Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36Wj1bJC

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 3

Cô xắn tay áo, buộc tạp dề, cắt xong nguyên liệu, nhóm lửa chuẩn bị nấu .

Chung Thừa Đình với dáng người cao lớn cũng .

Anh ta không để ý việc nhẫn cưới trên tay cô cũng đã biến mất, liền mở miệng :

“Thiệu Hoa, lát nữa trước khi , em xin lỗi Tâm Yến một . Lần là em làm dì mà không đúng.”

Động tác cầm vá của Tưởng Thiệu Hoa chợt khựng .

Khói bếp cay đỏ cả mắt cô.

Cô nghĩ ngợi một lúc mà không hiểu nổi.

Tại sao cô phải xin lỗi cô ta?

Chung Thừa Đình cau mày, còn kịp mở miệng, thì của Chung Tâm Yến đã vang lên ngoài cửa:

“Dì đừng giận nữa, là lỗi của cháu! Dì từng thai, không biết phụ nữ bầu dễ nghĩ ngợi lung tung là chuyện bình thường mà.”

Lồng ngực Tưởng Thiệu Hoa chợt nghẹn .

trẻ — chính là điều khiến cô tiếc nuối cả đời trong trước.

Chung Tâm Yến thai không chồng, con không thể đăng ký hộ khẩu, cuối cùng đành đặt tên dưới danh nghĩa vợ chồng cô, chiếm mất chỉ tiêu con duy nhất.

đó, khi chính sách đẻ thay đổi, họ đã quá tuổi con.

là cả đời trước, Tưởng Thiệu Hoa không có nổi một con ruột của mình.

Tuy nhiên ở , cô cũng không còn ý định con nữa.

Chỉ là lời của Chung Tâm Yến đã khiến cô mất luôn hứng nấu .

Tưởng Thiệu Hoa nhìn cô ta, giọng điềm nhiên:

“Cô đúng, tôi không hiểu nỗi khổ của người thai.

Còn cô, từng nấu bữa nào, cũng không hiểu nỗi khổ của người nấu .

Bữa tối nay, tự lo lấy.”

xong, cô tháo tạp dề, ném cái vá xuống, rồi thẳng ra khỏi bếp.

lưng còn vang lên giọng Chung Thừa Đình dịu giọng dỗ dành:

“Em đừng để bụng, cô ấy ngoài miệng cứng rắn chứ trong lòng mềm.
Chú nhỏ thay cô ấy xin lỗi em. Từ mai, buổi sáng anh sẽ tự tay đồ sáng cho em.”

Ngay đó là nũng nịu vui mừng của Chung Tâm Yến:

“Chú nhỏ là người thương em nhất!”

Tưởng Thiệu Hoa không chịu nổi nữa, quay người .

Cô chỉ muốn không nhìn , không gì nữa.

Ai ngờ đầy nửa , Chung Thừa Đình đã bưng canh anh ta nấu xong .

Trên bát có đầy ắp thịt nạc và rau xanh.

Anh đưa tới trước mặt cô:

có giận cũng không thể bỏ đói bản thân.”

Bốn mắt nhìn nhau, vành mắt Tưởng Thiệu Hoa bỗng ửng đỏ.

tát cho kẹo — cô biết rõ đây là chiêu mà Chung Thừa Đình luôn dùng ở trước.
nhưng tim cô không kìm được mà run lên vì xúc động.

Cô nhận lấy bát đũa, cúi đầu, chỉ được hai miếng.

Chung Thừa Đình đã thở dài một :

“Em là người lớn, còn nó chỉ là một trẻ, sao phải tính toán với nó nhiều ?”

Miếng miệng lập tức mắc nghẹn ở cổ họng, nuốt không nổi, nghẹn khó chịu.

Tưởng Thiệu Hoa nực cười.
trước anh ta cũng luôn vậy — rằng Chung Tâm Yến chỉ là một trẻ.

Nhưng có trẻ nào sắp làm mẹ rồi không?

Cô suýt nữa không kìm được mà muốn tranh cãi.
Nhưng liếc tờ lịch trên tường, cô nuốt lời muốn cùng miếng nghẹn bụng.

Cô siết chặt đũa, chỉ khẽ gật đầu:

“Được, em biết rồi.”

sao thì cô cũng sắp rồi.

Cũng không còn cơ hội nào để phải tính toán với Chung Tâm Yến nữa.

Ngày hôm , Tưởng Thiệu Hoa như thường lệ trạm phát thanh làm việc.

bữa trưa ở , liên lạc gọi cô ra điện thoại.

Là mẹ cô gọi .

“Thiệu Hoa, mai Thừa Đình sẽ cùng con về chứ?”

“Mấy năm trước nó bận nhiệm vụ không về được, năm nay nào cũng phải sum họp, con trông mong lắm.”

có bận rộn nào, nhật năm mươi của con nó cũng nên có mặt chứ?”

mẹ đầy mong mỏi, Tưởng Thiệu Hoa nhất thời im lặng.

trước Chung Thừa Đình quả thật đã cùng cô về ,
Nhưng dắt theo cả Chung Tâm Yến, khiến hàng xóm bàn tán xôn xao.

Cuối cùng, nhật năm mươi của cô cũng chẳng được vui vẻ trọn vẹn.

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Tưởng Thiệu Hoa đáp:

“Vâng, con sẽ hỏi anh ấy.”

mẹ cô luôn quý mến Chung Thừa Đình.

Coi như lần cuối để họ gặp mặt. Tốt đẹp mà chia tay.

Chỉ là lần , nào cô cũng sẽ không để Chung Tâm Yến cùng về nữa.

Buổi chiều, Tưởng Thiệu Hoa lê cơ thể mệt mỏi trở về .

cửa đã Chung Thừa Đình đang bày biện đủ loại thuốc bổ trong khách. cô về, anh ta liền tới.

“Ngày mai chúng ta về mừng thọ em, anh đã cố ý mua mấy thứ . Em xem còn thiếu gì không thì bổ sung thêm.”

Ánh mắt Tưởng Thiệu Hoa lướt qua một lượt, nào là gạo, dầu, mì cho loại sữa mạch đang thịnh hành gần đây, mọi thứ đều đầy đủ, chu đáo.

Đúng lúc đó, Chung Tâm Yến từ trong chạy ra, mặc một chiếc váy hoa mới, hớn hở:

“Chú nhỏ! Em mặc váy về dì có được không?”

Chung Thừa Đình lập tức gật đầu khen ngợi:

“Được, rất đẹp!”

“Em thay thêm mấy bộ nữa cho chú xem nhé!” Chung Tâm Yến hài lòng chạy về đổi đồ.

Nhìn tình hình , Chung Thừa Đình rõ ràng định đưa Chung Tâm Yến cùng về.

Sắc mặt Tưởng Thiệu Hoa lập tức tối sầm .

Cô không nhịn được nữa, lên :

“Anh dẫn một cô gái thai không danh không phận về dự nhật tôi, anh đã nghĩ tới người ta sẽ bàn tán khó cỡ nào ?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương