dụng, nên tạm thời hoãn việc đuổi tôi ra khỏi nhà.

Lý do cô Kim thở dài, chắc là nghe nói cha nuôi đã lấy áo khoác mùa đông của tôi mặc đi làm công trường, thèm nghĩ tôi không còn áo khác.

Tôi còn lời để nói, chỉ biết cười gượng.

Cô đã vất vả trụ quầy ăn cả ngày đêm, mà vẫn quan tâm đến tôi, tôi đã biết ơn lắm rồi, không dám đòi hỏi gì hơn.

hạn như một chiếc áo khoác từ trên trời rơi .

“Tiểu , cầm lấy đi.”

Cô Kim đưa cho tôi một túi nhựa, ngoài bánh và sữa đậu, còn có một quả trứng trà.

Tôi cố chớp mắt thật mạnh, giả vờ như bị hơi nước làm cay mắt, “Cảm ơn cô Kim.”

Cắn một miếng bánh .

Là nhân thịt.

05

Phép màu thật sự đã đến.

Sắp đến cổng trường, tôi bất ngờ gặp Giang Vạn Tải.

Anh mắt lờ đờ buồn ngủ, tóc rối như quả dẻ gai, khoác áo da tôn lên vai rộng. Dáng người cao lớn, lại đứng thẳng, trông vô nổi bật giữa đám người xếp hàng.

Chắc cũng đang đi mua đồ ăn .

Không để anh thấy mắt tôi hoe, tôi vội vã nhanh, định men theo bức tường mà đi qua, nhưng bị anh giữ lại.

“Chỉ mặc thế này thôi à.”

Giang Vạn Tải vẻ mặt mơ màng như đang mộng du, nhưng động tác lại nhanh nhẹn, cởi áo khoác choàng lên người tôi, kéo khóa đến tận cằm mới rút tay lại, “Thế này mới tạm được.”

Áo da bên trong có lớp lót, cổ áo đính đầy đinh tán, vừa dày vừa nặng, cực kỳ chắn gió.

Tôi như được nhét vào một cái thùng sắt, vai bị ép đến đau nhức.

Ấm thật.

Nhưng không được.

“Em không cần…”

Tôi định cởi ra trả, nhưng Giang Vạn Tải như đã đoán trước.

Anh ngáp một cái, khoát tay: “Biết là tuổi trẻ máu nóng, không sợ . Nhưng hôm nay gió to, mặc thế dễ cảm lắm, trừ khi em làm bằng inox.”

Tôi nghẹn lời, “Vậy còn anh thì sao?”

Giang Vạn Tải chỉ còn mặc áo len.

Người xếp trước anh ló đầu ra, này tôi mới nhận ra tóc cũng đó.

“Em cứ yên tâm mà mặc, anh ấy là người thép, không được . lại ăn là về tiệm liền, đi vài là tới. Áo da leng keng của ảnh có cả tủ đấy,” tóc nói , liếc Giang Vạn Tải một cái, “Nói đàng hoàng thì chết à? Cứ như dao nhọn ngâm trong đá.”

“Rồi rồi.” Giang Vạn Tải hiếm khi không cãi lại, chỉ bất lực tôi.

Ánh mắt vốn nhạt, vậy mà lại ánh lên nét cầu khẩn, “Cứ mặc đi, không là tôi lại bị lải nhải.”

Cảm giác chua xót vừa nguôi ngoai lại dâng lên, tôi khẽ đáp.

“Vâng.”

Từ đầu đến cuối, Giang Vạn Tải và tóc đều không hỏi sao tôi chỉ mặc áo mỏng.

Lòng tự trọng nhỏ nhoi, đáng thương của tôi, lại được họ âm thầm bảo vệ bằng cách vụng về nhất.

06

Xét thấy áo khoác da có đinh tán nổi bật, tôi định cởi ra trước khi vào lớp.

Nhưng vừa chân vào tòa nhà dạy học, tôi đã thấy Đông dẫn đầu một nhóm người lũ lượt đi về phía mình.

“Ây da, Tiểu nhà ta đẹp trai ghê,” Đông cười gian, ấn vai tôi một cái, “Áo ra đấy? Cho tôi mượn mặc đi.”

