Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nghe nói cuối cùng bị bán sang vùng Tam Giác Vàng, sống bằng chết.
Hôm nay, ngồi tại xoay tầng cao nhất của thủ đô.
Đối diện là , thanh mai trúc mã trở về từ Cambridge.
dùng nĩa nghịch bánh ngọt trong đĩa, trêu chọc :
“ thư , nghe nói vì người đàn ông mà dùng hết nguồn lực của mình, kết quả tay trắng quay về?”
nhấp ngụm vang đỏ, lười biếng đáp:
“Là hôn ước do ông nội định ra, cũng phải cho ông chút thể diện.”
bật cười, cong thành hình trăng khuyết:
“Hôn ước hủy , hay là xem xét tới ?”
“Chúng môn đăng hộ đối, hiểu rõ nhau từ bé.”
định đáp lời, thì ánh chợt lướt thấy bóng dáng quen thuộc ở cửa .
Bắc Xuyên.
đeo chiếc đồng hồ từng tặng, sắc mặt tái nhợt, vẻ ngoài còn chút khí thế nào so với trước đây.
vẻ như bị nhân viên chặn ở lối vào.
lắc đầu, ánh rời khỏi , bước thẳng tới.
“ , thể cho nói chuyện riêng lát ?”
nhướng mày nhìn .
lên tiếng.
Bắc Xuyên khẽ run mi, đột ngột cúi người thật sâu.
“ , đến để cầu xin quay thị!”
“Bây giờ… chỉ mới thể cứu công ty!”
vẫn im lặng.
đặt nĩa xuống bàn, khẽ cười:
“Tổng giám đốc , bây giờ mới biết hối hận sao?”
“Lúc mặc kệ để trợ lý sỉ nhục giữa chốn đông người, nghĩ đến ngày hôm nay ?”
Bắc Xuyên cắn chặt môi.
“ , biết sai .” – ngẩng đầu lên, đôi đỏ hoe –“Nếu quay … ngàn nhân viên sẽ mất việc… dự án đất phía nam nếu dừng , thầu, công nhân…”