Vào ngày kỷ niệm cưới, chồng tôi – Lục Tư Dạ – nói rằng anh ấy có nhiệm vụ khẩn cấp trong quân đội.
Tôi mỉm cười tiễn anh ra cửa, rồi lập tức bật định vị trong xe của anh lên.
Hệ thống định vị cho thấy anh không hề đến quân khu, mà lại đến bệnh viện phụ sản tốt nhất thành phố.
Tôi xâm nhập vào hệ thống camera giám sát của bệnh viện.
Trên màn hình, anh đang cẩn thận đỡ một người phụ nữ mảnh mai, ánh mắt dịu dàng chưa từng có khi nhìn tôi.
Người phụ nữ xoa bụng, ngọt ngào hỏi: Tư Dạ, anh nghĩ ra tên cho con chưa?
Lục Tư Dạ đáp:
Gọi là Niệm An nhé, để kỷ niệm tình yêu của chúng ta.
Trái tim tôi lạnh ngắt.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi đổ chuông – là cuộc gọi từ quân khu, hỏi tung tích của Lục Tư Dạ.
Tôi nhìn hai người đang tình tứ trong màn hình, bật loa ngoài, bình tĩnh trả lời:
Báo cáo thủ trưởng, tôi nghi ngờ chồng mình – Thượng tá Lục Tư Dạ của lực lượng đặc nhiệm có thể đang mang theo tài liệu quân sự và đào tẩu.