Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Biên tập viên Lộc của tôi từng , chứng cứ ngoại phạm trong của tôi đều quá tưởng hóa, hiện thực làm gì có chuyện trùng hợp vậy.
Bây tôi biết rồi, quả thực không có, tôi theo bản năng cảm thấy bức ảnh đó là giả mạo.
Nhưng không ai tin lời tôi, việc bố mẹ tôi ra tòa làm chứng càng là một đòn chí mạng.
Mẹ tôi khóc gần ngất xỉu, nhưng vẫn khăng khăng sáng hôm đó họ đã tận tay đưa chị tôi ra sân .
Bố tôi còn đưa ra cuống vé máy và hóa đơn đỗ xe làm chứng.
“Con bé từ nhỏ đã không thông minh chị nó, luôn âm thầm ghen tị với chị, hồi nhỏ đã thích dùng kéo cắt nát búp bê của chị nó. Nhưng tôi không ngờ, nó còn ghen tị với bạn trai của chị nó, tất là do chúng tôi dạy dỗ không tốt.”
Họ đã ngất xỉu vài lần tòa, tất mọi người đều tin rằng tôi từ nhỏ đã thâm hiểm độc ác.
Còn tôi, một nữ tác giả trạch nữ suốt ngày nhốt mình trong nhà viết lách, ngay camera giám sát khu phố cũng hiếm khi quay hình ảnh của tôi, ngày xảy ra án mạng không ai có chứng minh tôi không có mặt hiện trường.
“Bị cáo sống một mình trong thời gian dài, có rối loạn giao tiếp xã hội nghiêm trọng,” lời của công tố viên d.a.o cứa vào màng nhĩ tôi, “Trong của cô nhiều lần miêu tả tình tiết phạm tội hoàn hảo, chứng tỏ có khả năng lên kế hoạch.”
Mãi cho ngày tuyên án t.ử hình, tôi mới nghĩ thông tất các mắt xích, nhưng đã quá muộn, mọi thứ đều muộn màng.
Tôi đã trở thành vật tế thân hoàn hảo của chị gái tôi.
Ba cùng khi thi hành án t.ử hình tiêm t.h.u.ố.c độc, chị tôi thăm. Cách lớp kính chống đạn, đôi môi cô tô son màu quyến rũ mở ra khép lại: “À, kết cục cuốn sách mới của em, chị đã sửa giúp em rồi. Nhân vật cùng đã nhận tội, thật là một tác phẩm học sám hối tuyệt vời.”
Cô thậm chí còn không thèm giữ lại lo hậu sự cho tôi, cùng cô có do nhảy cùng với chàng trai sinh viên thuần khiết mà cô nuôi dưỡng.
3.
Nhưng không ngờ, vừa mở mắt ra, tôi đã trọng sinh trở khi vụ án xảy ra, tôi đang ngồi máy tính, tài liệu hiển thị thời gian lưu cùng: 13:27.
Vụ án mạng của chị tôi xảy ra lúc 15:50. Tôi đã dùng mươi phút đầu tiên làm ba việc:
* Thứ nhất, tra cứu Luật Xử phạt Vi phạm Hành An ninh Trật , xác nhận trộm cắp tài sản dưới 1000 nhân dân tệ thuộc vụ án hành , tối đa chỉ bị giam giữ 15 ngày.
* Thứ , tìm kiếm tốc độ xuất hiện hiện trường của đồn cảnh sát thuộc khu vực, đồn trực thuộc khu vực siêu thị Giai Giai phản ứng nhanh nhất.
* Thứ ba, kiểm tra mạng xã hội của chị tôi, sáng nay cô ta đăng một bức ảnh sướng ở sân .
Khi tôi vơ lấy áo khoác chạy ra khỏi cửa, tôi cố ý mang theo chiếc mũ lưỡi trai đen và chiếc ba lô dây phiên bản giới hạn, kiếp chị tôi đã dùng thứ đổ tội cho tôi.
Nhưng bây , chúng cùng tôi xuất hiện trong camera giám sát của siêu thị, trở thành một phần chứng chứng minh tôi vô tội.
“Tên?” Trong phòng thẩm vấn, giọng của viên cảnh sát kéo tôi trở thực .
“Giản An, bút danh Giản Dạ.” Tôi cố ý nhắc nghề nghiệp, gài bẫy cho các bài báo có xuất hiện trong tương lai.
Viên cảnh sát nhướng mày: “Nhà ? Viết loại gì?”
“ trinh thám.” Tôi cười khổ, “Bây nghĩ lại, cuộc sống hoang đường hơn nhiều.”
Đồng hồ trên tường chỉ 15:45, chị tôi lúc chắc đã vào nhà Bác .
Theo dòng thời gian vụ án mà cảnh sát cung cấp ở kiếp , chị tôi lúc hẳn đang dùng thẻ ra vào của tôi quẹt cửa sảnh căn hộ của Bác. Cô ta hướng phía camera giám sát nở nụ cười mím môi đặc trưng của tôi, đó là viểu biểu cảm mà cô ta đã mất ba tháng bắt chước.
“Cô cô cố ý gây rối ở siêu thị?” Giọng viên cảnh sát vọng từ rất xa.
“Đúng vậy.” Móng tay tôi cắm vào lòng bàn tay, mắt không chủ liếc nhìn đồng hồ trên tường.
Viên cảnh sát đẩy qua một bức ảnh hiện trường: “Tổng giá trị những thứ cô cướp đã kiểm kê chỗ, chưa một nghìn tệ.”
15:48….Thái dương tôi giật liên hồi. Trong đoạn video giám sát lúc , chị tôi bỏ mũ lưỡi trai xuống hất mái tóc dài, mái tóc đen dài thắt lưng giống hệt tôi, ngay vị trí tóc chẻ ngọn cũng sao chép tỉ mỉ.
Lúc Bác mở cửa chắc chắn sững sờ, lần cùng anh ta gặp tôi là ở buổi ký tặng sách mới.
“Căn cứ vào Điều 49 của Luật Xử phạt Vi phạm Hành An ninh Trật …” Tiếng viên cảnh sát lật tài liệu giống hệt tiếng thẩm phán duyệt bản án tòa án kiếp .
15:49…. Chị tôi lúc hẳn đã khóa cửa phòng, cô ta dùng tay cầm dao, mặc dù cô ta không phải là người thuận tay , nhưng bắt chước tôi một cách hoàn hảo, cô ta đã cố ý luyện tập viết và ăn tay . Báo cáo của pháp y đã góc độ vết thương cho thấy hung thủ dùng tay .
“Cô Giản? Cô có nghe không?”
Tôi đột nhiên ngẩng đầu: “Có cho tôi một cốc nước không?”
Viên cảnh sát nhíu mày, nhưng vẫn ra hiệu cho đồng nghiệp đi rót nước.
Đúng 15:50….Cổ họng tôi thắt lại, dường có nghe thấy tiếng kim giây chạy.
là lúc , d.a.o găm của chị tôi hẳn đã đ.â.m vào giữa xương sườn thứ ba và thứ tư của Bác , không sai một ly so với vị trí tôi miêu tả nhân vật g.i.ế.c người trong .
Chiếc cốc nước dùng một lần lạnh buốt đặt vào tay tôi. Tôi nhìn chằm chằm vào bóng phản chiếu trên mặt nước, thấy chị tôi đang nhét tiền mặt dính m.á.u vào chiếc ba lô dây của tôi.
“Cô đang run.” Viên cảnh sát đột nhiên .