Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Từ ngày tôi rõ ràng nhận ra Lục Tử Tuân có tiêu chuẩn kép khi đối xử tôi và Lục Vân Hề, tất cả đã kết thúc.

Tôi không yêu hắn .

Không kết hôn sinh con anh.

Lại càng không vì hắn mà bước từ bỏ giới hạn của bản thân, đánh mất cả tên tuổi.

Còn hắn, Lục Tử Tuân, không thể vừa hưởng tiện ích tôi mang lại, vừa chê bai xuất thân của tôi không đủ xứng tầm.

Không thể thế được!

Tôi đứng dậy, bình tĩnh nói: “Cảm ơn ý tốt của anh Lam, nhưng tôi sinh ra đã không cha không mẹ, quen sống một mình, tự do tự tại, không chịu được sự ràng buộc của hào , này xin dừng tại .”

“Lam , cô hãy suy nghĩ cho kỹ.” Ông cụ Lục trầm giọng, uy nghiêm lạnh lẽo.

Tôi mỉm cười: “Ông Lục, ông nên xem lại lịch, bây giờ là năm 2023, triều đại Thanh đã sụp đổ 111 năm rồi.”

? Vua có thể thay đổi, nhưng thế gia hào vẫn là thế gia hào . Cưới xin vẫn cần đăng hộ đối. Gần , thiên kim Phong Sáng kết hôn công tử Hồng Khoa, hồi 1 tỷ, sính lễ 2 tỷ. A Tuân ở bên cô, cô có thể cho nó cái gì?”

“Tôi đã cho hắn ấy hơn cả 1 tỷ từ lâu rồi. Ngược lại, ông cho tôi được gì?”

ông cụ Lục thay đổi hẳn.

Tôi khẽ nhếch môi cười khẩy, quay người rời đi.

lưng truyền đến tiếng ông cụ gầm lên giận dữ: “Đứng lại! Lam , là cơ hội cuối cùng của cô. Hôm nay nếu cô bước ra khỏi , này mơ ở bên A Tuân !”

Tôi khựng lại một chút.

Kệ đi.

Lục Tử Tuân, tôi không cần .

Lam Nguyên Tường vội vã trấn an ông cụ Lục: “Ông Lục, ông giận. cháu đi khuyên cô ấy.”

Anh ta đuổi theo, kéo tay tôi, lôi vào một ban công.

Xung quanh không có ai, anh ta mới dịu lại: “Cô Lam, tôi giới thiệu lại. Lần này tôi đến, quả thực có mang chút địch ý. Tôi tưởng là màn kịch của giới hào , ép buộc họ Lam nhận người, nhưng tôi đã sai. Cô không giống người khác. Tôi xin lỗi vì những lời mạo phạm vừa rồi, mong cô bụng.”

“Không cần.” Anh ta có điều kiện trao đổi ông cụ Lục, còn tôi chỉ là một quân cờ trong cuộc thương lượng. Tôi đã phá của anh ta, nhưng liên quan gì đến tôi. Hy vọng anh ta đạt được điều mình .

Tôi quay đi, rảo bước rời khỏi.

Anh ta lại đuổi theo, đưa cho tôi một tấm danh thiếp: “Cô Lam, tôi không có ác ý. nhận họ Lam là người thân, cô không cần bận tâm. Tôi chỉ làm bạn cô. Nếu có việc gì cần, cứ liên hệ tôi, tôi rất sẵn lòng giúp đỡ.”

Hiện tại tôi cách Lục Tử Tuân mười mét, chỉ là một cô gái bình thường.

tránh dây dưa, tôi nhận danh thiếp, tiện tay nhét vào túi, định tìm chỗ vứt đi.

Nhưng vừa bước ra ngoài…

Hội trường rộng lớn dường rối loạn.

Mọi người ùn ùn kéo về một hướng.

Trong đám đông, Lục Vân Hề ngược dòng người tìm kiếm khắp nơi. Khi tôi, cô ta bừng sáng mừng rỡ.

