Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

11

mình bị trẹo chân.

Anh ném vào cho cô chiếc khăn tắm, bọc cô rồi bế .

vòng tay anh, cô xin lỗi, bảo vòi sen ở phòng tắm ngoài bị hỏng, anh ở nhà nên mới sang dùng tạm.

Anh đáp, bế cô về phòng, đặt xuống giường. quay định đi, giọng khẽ khàng từ phía sau vang

“Thật , em cũng chưa từng quên.”

anh cứng đờ.

Cô ta tiếp tục :

anh, cũng em. Tiểu Bạch, nếu khi cha mẹ xảy những chuyện kia thì tốt biết mấy…”

Kỷ Tiêu Bạch chết lặng tại chỗ.

qua, anh luôn cố tình né tránh ký ức hỗn loạn và cấm kỵ cái đêm tuổi trẻ ấy.

Tiếng ve râm ran, khí ẩm ướt.

Anh đọc xong quyển truyện lén lút mượn từ bạn, máu nóng sục sôi khắp .

Cô ta mặc bộ đồ ngủ mỏng manh bước vào, bôi được thuốc ở thắt lưng, nhờ anh giúp.

Đêm hôm , căn phòng tràn ngập mùi dầu xoa bóp và thứ hương vị khác, lẩn khuất ký ức suốt hơn mười sau này, thỉnh thoảng ùa về.

trở thành chứng tích cho tuổi trẻ anh.

Vì vậy, sau, khi nữa xuất hiện trước mặt anh với dáng vẻ yếu đuối cầu xin, anh sao từ chối?

Anh tự nhủ: tất cả đều quá khứ, hơn nữa cô ta cũng chỉ chị kế, giúp đỡ thì gì sai?

Anh ngờ Tô phản ứng dữ dội đến thế.

Nghĩ tới Tô , anh lập tức tỉnh táo hơn đôi .

Anh quay định , bắt gặp buông rơi khăn tắm, toàn thân trần trụi đứng , mắt rưng rưng nhìn anh:

“Tiểu Bạch, những qua anh cô đơn lắm phải ? Để chị thương anh, được …”

Anh sững vài giây, kinh hoàng giận dữ, quát lớn:

, nếu cô còn vậy, lập tức dọn đi ngay!”

Anh xoay bước , lòng dâng luồng bức bối khó tả.

bí mật đáng lẽ chôn vùi bị xé toạc, khiến anh giận, hoang mang, xen lẫn chột dạ.

Đột nhiên, anh chỉ muốn gặp Tô .

Rất muốn, rất muốn.

Anh tìm đến biệt thự, đèn nhà vẫn sáng, khiến lòng anh dịu xuống đôi .

luôn sức mạnh kỳ lạ, đủ để khiến trái tim anh đang rối loạn bỗng trở nên an ổn.

cái tiên gặp cô.

Cô cúi băng bó cho anh, nước mắt rơi tí tách xuống cánh tay, trượt dọc theo vết thương.

Anh lặng lẽ đếm, bảy giọt, tám giọt… mươi giọt.

Anh kinh ngạc.

hiểu sao cô gái nhỏ bé vậy khóc đến thế.

Anh biết cô rất sợ, nhưng tiên , anh buột miệng đùa câu.

Nếu để nhân viên công ty cảnh , e rằng sẽ rớt cằm vì quá bất ngờ.

Nhưng anh chẳng gượng gạo, trái còn nhẹ nhõm, vốn dĩ mình phải con này.

Khi rời đi, cô gái run rẩy chiếc lá giữa gió nhưng vẫn gắng gượng tỏ nghiêm nghị, tiếng khuyên anh đừng nghĩ quẩn.

Anh hơi chấn động.

ngờ cô bé yếu ớt vậy suy nghĩ sâu sắc đến thế.

hiểu lầm.

Anh chưa bao giờ định tự tử, chỉ cách giải tỏa áp lực cực đoan mà thôi.

tin, đôi mắt đen láy nhìn anh chăm chú.

Anh bất giác bật cười.

niềm vui thuần khiết dâng , anh :

“Cảm ơn nhắc nhở, bác sĩ nhỏ.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương