Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 4

Chương 8

Rời khỏi sảnh tiệc.

Còn chưa về đến nhà, tôi đã nhận được cuộc gọi anh trai.

“Em , Lục Chấp cũng rời . Bạch Mạt đuổi theo anh ta, hai người cãi nhau, Lục Chấp đẩy cô ta ngã xuống đất, không chút thương xót.

“Lục Chấp là người rất tuyệt tình, may mà em đã nhìn thấu sớm.”

Tôi bình thản hỏi: “Anh, anh nghĩ công ty của Lục Chấp còn cầm cự được bao lâu?”

Anh tôi suy tính: “Có thể một hai tháng, cũng có thể một hai năm, còn tùy xem anh ta có cơ hội nào không. Về bản lĩnh, anh ta không tệ, nhưng nhìn người thì quá kém. Ngoài Bạch Mạt , đám nhân viên cốt cán công ty anh ta cũng phải dạng tốt đẹp gì. Nhưng so với Bạch Mạt thì ít họ còn biết giữ thể diện, không đến mức bán xương thịt.”

Đúng vậy.

Nghĩ đến công ty ấy của Lục Chấp, toàn là những kẻ nịnh bợ, bất tài, vô dụng.

sớm thì muộn cũng sẽ kéo anh ta xuống bùn.

Đến ngày lễ tốt nghiệp.

mũm mĩm cũng quay lại trường nhận bằng.

Tôi chạm cô ấy, trông cô ấy tiều tụy thấy rõ.

hẳn khoảng thời gian làm việc ở công ty Lục Chấp không mấy dễ chịu.

Cô ấy thấy tôi liền chào hỏi, tôi không đáp.

Nhưng cô ấy vẫn cố chặn đường, tiếp tục xin lỗi.

“Xin lỗi cậu, tha thứ cho được không? Hồi đó thật sự không cố ý…”

Tôi bất đắc dĩ: “ chấp nhận lời xin lỗi của cậu, cũng không oán trách. Nhưng chúng ta trở lại như trước, thân thiết như xưa… có lẽ là quá khó .”

Cô ấy đỏ mắt, cũng hiểu ý tôi.

Nhưng cô ấy vẫn kể cho tôi tình hình của công ty Lục Chấp.

“Công ty của tổng giám đốc Lục đã tuyên bố phá sản , đám giám đốc đổ hết nợ nần đầu anh ta. Bọn họ đã sớm đưa tài liệu nội bộ cho công ty đối thủ lấy đó làm điều kiện nhảy việc. Bây tổng giám đốc Lục gần như đã đường . Còn thư ký Bạch… dính vào scandal tình ái, mấy bà vợ của các sếp nhau kéo tới công ty đánh cho một trận.”

Tôi kinh ngạc, bỗng thấy hứng thú.

mũm mĩm kể thêm.

Bạch Mạt bị đánh đến gãy xương, toàn thân không chỗ nào lành lặn.

Cô ta tức giận, định ép Lục Chấp kết hôn chặn miệng thiên hạ.

Nhưng bị Lục Chấp chối.

Thậm chí, Lục Chấp còn tự tung video cô ta vào khách sạn ông mạng.

Bạch Mạt như phát điên, rằng mình làm tất chỉ vì muốn cứu công ty cho Lục Chấp.

Lục Chấp hề kích, hai người chửi nhau kịch liệt.

Chửi tới mức Bạch Mạt động chân.

Lục Chấp phản đòn cực mạnh, đến nỗi đập nát bàn làm việc.

đó, Bạch Mạt rời khỏi công ty.

Lục Chấp tiếp quản công việc của cô ta, vất vả chạy đôn chạy đáo, nhưng kết quả không có gì khả quan.

chỉ nghe được bấy nhiêu. đó thì cũng bị sa thải, công ty không có tiền đền bù. đang phải tìm việc lại.”

Tôi đưa cho cô ấy một tấm thiếp.

rằng chỉ cần tìm đúng người ghi trên đó, sẽ có công việc cho cô.

Cô ấy động đến rơi nước mắt.

Tạm biệt cô ấy, lòng tôi bỗng dâng giác khái.

Không ngờ mọi chuyện lại diễn nhanh đến thế.

Ba tháng .

Tôi Lục Chấp đến cơ quan hoàn tất thủ tục hôn.

Trước cổng Cục Dân Chính.

Anh ta mặc vest chỉnh tề, cầm bó hoa tươi.

Ánh mắt đỏ hoe, lời xin lỗi, mong tôi cho anh ta thêm một cơ hội.

Tôi buồn đáp lại.

Lúc còn bên nhau thì không biết quý trọng.

Chờ tôi rời lại bày trò khóc lóc đau khổ.

, là anh nhìn người sai. Nếu không phải Bạch Mạt chủ động dụ dỗ, anh sẽ không làm chuyện ngu xuẩn đó. Anh yêu em, chỉ yêu một mình em.”

Sự chân thành của anh ta, mắt tôi khác nào một thứ rẻ rúng.

ngày hôn đến , nếu anh ta từng chủ động liên lạc, có lẽ tôi đã còn nghĩ tới tình cũ.

