Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
12.
Nhắc đến mười thỏi ấy, tôi lại lập tức nhớ tới Mỹ Mỹ — người đã đứng chờ ngoài cổng trường hôm thi học.
Tôi sự không hiểu nổi, sao Tần Mặc lại “ăn trong nồi còn nhìn trong bát” như thế chứ.
Cậu ta rõ ràng đã có người mình thích, sao còn cứ xuất hiện trước mặt tôi?
Tôi thích cậu ta, đúng, nhưng tôi không đến mức làm “bé ba” cho ai cả!
Điều khiến tôi càng tức hơn là — tôi đã du lịch bụi qua hơn hai mươi thành phố, cứ nghĩ rằng sau chuyến đó, tôi có thể quên Tần Mặc, bắt một cuộc sống .
Nhưng ai ngờ…
Càng , tôi càng nhớ ra rằng, hầu hết những nơi này, kiếp trước tôi Tần Mặc từng nhau đến.
Chỉ là khi đó, chúng tôi suốt ngày cãi nhau, tôi chẳng còn nhớ rõ chút kỷ niệm nào.
nghĩ lại, tôi nhận ra — hóa ra cuộc sống giữa tôi cậu ta không chỉ toàn cãi vã, mà còn có rất nhiều điều ngọt ngào.
Càng nghĩ, tim tôi càng nhói đau.
“ sao chứ?
sao người Tần Mặc yêu lại là Mỹ Mỹ?
sao ‘ánh trăng trắng’ trong lòng cậu ta không phải là tôi?”
Tôi đã cố quên, nhưng vừa trở về nhà, người tiên tôi thấy lại chính là Tần Mặc.
Khoảnh khắc cậu ta nắm lấy tôi, mọi tủi thân trong lòng tôi như vỡ òa.
Nước mắt không kiềm , trào ra liên tục.
Tôi nghẹn ngào hét :
“Tần Mặc!
sao cậu cứ xuất hiện trước mặt tôi mãi thế hả?!
Nếu không thích tôi, đừng đến trêu chọc tôi nữa!
chúng ta không còn là vợ chồng kiếp trước nữa!
Tôi buông cho cậu rồi, thế vẫn đủ sao?!”
Không là do tôi khóc quá dữ, hay giọng tôi quá to, mà Tần Mặc luống cuống hẳn , vội lấy lau nước mắt cho tôi.
Hồi lâu sau, cậu ta lắp bắp một câu:
“Cậu… cậu ‘buông ’ tôi cái gì hả?
Tôi đã phải nhịn suốt hơn mười năm, không cãi nhau với cậu, vậy mà cậu vẫn cái tính lừa như lừa ấy à?”
Tôi lau nước mắt, nghẹn ngào:
“Cậu không cãi nhau là vì thấy có lỗi với tôi chứ gì?
Tôi không cần cậu phải– Ưm ưm ưm!!!”
kịp nói hết câu, Tần Mặc đã tôi.
Một nụ mạnh mẽ đến mức tôi chết lặng.
Phải một lúc lâu sau, cậu ta buông ra, trừng mắt nhìn tôi, vừa tức vừa gấp:
“Lâm Ái !
Cậu ngốc đấy!
Tôi rõ ràng muốn làm lại, cho cậu một yêu đương đàng hoàng, lãng mạn,
thế mà cậu lại phá hỏng hết!”
Tôi sững người, nghẹn họng:
“Cậu không phải còn thích ‘Bạch Nguyệt Quang’ của cậu sao?
Kiếp trước lúc tôi chết, cậu còn nhắc mãi tên cô ta!
Tôi chỉ muốn giúp cậu toại nguyện, vậy mà cậu còn giả vờ với tôi làm gì?”
Nghe đến đó, Tần Mặc tức đến run người:
“Bạch Nguyệt Quang?
Bạch Nguyệt Quang của tôi à?!
Mỹ Mỹ!
Cậu có bao tự hỏi sao cô ta lại du học không hả?!”
Càng nói, Tần Mặc càng nóng máu, y hệt dáng vẻ hai chúng tôi cãi nhau kiếp trước.
Tôi chẳng chịu thua, xắn áo, rút điện thoại ra:
“Hỏi hỏi!
Cậu tưởng tôi không dám à?
Tôi gọi cho cô ta ngay bây ! Ai không dám, người đó là chó!”
Tôi chờ xem cậu ta có ngăn lại không.
Nhưng Tần Mặc chỉ khoanh đứng nhìn, mặt đầy thách thức, thậm chí còn cười:
“Vậy cậu là chó hả?”
Tôi tức điên, ấn gọi luôn.
Chẳng bao lâu, dây kia vang giọng lười nhác của Mỹ Mỹ:
“Alo, Lâm Ái à?
Cậu về rồi à?
Tần Mặc tìm cậu phát điên luôn đó.
Mà sao tự nhiên cậu lại gọi cho tôi thế?”
Tôi nghiến răng:
“Tôi hỏi cô chuyện này.
trước cô với Tần Mặc nghỉ học nửa tháng là vì chuyện gì?
hôm thi học, cô mặc sườn xám đến trường — không phải là để chờ Tần Mặc sao?!”
dây kia im lặng lâu.
Rồi bỗng nhiên vang một tiếng hét thất thanh:
“Ôi trời ơi, không phải chứ?! Cậu điên rồi à?!
Tôi với Tần Mặc xin nghỉ nửa tháng là vì… ông nội hai đứa bọn tôi mất!
Chúng tôi về quê chịu tang, Tần Mặc thân với ông buồn lắm, tôi chẳng vui vẻ gì đâu.
Còn vụ mặc sườn xám á?! Là vì em trai tôi thi học tôi mặc để lấy may!
Trời ơi, Lâm Ái , xin cậu đừng hiểu lầm kiểu đó nữa, tôi Tần Mặc chỉ là họ hàng xa, tới đời thứ ba đâu!
Làm ơn đừng nói mấy lời kiểu đó, tôi ám ảnh mất!”
Tôi chết lặng.
Tần Mặc đứng đối diện, mặt đen sì, ánh mắt kiểu “tôi chịu thua rồi đấy”.
“Lâm Ái , chúng ta kết mấy chục năm kiếp trước,
cậu mà chịu mở cái video cưới đó ra xem một thôi,
đã thấy trong tấm ảnh gia đình, Mỹ Mỹ đứng ngay cạnh tôi rồi.
Kiếp trước, cô ấy thi trượt, lận đận mấy năm du học .
này, tôi chủ động khuyên dì cho cô ấy du học sớm, cô ấy còn ơn tôi lắm!
Tôi còn nói là do cậu bảo tôi giúp cô ấy cơ mà — coi như tạo phước cho cậu.
Thế mà cậu lại hiểu nhầm suốt từ đó đến ?!
Cậu chỉ cần nghe tôi nói một chút, tra xem một chút, là đã không hiểu sai như thế rồi không?!”
Tôi đứng đờ ra chỗ.
Mọi chuyện… hóa ra là hiểu lầm.
Đúng như tôi từng nghĩ — kết cục cuối vẫn không khác gì ban .
“Tần Mặc…” — tôi nghẹn giọng, nói gì.
Cậu ta lại bật một câu như sấm nổ tai:
“Lâm Ái !
Cuối cậu yêu tôi, hay yêu mấy thỏi của tôi hả?!”
Tôi im lặng vài giây, rồi chớp mắt:
“Không thể chọn cả hai à?”
Kết quả là, trong kỳ thi năm đó, tôi Tần Mặc đỗ Thanh Hoa – Bắc .
vì chúng tôi chính thức thành đôi, hai gia đình quyết định tổ chức tiệc mừng nhập học chung.
Trong bữa tiệc, hai nhà tiện thể đính luôn cho tụi tôi.
Tần Mặc vội nhét mười thỏi nhẫn cương vào tôi, nói rằng đợi đến khi tốt nghiệp học sẽ tổ chức đám cưới hoành tráng.
Tôi lúc đó… sự choáng váng.
Tất cả những gì Tần Mặc làm, là những điều tôi từng mơ ước ở kiếp trước —
một lời cầu nghiêm túc, một buổi lễ long trọng, một quãng đời học tràn đầy hạnh phúc.
Khi tôi ngoảnh lại, nhận ra —
cậu ấy đang tỉ mỉ vá lại từng mảnh tiếc nuối của kiếp trước,
biến chúng thành những kỷ niệm đẹp đẽ nhất của đời tôi.
Chúng tôi không còn cãi nhau nữa.
Con trai chúng tôi rồi ra đời như trong lời hẹn.
khi về già, tóc cả hai đã bạc, chúng tôi vẫn tựa vai nhau mà cười.
Tôi hỏi:
“Nếu cậu yêu tôi như thế, sao kiếp trước không nói sớm ?”
Tần Mặc khẽ cười, ánh mắt dịu dàng:
“Tôi có nói rồi mà.
Tôi đã để lại một bức thư tuyệt mệnh.
Trong đó viết rõ — Mỹ Mỹ là em họ của tôi, người tôi yêu chỉ có mình cậu, chẳng hề có ‘Bạch Nguyệt Quang’ nào cả.
Con trai chúng ta lớn mạnh mẽ, vui vẻ như thế là vì…
mỗi cãi nhau với cậu xong, tôi ‘tẩy não’ nó.
Tôi nói với con: ‘Bố yêu , bố sẽ không bao ly với .
Bố là cún của , con trai à, chúng ta phải nhau bảo vệ .’
Tôi cãi nhau với cậu chỉ vì tôi giận — vì cậu không yêu tôi bằng tôi yêu cậu, tôi sợ cậu phát hiện ra tình cảm đó sâu đến mức ăn vào tận xương tủy.
Trong thư, tôi còn viết:
‘Nếu có thể quay lại thời mẫu giáo, tôi sẽ mang đến để cưới cậu.’
Rồi sự, tôi đã quay lại.
Chỉ là… hai thỏi đó bị cậu tịch thu mất thôi.”
Nghe đến đó, tôi cười ngặt nghẽo, vừa buồn vừa hạnh phúc.
Khoảnh khắc ấy, tôi chỉ muốn nói cho cậu – tôi yêu cậu, từ cái ngày tiên chúng ta gặp nhau ở trường mẫu giáo.
Nhưng tôi còn kịp mở miệng, nụ của Tần Mặc lại phủ xuống.
Cậu cười khẽ tai tôi:
“Đồ ngốc… này tôi từ sớm rồi, cậu vẫn luôn thích tôi mà, phải không?”
Ngoại truyện – Tần Mặc:
Khi cuộc đời bắt lại, từng chi tiết nhỏ trong tình yêu của chúng tôi trở vô quý giá.
ra, ngay khoảnh khắc tôi yêu cậu, trong đôi mắt cậu, đã tràn đầy hình bóng của tôi.
[Toàn văn hoàn]