Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

20.

tỉnh lại, bên tôi đã lạnh ngắt — chỗ anh nằm không còn hơi ấm.

Tôi nhặt đống quần áo bị Từ xé rách hôm , mặc vội rồi quay lại phòng mình.

Vừa mở cửa đã đụng trúng muội cùng phòng.

há hốc: “ tỷ, tối chị đi đâu vậy?”

“Tới phòng trai cũ.”

Tôi trả lời thẳng, rồi cắt luôn cơn tò mò sắp bùng nổ .

Cười dịu dàng, tôi xoa : “Chuyện người lớn, ít thôi.”

Tôi tưởng tôi và Từ đã làm hòa.

Nhưng mấy ngày sau, anh lại gần như không chuyện với tôi.

Tôi biết thở dài.

động quyến rũ lại, mà khổ nỗi mấy hôm nay toàn phải đồng, đào đất, gõ đá, hái mẫu thực vật, xung quanh toàn… bò.

Xa xa nhìn như đoàn ăn xin, gần nhìn y như nạn dân chạy loạn.

lần tôi định liếc anh cái mị mị, kết quả cát bay mắt — đồng đội tôi bị… chuột rút ở mắt không.

Hết nổi.

21.

Cuối cùng hết đợt thực tập dã ngoại, thầy nghỉ ngày tự do.

Người thì đi ngủ, người thì chụp ảnh.

Gần đó quán bar nhạc dân gian, Từ hình như quen ông .

Anh ngồi trò chuyện, thỉnh thoảng cười, cổ họng chuyển động theo mỗi ngụm bia,

 nhìn thôi đủ khiến người ta… khát nước.

muội bên đẩy tôi:

tỷ, thích anh Từ quá!”

Tôi: “Hả?”

“Đi xin WeChat đi, không tán được, phải được danh sách bè ảnh chứ!”

Con bé tên , xinh, hoạt bát, nhưng ba phút nhiệt huyết.

Tôi từng giúp nó xin WeChat không biết bao nhiêu người.

Đành chiều theo.

tôi tới, Từ khẽ gật .

Tôi giả vờ không .

Thật mấy hôm nay thái độ lạnh nhạt anh khiến lòng tôi hơi đau.

đưa điện thoại , anh đặt mã QR lên bàn.

quay sang : “Chị thêm không?”

Tôi đáp nhạt: “Người kết với tôi xếp hàng tới tận Pháp, để dịp khác nhé.”

Ông cười khúc khích, mắt đảo đảo lại giữa hai chúng tôi.

Tôi uống cạn ly.

Anh hiệu ông : “Rót thêm ấy.”

“Miễn phí, uống tới vui.”

Tôi không khách sáo.

ngồi , khẽ thì thầm:

tỷ… chị và anh Từ… là gì nhau?”

Tôi ngẩng : “Không quen.”

Từ bật cười — âm thanh đó, nghe mà tim thắt lại.

Ba vòng rượu sau, tôi bắt chếnh choáng.

Không biết biến đi đâu, anh ngồi , trầm lặng.

Tôi túm cổ áo anh, mơ màng : “Vậy phải thế nào anh mới hết giận?”

Anh cong môi, giọng trầm khàn: “Xem thể hiện.”

Tôi bật dậy, anh hơi ngẩn.

Tôi bóp mặt anh, : “Chờ đó.”

Tôi leo lên sân khấu.

“Xin phép, tôi hát tặng… trai cũ.”

Khán phòng yên lặng.

Tôi micro: 

anh đẹp trai, cơ bắp đẹp, tôi không vì vẻ ngoài mà yêu anh. không phải vì tám múi cơ bụng kia — tôi công nhận, tôi thích lắm. Điều khiến tôi rung động thật sự… chắc là anh rất cứng , rất nhỏ nhen, rất đáng ghét…nhưng lại thương tôi tới mức chẳng dám .”

Tôi ngừng, cười: “Thôi, mấy cái ưu điểm chưa tìm .”

Tiếng cười rộ lên.

Anh cúi , mím môi cười.

Tôi hát — S.H.E 《我爱你》

“Tôi yêu anh, tôi dám đi

phía trước là số phận nào.

Tôi yêu anh, tôi đồng ý.

Để anh quyết định cả tương lai.”

Tôi không nhớ rõ mình về khách sạn thế nào, nhớ nụ hôn nối tiếp nụ hôn.

Anh dịu dàng — khác hẳn mọi .

Mỗi lần tôi khẽ thở, anh lại cười, ép tôi lặp lại: “ yêu anh.”

Ánh trăng loang trên sàn, gió lay nhè nhẹ tán lá ngoài cửa sổ.

Từng đêm tôi mơ anh bị cốt truyện trói buộc, nhưng giờ tôi tự nhủ:

 “Sang Ninh, đừng sợ. Cứ tin ngày mai.”

22. (Kết thúc chính văn)

Từ đưa tôi đi cắm trại ngoài ngoại ô.

Anh : “Lần tới đây, anh đã dẫn tới.”

suối, cỏ, hoa vàng xen tím — vùng đất còn nguyên sơ.

Anh mang đầy đủ đồ đạc, tôi lội suối, anh để tôi đứng trên mu bàn chân mình, sợ đá làm trầy chân tôi.

Tôi khẽ chạm những vết sẹo trên người anh: “Ba năm , anh vất vả lắm nhỉ.”

Anh cười: “Không sao.”

Đêm xuống, đom đóm bay đầy cỏ, trời lấp lánh sao, gió thơm mùi hoa dại.

Anh nắm lấy tay tôi, chiếc nhẫn lạnh lẽo trượt ngón áp út.

“Sang Ninh, mình đừng xa nhau nữa, được không?”

“Được.”

đời, không chia ly.”

“Móc ngoéo, trăm năm, không đổi.”

(— Chính văn hoàn —)

Tùy chỉnh
Danh sách chương