Cô ta nghiến răng nói: “Cô trốn đi đâu vậy? Anh tôi đang tìm cô đấy! Mau theo tôi!”

Không chờ tôi phản ứng, cô ta nắm chặt tay tôi, móng tay nhọn đâm vào da thịt cũng màng.

Tôi hất tay cô ta ra.

Cô ta loạng choạng ngã xuống đất, ánh đầy căm hận: “Lam , cô điên à? Người ta đã cho mũi mà không biết điều!”

Tôi sững người.

Tôi đâu dùng nhiều lực đến vậy.

Đúng lúc , Lục Tử Tuân bước ra từ trong đám đông.

Hắn liếc tôi một cái, ánh lạnh lẽo, nhã đỡ Lục Vân Hề dậy.

Lục Vân Hề mím môi uất ức: “Anh à, anh xem, trước bao nhiêu người cô ta còn dám ức hiếp em vậy. Nếu này thật sự bước chân vào Lục gia, em còn đường sống ?

Câm miệng!

Lục Tử Tuân đứng thẳng dậy, bước đến chỗ tôi, kéo tay tôi đi vào trong , không nói một lời.

Vừa bước vào, hắn ngã quỵ xuống. Ngực tôi cũng đau nhói dữ dội.

Lục Tử Tuân đã trúng độc.

Tôi có linh cảm, nếu hắn , tôi cũng không sống được.

Trong khoảnh khắc, tôi đã hạ quyết tâm.

Nhưng khi tay tôi vừa chạm vào người Lục Tử Tuân, Lục Vân Hề bất ngờ xô tôi ra: “Con tiện nhân! Mày đã làm gì anh ? mày lại hại anh ấy?”

Khoảnh khắc , sự ghê tởm cô ta lên đến đỉnh điểm.

Không chút do dự, tôi tát cô ta một cái mạnh trời giáng. Sự căm hận mãnh liệt khiến tay tôi không kiềm được lực.

anh cô sống câm cái miệng lại.”

“Con tiện nhân! Dám đánh ? Mày dám đánh ?”

Cô ta định lao tới, mấy người liền giữ lại.

Tiếng ông cụ Lục vang lên rõ ràng giữa đám đông: “Vân Hề, nếu cháu còn dám hỗn láo, bao giờ quay lại tổ !”

“Ông nội!”

Lục Vân Hề ôm , nước tủi thân trào ra.

Ông cụ Lục không thèm nhìn cô ta, chỉ gấp gáp ra lệnh cho gia nhân: “Mau đưa A Tuân vào phòng!”

Vào trong phòng, ông vội hỏi: “A Tuân gì vậy? Vừa nãy còn bình thường mà, giờ lại thế này? Mau xem giúp nó đi.”

“Anh ấy trúng độc rồi. Ông vội, tôi xem tình hình. Tôi sẽ cứu anh ấy. Bây giờ mọi người ra ngoài hết. Không có lệnh của tôi, không ai được vào.”

“Ra ngoài! Mau ra hết đi!”

Mọi người rút ra.

Chỉ còn tôi và Lục Tử Tuân.

Tôi siết chặt tay hắn, chuyển hết độc tố trong người hắn sang cho mình. Khoảnh khắc độc ngấm vào thân thể…

Đồng tử tôi bất giác mở to, trong đầu chớp qua thước phim cuộc đời tôi, dài nhưng ngắn ngủi.

Tôi là một đóa hoa hồng dại.

Đã sống sót nơi đáy thung lũng suốt năm trăm năm.

Năm trăm năm ấy, lòng không vướng bụi trần, tắm ánh tử khí, hấp thụ tinh hoa trăng, gió đến mưa đi không nề hà, chịu đựng tất cả mà lấy gì làm to tát.

hóa thành hình người. Nhưng chỉ vỏn vẹn ba năm, lại rối ren và đầy biến động hơn cả năm trăm năm trước cộng lại.

