Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13
Bắc Mặc cười khổ, tôi thậm chí nhìn rõ mang cá cổ cậu mở khép :
“Đúng, tớ không còn bình thường. Gia vị trong nhà Trung có thể giúp tớ hồi phục chút lý trí.”
Cậu nhìn tôi chăm chú: “Nam , thời gian cậu không còn nhiều. Khi mẻ hương liệu cuối cùng cháy hết, cả khách này sẽ hoàn toàn sụp đổ.”
Trong lòng tôi chất đầy câu hỏi—
Nhưng cậu như nhìn thấu tất cả, tiếp tục nói: “Nhà này là cha tớ để . Tớ rủ cậu và Chi Ý đến Tam Á là vì muốn xem tình hình nơi này.”
“Không ngờ họa ập đến quá nhanh. Khách vì che giấu sự thật mới áp dụng phong tỏa, lập quy tắc cho người sống. Còn với những người nhiễm dịch thì áp dụng ‘tống thực’—mỗi ngày chuyển hải đến, cho đúng giờ.”
“Giờ tống thực sắp đến. Sẽ có một xe chở hải được đưa vào… Nam , xe là con đường duy nhất để cậu trốn khỏi đây.”
Cậu vào bức hoành họa treo giữa phòng.
Chân dung Thẩm Chi Ý.
“Đằng sau có một mật đạo… dẫn thẳng đến đậu xe… cậu nhất định phải thoát!”
Cậu đột nhiên bóp chặt vai tôi.
Đôi mắt dần màu xám trắng phủ.
Tôi hương liệu sắp cháy hết.
Cậu ôm đầu, đau đớn gào : “Đừng quên! Đốt ! xe ở đậu xe! Phải kết thúc rồi… phải kết thúc rồi…!”
ngoài tấm bình phong đột nhiên xuất hiện vô số đôi mắt xám trắng.
Cả người tôi run rẩy, không thốt nổi một câu.
Tôi giật mạnh bức tranh xuống.
Sau là một đường hầm đen ngòm.
Không kịp suy nghĩ.
Phía sau Bắc Mặc, không, không Bắc Mặc….
LOẠT người cá gào thét lao về phía tôi.
Tôi chui vào thông đạo, sức bò thật nhanh.
Trong còn tiếng thở dốc chính mình.
Không bò lâu, một luồng sáng trắng chiếu vào.
Cơ thể tôi rã rời.
Không xa có một xe hải , cửa sau mở toang.
Tôi định lao thì nhớ đến lời Bắc Mặc:
“Đốt ! xe ở đậu xe!”
Tôi tìm một xe khác trong đậu.
Dính đầy bụi, phủ một lớp chất lỏng…
Tôi ngửi thử, nó là xăng!
Tôi rút bật lửa nhưng ngập ngừng…Nếu… trong khách vẫn còn người sống thì sao?
“Bịch!”
Một vật nặng rơi cạnh tôi.
Máu văng giày tôi.
Người chưa c.h.ế.t, cô ta đưa cánh tay còn : “Cứu tôi…”
Tôi ngẩng đầu, một bầy người cá c.ắ.n xé cánh tay cô ta.
Tôi nghiến răng, đưa quyết định.
Ném bật lửa vào vũng xăng.
Không quay đầu , tôi chạy thẳng đến xe hải .
Sau lưng tôi…
Một ngọn lửa dữ dội bùng .
Ngọn lửa thiêu rụi tất cả.
Cũng thiêu luôn quá khứ tôi.
14
“Sau giám định chuyên gia, anh không có bệnh tâm thần.” Trong phòng thẩm vấn, tôi đeo còng, nhún vai: “Tôi nói toàn bộ là sự thật.”
“Nam , anh là người sống sót duy nhất trong vụ cháy khách 1·22, đáng tình nghi. Mong anh hợp tác điều tra!” Viên cảnh sát nghiêm nghị nói.
Tôi cúi đầu, im lặng.
Những gì cần nói, tôi nói.
Một tháng sau, tôi đưa đến trại giam địa phương.
Tường nhà tù cao, cao…..