Nhưng từng ấy thời gian.

Một cuộc gọi cũng không có.

Anh ta kiêu ngạo, tự cao.

Anh ta nghĩ tôi sẽ không thể rời xa anh ta.

Nên cứ ngồi chờ tôi quay lại.

Thậm chí, anh ta còn nghĩ tôi sẽ tha thứ mọi lỗi lầm quá khứ tương lai.

Có thể thế này.

Nếu bây anh ta Bạch Mạt đang sống hạnh phúc, chắn sẽ không hối hận vì đã hôn với tôi.

Một kẻ ích kỷ đến tinh vi như vậy, chỉ nghĩ thôi cũng thấy kinh tởm.

Tôi nhìn anh ta, lấy một tấm thiếp.

“Đây là thông tin liên lạc của cô thân của tôi. Bố cô ấy là lãnh đạo cấp cao bên mảng xây dựng, sẽ giúp được anh nhiều. Cô ấy vừa tròn mười tám tuổi, luôn muốn tìm một người trai chu đáo. Tôi thấy anh khá phù hợp, thử xem sao.”

Lục Chấp cầm thiếp, ánh mắt lóe sáng.

“Em nghĩ cô ấy sẽ không chê anh… chứ?”

Nghe câu đó.

Tôi bật cười.

Lục Chấp sa sầm.

Thấy không ổn, anh ta lập tức đổi giọng, tỏ rõ mục đích cầu xin quay lại.

“Không, ý anh là… em còn ghét bỏ anh không? Anh muốn làm hòa, chúng ta đừng hôn được không, …”

“Em ghét bỏ.”

Tôi thẳng thừng chối, khiến anh ta không kịp tiếp tục màn diễn dở của mình.

Tôi khuyên anh ta: “Suy nghĩ thoáng chút , hôn trước đã. này nếu em vui, biết đâu còn giới thiệu cho anh vài cô giàu có giới. Tuy lớn tuổi chút nhưng dáng vóc vẫn ổn, chăm chút tí là còn gì lắm đấy.”

anh ta đỏ bừng.

Không hiểu là xấu hổ gì nữa.

Dù sao, anh ta cũng hiểu.

Giữa tôi anh ta, đã kết thúc thật .

Làm xong thủ tục hôn.

Lục Chấp còn đuổi theo hỏi đủ thứ về cô gái thiếp lúc nãy.

Tôi bịa bừa vài câu.

Lại giả vờ đang bận, bảo anh ta tự liên hệ.

xe.

Tôi nhận được cuộc gọi Lục Chấp.

Giọng anh ta đầy tức giận: “ , thiếp em đưa anh là gì vậy? Gọi vào thì hỏi anh muốn gói nửa hay trọn gói đêm, ba trăm một lần, tám trăm một tối là sao?!”

Tôi ngẩn : “Ồ, thì là loại đó à? Không biết ai trên xe em, em thấy tiện đưa cho anh chơi cho vui thôi, đừng giận nhé. Giận sẽ nhanh lắm đó. Mà giới phụ nữ giàu bọn em thì thích đàn ông chững chạc có phong độ chứ không thích đâu…”

Lục Chấp gào chửi mắng.

Tôi thẳng cúp máy, đó chặn hết mọi liên lạc anh ta.

Tốt nghiệp xong.

Giữa việc tiếp quản công việc gia đình hay du học, tôi suy nghĩ kỹ chọn .

Chơi bời mỗi ngày thì vui hơn nhiều.

Những trò đấu đá trên thương trường, cứ anh trai chị dâu tôi lo.

Chỉ là không ngờ, ở sân bay, tôi lại gặp người quen.

Bạch Mạt.

Cô ta đeo khẩu trang, khoác một ông lão bảy mươi tuổi, miệng ngọt xớt gọi là “cưng ơi”.

Thấy tôi, cô ta dày bước đến bắt chuyện.

Cô ta hỏi tôi có biết tình hình của Lục Chấp không.

Tôi chỉ đáp vài câu cho có lệ.

Cô ta cười: “Ồ, không biết ai bày cho tên khốn đó trò chui vào giới phụ nữ giàu, anh ta thực sự đã chen chân được đấy. Tôi bảo anh ta kết hôn với tôi, nhau gây dựng lại sự nghiệp, anh ta còn chê tôi nghèo, cứ nhất quyết nịnh bợ mấy bà kia.”

Cô ta đeo kính râm : “ cho , cô nên ơn tôi. Không có tôi, cô còn bị loại đàn ông đó kéo lê lết không biết đến bao .”

xong, Bạch Mạt bỏ .

Tôi nhướn mày, điện thoại vẫn đang phát đoạn video Lục Chấp nhảy múa cởi đồ trước hội chị em tôi.

Tởm thật.

Tôi lập tức gửi tin nhắn vào nhóm chat của mấy chị em.

[Một một ngàn, làm ơn xử đẹp hắn giùm tôi.]

 

Tùy chỉnh
Danh sách chương