Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi tức nghẹn một bụng, chẳng buồn giải thích :
“Cô có vấn đề à? Tôi có chức năng đó, tôi là một…”
kịp hết, phất tay cắt lời, chán ghét:
“Thôi đi, có giả vờ nữa. Bây giờ kiểu ‘trai giả gái’ lỗi thời , cơ thể là của cô, có nhập viện hay không tự quyết đi. Đến lúc chảy quá mà chết thì trách người khác không nhắc.”
Tôi giận đến mức sôi . Là mà lại võ đoán vô trách nhiệm , may tôi là đàn ông. Chứ nếu là gái cô ta vu oan thế này, thật sự là có mười cái miệng cũng không cãi nổi.
Chỉ vì tôi để tóc dài? Không lẽ yết hầu và lông chân của tôi đủ rõ ràng sao? Cô ta nhìn thẳng vào tôi mà dám phun lời dối trá, khăng khăng tôi là nữ.
Tôi lạnh giọng:
“Loại vô trách nhiệm cô, tôi sẽ khiếu nại! Quản lý của cô đâu?”
Không ngờ lại tỏ hăng hơn:
“Nếu tôi là cô, chắc tìm cái lỗ nào mà chui đỡ nhục. dày mà cũng đòi đi khiếu nại à? thì cứ đi, tôi chẳng sợ! Ngoài kia còn bao nhiêu bệnh nhân đang chờ, mất thời gian của người ta!”
Lời cô ta vừa dứt, đám người ngồi chờ bên ngoài liền nổi lên bàn tán:
“ bé này đúng là không biết xấu hổ, chuyện mờ ám xong lại còn kiện .”
“ đấy, chậm trễ nữa, sáng mai tôi còn đi .”
“Ăn mặc thế kia còn cãi? gái mà cưới có bầu, gặp tôi là tôi đánh chết!”
Chu Nghiêm nghe thấy thì giận tím :
“Đầu các người có vấn đề à? Anh em tôi mặc mát chút thì sao? Nhà Thanh diệt quốc mấy trăm năm , các người vẫn sống mấy cái xác biết à?!”
Nhưng cậu ta bênh vực, bọn họ lại không tin, lời lúc độc địa. Tôi vội ngăn cậu ta lại:
“ cãi nhau với bọn họ, đi tìm lãnh đạo của bệnh viện, tôi không dây dưa với lũ ăn no rỗi việc này.”
cười nhạt khinh thường:
“Còn đi à? Đúng là dày thật!”
Tôi không , rút luôn chứng minh nhân dân dí trước cô ta:
“Cô nhìn kỹ, đây là CMND của tôi! Tôi là nam!”
Cô ta cầm lấy, đối chiếu gương tôi một lúc, lập tức ném lại CMND về phía tôi, giọng mỉa mai:
“ đùa nữa, cái thằng đầu đinh mập ú trong hình này là cô à? Lấy chứng minh giả lừa tôi à? Tôi không dễ gạt đâu!”
Tôi chỉ là giảm 20 cân, để tóc dài chút, có cần thay đổi không?
“Đây chính là chứng minh của tôi! Tôi chỉ giảm cân thôi!”
vẫn khăng khăng:
“ dài dòng nữa, nếu nhập viện dưỡng thai thì đi đóng tiền, không thì mời cút!”
Tôi nhặt lại CMND, thở dài — chắc đi lại giấy tờ , trước giờ ai cũng tôi thay đổi , nhưng nhầm đến mức này thì đúng là lần đầu.
Loại không chuyên nghiệp cô ta, hôm nay tôi xử lý tới cùng.
3
“Tôi chỉ mới mô tả sơ qua mà cô dám kết luận tôi dọa sảy thai, chẳng lẽ cô có mắt nhìn xuyên thấu à?”
chỉnh lại áo blouse trắng, giọng tự tin:
“Loại này tôi gặp , chỉ cần kinh nghiệm là đoán được.”
Tôi cười phá lên:
“Hóa ở bệnh viện này khám bệnh không cần kiểm tra, chỉ cần cảm giác thôi à?”
Tôi quay đầu nhìn về phía những người đang chờ ngoài hành lang:
“Mọi người nghe rõ ? Bệnh viện này cực kỳ thiếu chuyên nghiệp! Dám để cô ta khám thì cẩn thận bệnh nhẹ thành ung thư nhé!”
Nghe tôi , mấy người phía sau bắt đầu xôn xao, không ai ngồi yên nữa:
“Đúng đấy, sao lại phán bừa khi kiểm tra cả?”
“Thôi, tôi đi bệnh viện khác khám chắc.”
“Nhìn cô này còn trẻ măng, kinh nghiệm mà dám bắt bệnh liều , chẳng khác nào coi mạng người rác!”
Thấy có người đứng dậy bỏ đi, bắt đầu lộ rõ vẻ hoảng loạn:
“Chính cô là đau bụng, lại còn chảy dưới thân. Nếu đợi kiểm tra mới nhập viện, biết đâu lại nguy hiểm tính mạng! Tôi có lòng tốt nhắc cô mà cô còn lật lọng, vu oan ngược lại tôi!”
Cô ta giơ tay chỉ vào chiếc ghế tôi vừa ngồi:
“Cô nhìn quần mình đi kìa, thế còn không mau nhập viện? Không là cả người lớn lẫn đứa bé đều không giữ được đâu!”
Tôi nhìn theo hướng tay cô ta – từ vết trĩ vẫn đang rỉ , băng vệ sinh mà Chu Nghiêm đưa và bắt đầu tràn ngoài.
Lúc đó tôi chỉ thấy hối hận, đáng lẽ đi phẫu thuật cắt luôn cái đám phiền phức này từ sớm.
“Cái mà người lớn với nít, tôi là đàn ông! Không có thai, không có hết!”
Tôi tức đến mức không biết trút vào đâu, nhưng đối diện lại là phụ nữ, tôi kéo quần chứng minh cũng sợ tố ngược.
Bỗng phía sau vang lên một tiếng hét thất thanh:
“Trời ơi, cái đây? đất luôn!”
Tôi cúi đầu nhìn – băng vệ sinh rớt khỏi quần, nằm chình ình trên sàn nhà.