Đông vốn dĩ không ưa tôi, lại khó chịu tôi được chọn làm học việc sớm hơn hắn, gần đây càng hay kiếm .

“Đinh———!”

Tiếng chuông vào lớp lên chói tai, như tiếng thét xé tai vọng khắp hành lang.

“Tránh ra.”

Tôi hất tay hắn ra, định làm ngơ rời đi, thì phía sau bỗng lên một tràng cười ầm ĩ.

“Chắc là ăn cắp rồi! Mồ côi như nó, lấy ra tiền mà mua áo da xịn?”

“Đúng rồi, người thì rách nát mà đòi mặc hàng hiệu.”

“Chiếm chỗ nhà người ta năm, con ruột người ta về rồi mà còn không chịu dọn đi, mặt dày thật đấy.”

Tôi siết chặt nắm đấm, quay ngoắt lại.

Đông thấy vậy, nhếch môi cười khinh.

Không khí căng như dây đàn.

Bỗng một tiếng quát lớn lên từ cuối hành lang:

Đông, dẫn người đứng canh à? Lớp các cậu sắp thực hành rồi, mau cút hết xưởng cho tôi!”

“Chết rồi, là thầy Nghiêm.”

“Mau chạy, mau chạy!”

Bọn hung hăng nãy nhanh như chim vỡ tổ, chạy trối chết.

Chỉ còn lại Đông quay đầu lườm tôi một cái, khẩu hình miệng: Mày cứ đợi đấy.

07

Cuối cũng đến tan học.

Tôi xoa vai đau nhức, rời xưởng thực hành, quay lại lớp dọn đồ.

“Sao lạ vậy, biến rồi?”

Rõ ràng tôi đã nhét áo khoác da vào ngăn bàn trước khi vào lớp, lục tung cũng không thấy .

Balo cũng trống trơn.

“Đang tìm cái gì thế?”

Đúng đang sốt ruột, một giọng nói chói tai lên.

Đông tựa , cười đắc ý lũ bạn chí cốt.

Trên người hắn, chính là chiếc áo khoác da bị mất tích.

Tôi giận đến sôi máu, các khớp ngón tay lên tiếng răng rắc.

“Trả đây.”

“Dữ dằn ghê,~” hắn có vẻ rất hài lòng phản ứng của tôi, nheo mắt cười, “ lấy thì tự tới mà giành.”

08

Trăng treo cao, lặng lẽ soi khu rừng nhỏ đen ngòm.

“Xì, phiền chết đi được!”

“Cái áo rách nát này, ai mà thèm!”

“Đi, đi thôi.”

Áo khoác bị vứt đất, vo lại thành một cục đen xì.

Chúng vừa chửi vừa bỏ đi.

Tôi nhặt áo lên, phủi tuyết bám trên đó, nở nụ cười mãn nguyện.

Tôi đánh nhau không có kỹ năng gì, chỉ biết liều chết bám chặt lấy đứa gần mình nhất.

Nhưng được cái là chịu đòn giỏi, lại không biết sợ.

Cứ lặp đi lặp lại mấy lần, bọn chúng thấy xui, chán nản, không để tôi áp sát, thể lực lại bị tôi bào mòn sạch. Đánh cũng được gì, đành cụt hứng bỏ đi.

Tôi sờ những vết xước nhỏ trên tay áo, xót xa không chịu được.

Vẫn là bị hư rồi, tiếc .

Đối tôi, bị đánh là thường ngày.

Không sao, mạng tôi rẻ.

Nhưng làm chiếc áo của Giang Vạn Tải cũng bị vạ lây thì…

Thật tệ.

09

Tôi cà nhắc tới trước tiệm xỏ khuyên.

Vừa giơ tay định gõ, đã bị mở ra từ bên trong.

Giang Vạn Tải mở to mắt tôi như thấy ma, ánh đầy kinh ngạc khiến tôi chột dạ.

“Em đến nhắc tôi Halloween đến sớm hả, Thẩm Thiên ? Mặt em trông còn ghê hơn hóa trang kỹ xảo nữa.”

Đáng ghét.

Cái miệng độc thật.

“Em đến trả áo, tay áo bị rách một … Xin lỗi, em sẽ đền—Á!”

Anh ta không nói gì, tiến đến dùng ngón cái nhẹ chạm vào vết nứt nơi môi tôi. Chạm một cái, rồi rút lại ngay.

Sau đó cúi mắt đầu ngón tay dính máu, ánh mắt sâu thẳm khó dò.

“Em còn đang chảy máu, vào trong đi.”

10

Tôi không ngờ được là, Giang Vạn Tải lại dẫn tôi vào phòng ngủ.

Đoán quả không sai, anh ta sống luôn trong tiệm.

Giấc mơ đêm qua vẫn còn sống động trong đầu, mặt tôi chắc chắn đến kỳ quái, sợ bị nghi ngờ.

Thế là xuất hiện một màn hết sức khó tin:

Tôi bám chặt khung , sống chết không chịu buông tay.

Còn Giang Vạn Tải thì dứt khoát kéo áo đồng phục của tôi: “Thả tay ra, tôi bôi thuốc cho cậu.”

“Em không cần! Vết thương nhỏ này, liếm tí là lành!”

Tôi cố sức phản kháng, không hiểu sao mình lại rơi vào cảnh trớ trêu như vậy.

Bất chợt, anh ta bật cười không đúng , tôi tò mò quay đầu lại, thấy bờ vai rộng ấy đang khẽ run lên.

“Khụ, cảm giác quen … Cậu bực bội trông giống hệt một con mèo bị bắt đi tắm.”

Không hiểu sao, Giang Vạn Tải cảm thấy cần giải thích cho tôi.

Nhưng chỉ khiến tình hình tệ hơn. Tôi nghe thì vừa tức vừa xấu hổ: “Em không phải!”

Tôi mải lo phản bác nên bị phân tâm, anh ta chớp lấy sơ hở.

Chỉ thấy bóng người vụt qua trước mắt.

Chưa kịp phản ứng, tôi hộp thuốc bị Giang Vạn Tải đè cạnh giường. Để ngăn tôi bỏ trốn, anh ta dùng hai chân kẹp chặt đầu gối tôi.

Hai đầu gối bị ép sát, cọ vào nhau, đụng chạm, dồn nén – không tránh khỏi ma sát lẫn nhau.

Qua lớp quần thể thao, tôi cảm nhận rõ cơ bắp căng phồng nơi đùi anh ta, tim tôi đập loạn xạ.

“Nghe lời đi, ngay thôi.”

Giang Vạn Tải tưởng tôi khó chịu bị kiềm chế, nhẹ giọng trấn an.

Tôi buông xuôi, ngoan ngoãn nằm im.

tôi nhận ra một chết người:

Khoảng cách gần như thế này, nếu tôi dám có một ý nghĩ không đứng đắn , sẽ hoàn toàn bị phát hiện.

Giang Vạn Tải bôi thuốc cho tôi, không hay biết gì, tưởng tôi run đau.

“Đau lắm à? Gắng nữa.”

Thời gian như bị kéo dài vô tận, từng giây từng phút đều là tra tấn.

Ngón tay anh ta thô nhưng khéo léo, cầm chai lọ thuốc không hề lóng ngóng.

Nhưng động tác sát trùng lại cẩn thận, mỗi lần bông tẩm thuốc lướt qua khóe miệng, đều để lại một mảng đau rát nóng hổi.

Cảm giác nóng rát tích tụ từng lớp trong người tôi, khiến toàn thân run rẩy mỗi một mạnh hơn.

Trong cơn mê man, tôi có cảm giác mình như núi lửa sống, sắp phun trào mà tan chảy ngay trước mặt Giang Vạn Tải.

Để che giấu gương mặt bừng, đầu tôi cúi càng ngày càng thấp.

Sát trùng cuối cũng .

Tôi liếc thấy ngón tay anh ta đang đưa lại gần, liền chụp lấy miếng băng cá nhân, lẩm bẩm, “Em tự làm.”

“Được.”

Giang Vạn Tải không ép nữa.

Nhưng vẫn đứng nguyên trước mặt tôi, hai chân cũng chưa buông ra.

Anh ta có vẻ hỏi tôi vết thương từ mà ra.

Nhưng lời đến đầu môi lại quay một vòng, cuối lại nói:

“Thẩm Thiên , cậu có đi hóng gió không?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương