Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
17
Tôi xóa hết lời lẽ thô tục của bà ta và chặn luôn.
Không bình luận được dưới bài tôi, bà bèn công khai toàn bộ thông tin của tôi trên chính tài khoản của bà.
Chưa hả, bà lại chạy đến khu chung cư tôi đứng chửi.
Tôi báo công an.
Cảnh sát đến, tôi tố bà ta xúc phạm, đồng thời tự ý đưa thông tin cá nhân của tôi lên mạng—xâm phạm quyền hình ảnh và các quyền lợi khác của tôi.
Việc này không là chuyện nhỏ, cảnh sát chuẩn bị đưa bà tạm giam.
Lúc ấy mới sợ tái mặt, quay ngoắt 180 độ: vội xóa video, xin lỗi, cầu xin tôi tha thứ.
Tôi cười lạnh: “Bà nghĩ có cửa à?”
Tôi quay lưng bước vào khu.
“ Lệ! Lệ! Tha tôi với…”
Bà ta “phịch” cái quỳ xuống.
thuộc dạng co duỗi:
khi tự là mình có lý bám riết không buông, hận không thể đạp đối phương xuống bùn;
khi thấy sắp thiệt là lập tức xuống nước cầu xin, quỳ lạy khóc lóc, lăn lộn ăn vạ—chiêu cũng dùng.
Bà vừa quỳ là có đứng xem khuyên tôi: “Thôi , mẹ sai mà…”
Tôi cắt ngang: “Tôi độc thân, không có mẹ .”
“ bên mẹ cũ vẫn là mẹ chứ, dẫu từng sống chung bao năm.”
khóc lóc: “Đúng, đúng, ba mẹ mất , tôi chính là mẹ ruột . Tôi mà bị bắt cũng chẳng được lợi . Với lại, sao?”
Tôi nhăn mặt: “Tôi độc thân, không có ‘ ’, ‘mẹ ’. Mẹ khác có tù liên quan quái đến tôi.”
Tôi thẳng.
dắt đứng trong sân khu.
Tôi hỏi: “ định tha mẹ à?”
lắc đầu: “ bà ấy bài học cũng tốt, không cứ quấy rối mãi.”
“Thế ?”
“ chăm mấy hôm, đợi bà ấy tính.”
18
bị tạm giữ 5 ngày.
Tưởng bà sẽ yên, ai ngờ ít lâu sau tôi nhận được giấy triệu tập của tòa.
Bà kiện tôi “giả ” để lừa chiếm căn vốn “thuộc về” , nói này có phần của họ—là bà bỏ tiền mua .
Tôi cạn lời.
Bà tới tìm tôi, bảo: “ Lệ, lựa chọn: là chăm sóc ; là không chăm được, nhưng phải chia phòng— mỗi phòng. Chọn , tôi sẽ rút đơn.”
Tôi bật cười: “Bà ‘ hoa’, mặt xấu hơn lợn mà mơ hơn . bà có căn cơ mà chứa không nổi ? Lại muốn tới cướp tôi?”
Căn hộ của tôi vốn nhỏ, ba phòng khách; họ chiếm phòng mai này tôi lớn ở đâu?
đỏ ngầu mắt: “Không chọn hả? Vậy chờ tòa phán nhé!”
, giận dữ: “ là chuyện của với Lệ, mẹ xen vào làm ?”
Bà gầm lên: “Đồ đầu óc có vấn đề! Mày không tranh không giành, tao giành hộ dám cản!”
nghẹn cổ: “ không cần mẹ giành. tình nguyện tay trắng!”
“Thế tức là các giả ! Tao sẽ kiện!”
Tôi nhìn : “ không phải ruột của bà phải không?”
Bà trợn mắt: “Nói bậy! Nó là đứa tôi mang nặng đẻ đau mười tháng sinh , sao lại không phải!”
“Tôi thấy bà quá thiên vị: biến thành ‘chó’ để sai bảo, nuông chiều thằng út như báu vật.”
Tôi quay sang : “Tôi khuyên làm xét nghiệm huyết thống với bà ấy. Dân mạng bảo, có khi là đứa bà ta ‘bế nhầm’ về.”