Nhưng dù vậy, vẫn không che được ánh nắng rọi vào.
Nơi này còn tốt hơn cái khách kia nhiều.
Trong ván cờ quy tắc quỷ dị ,
Tôi vừa là kẻ ngoài cuộc sáng suốt,
vừa là kẻ trong cuộc mù mịt.
—Ngoại truyện:
Tôi tên Thẩm Chi Ý, là vị hôn thê Nam .
Năm năm trước, cha mẹ anh qua đời trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe.
Anh đau đớn đến mức không ngon, ngủ không yên.
Tôi nghỉ việc, cùng anh đến Tam Á.
Từ nhỏ anh dị ứng hải , nhưng trớ trêu thay anh yêu không khí nơi này, yêu cả vùng biển này.
Anh từng học Quảng Đông, từng học việc ở quán .
Chúng tôi bàn nhau, mở một nhà Trung trong khách hạng sang.
Tôi giỏi thiết kế, trang trí nhà thành phong cách cổ xưa. Tay nghề anh xuất sắc, ngày nào cũng đông khách.
Anh có một người anh em, tên Bắc Mặc, quen mười mấy năm.
Nghe tin nhà đông khách, Bắc Mặc chạy từ xa đến để thử anh nấu.
Nam đặc biệt anh ta thích nhất là hải , từ bào ngư, hải sâm, vi cá đều tươi, còn có cả Phật nhảy tường.
“Nhớ hồi nhỏ tụi anh đi tiệc cưới, Bắc Mặc ba bát Phật nhảy tường!” Anh đứng nồi sôi ùng ục, cười rạng rỡ.
Nam có trách nhiệm, nhưng dị ứng nên không giờ nếm có hải . lâu nay đều như thế nhưng lần này có chuyện.
Mẻ hải nhiễm độc nghiêm trọng.
Không Bắc Mặc, mà tất cả khách hôm đều nhập viện.
Nhà khách niêm phong.
Tôi dị ứng không phải lỗi anh, ngộ độc cũng không. Nhưng áp lực dư luận và sự dằn vặt lương tâm nghiền nát anh.
Anh phát bệnh tâm lý, luôn mơ đám khách c.h.ế.t kia và cả Bắc Mặc biến thành quái vật, đến đòi mạng.
“Họ chưa c.h.ế.t! Họ thành quái vật rồi! Virus! Họ nhiễm virus!” Anh khóc, hét vào mặt tôi.
Tôi sợ anh chuyện dại dột, luôn kè kè cạnh.
Nhưng vào ngày giao thừa, khi chúng tôi xem Chương trình Gala Mừng Xuân, anh bỗng nói muốn Quảng Đông, lâu lắm rồi anh chưa .
Trong khi anh bận rộn trong bếp, tôi nghe tiếng cửa mở…Anh chạy mất.
Sau này, tôi tìm anh… trong biển.
Anh muốn giấu mình vào thứ mà anh vừa yêu vừa hận: biển cả.
May mắn thay, anh sống sót nhưng khó có thể tỉnh .
Tôi vẫn tiếp tục ở cạnh anh như trước.
Bác sĩ nói anh vẫn mơ, là giấc mơ gì? Đau khổ hay tươi đẹp? Trong mơ, còn có virus không?
Tôi chạm má anh, thầm nghĩ như vậy.
“Nam , mừng năm mới nhé.” Tôi thì thầm vào anh.
“Quý khán giả thân mến!…”
Tôi nheo mắt…giường xem Chương trình Gala Mừng Xuân.
“Tắt đi! Chồng tôi ngủ!” Tôi cáu kỉnh, che cho Nam .
Chờ tiếng ồn biến mất, tôi cầm khăn đi vào nhà vệ sinh.
Mắt tôi bỗng cay rát.
“ trượt lens nữa.” Tôi khó chịu, tự lẩm bẩm.
Tôi tháo kính áp tròng màu đen .
Trong gương là đôi mắt xám trắng nhìn chằm chằm vào tôi.
“ người đúng là khó thật…..”Tôi tự nói với mình.