Năm trăm năm tu luyện chỉ làm người, một sớm thành công, nhưng lại vui vẻ gì.

Vậy mà, vì vẫn cảm không cam lòng…

Cơn đau âm ỉ cắm rễ tận xương tủy, cơ thể tôi kích hoạt chế độ bảo vệ, chìm sâu vào giấc ngủ mê man.

Không biết đã bao lâu trôi qua, trong cơn mơ mơ , tôi nghe tiếng của Lục Tử Tuân.

Hắn ôm tôi, dịu dàng thầm bên tai: “ , mau lại đi, rồi anh sẽ đưa em đến thung lũng, chúng ta cùng đi ngắm hoa hồng…”

Trái tim tôi chợt ấm lên.

Nhưng ngay , một giọng nói the thé liền xé toạc sự ấm áp vừa mới nhen nhóm ấy.

“Anh, anh rồi à? Làm em sợ đi được, em cứ tưởng anh xảy ra rồi. Hu hu… Anh, mau lên, chị Ninh xảy ra tai nạn trên đường, đang ở bệnh viện, chúng ta mau đi thăm chị ấy đi!”

“Anh, nhanh lên nào, còn do dự gì ? Anh lo cho Lam ? Cô ta đang ở biệt thự cũ, có thể xảy ra gì được? Anh đã cô ta thương rồi còn gì, quái vật vậy, năng lực hồi phục kinh khủng, lo cho cô ta , mau đi thôi!”

Không… Lục Tử Tuân không được đi…

Tôi cố gắng mở ra, nhưng không thể.

Chỉ có thể vươn tay, níu lấy vạt áo hắn thật chặt.

Lục Tử Tuân do dự.

Hắn từ tốn nhưng kiên quyết gỡ ngón tay tôi ra.

, anh đi một lát rồi về. Sẽ nhanh thôi, em chờ anh nhé…”

Không…

Hắn không thể đi…

Hắn đi rồi, tôi sẽ mất.

Tôi há miệng nói, nhưng phát ra được tiếng nào.

Tiếng bước chân, tiếng cửa đóng lại, căn phòng rơi vào tĩnh lặng.

Tôi nghe tiếng nước mình nhỏ xuống.

Pháp lực trong cơ thể tôi đang nhanh chóng rút cạn, độc tố dần dần làm tê liệt hệ thần kinh.

Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm cái đến gần mình vậy.

Khóe môi bắt đầu rỉ máu.

Không lâu , cửa phòng lại mở, tiếng bước chân của Lục Vân Hề vang lên.

Cô ta quay lại, đến trước giường tôi, lặng lẽ nhìn tôi chăm chú.

“Bốp! Bốp!”

Tôi tát hai cái thật mạnh.

“Con khốn, tưởng có ông nội và anh trai chống lưng là làm gì làm. Mày đánh nhất định phải trả lại.”

Cô ta dùng một lưỡi dao lam, hung hãn rạch hai vết thật sâu lên tôi, đến khi hài lòng mới bật cười nhẹ, quay người rời đi nhanh chóng.

“Anh, đợi em một chút, em tới ngay .”

Cô ta đi rồi…

Máu tươi chảy ròng ròng.

Tôi đau đến lại.

Tôi mở , cố gắng lần mò lấy điện thoại, lướt qua cái tên trong danh bạ.

Lục Tử Tuân…

Bạn bè của Lục Tử Tuân…

Cô, dì của Lục Tử Tuân…

Tôi xem qua người rồi lại gạt đi người một.

Không ai trong số họ sẽ đi ngược lại lời ông Lục giúp tôi tìm hắn.

Họ chỉ biết khuyên tôi hãy chờ, chỉ biết bảo rằng phụ nữ đều phải trải qua những vậy, đàn ông bận rộn là điều bình thường.

Nhưng tôi sắp rồi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương