Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Con trai nói với tôi:
“Đã bảy mươi hai rồi còn ăn mặc lòe loẹt, đúng là làm trò, khiến người ta xấu hổ.”
Nó cầu xin tôi an phận một chút, buông tha cái nhà này.
tôi muốn hỏi một câu:
“Tôi đã làm con gái ngoan, làm vợ hiền, làm mẹ tốt cả đời rồi, lẽ giờ đây không thể sống là chính một lần sao?”
—
đời bảy mươi hai năm của tôi, bị một cái rương gỗ dâu chia làm hai nửa.
Một nửa là cô giáo hưu Lâm Mộ Hoa, đi chợ, chăm hoa, chờ cháu gái nhà.
Nửa còn lại, giấu dưới gầm giường, kín cả xuân đầy tham vọng của tôi.
“Bà ơi! con xin ngụm nước, cháu bà sắp c.h.ế.t đuối trong đống tài liệu rồi…”
cơn gió lao nhà, ngã người lên sofa.
Quần jeans rách, áo hoodie in khẩu hiệu Anh, tóc màu hạt dẻ – mốt đến mức già tôi cũng thấy chóng mặt.
Nó ừng ực uống hết ly nước, bỗng giơ máy chĩa phía tôi: “Đừng động đậy!”
tách tách, nó màn , trầm trồ không ngớt:
“Tuyệt vời! Bà ơi, khí chất của bà còn hơn cả người mẫu trong studio tụi con. Bộ đồ này bà mua ở đâu thế? Có cảm giác… thượng yên bình lắm.”
Tôi khẽ động lòng.
Con bé này, biết dùng từ đấy.
“Đồ tự sửa lại thôi, có giá trị gì.”
nó lại hứng thú mặt, năn nỉ xem thêm những sản phẩm khác của tôi.
Bị nó lải nhải đến không chịu nổi, ánh tôi bất giác liếc phía gầm giường trong phòng ngủ.
“Bà có bí mật hả?” – nó con mèo tinh ranh, nhảy tọt phòng ngủ.
Tôi định cản thì đã muộn.
Nó lôi được cái rương gỗ dâu nặng trịch ngoài trong cái lật tay.
Trên rương có đồng đã gỉ sét, chặt giấc mơ suốt năm mươi năm của tôi.
“Chìa đâu? Bà yêu dấu ơi, con xem một chút thôi …”
Tôi thở dài, lấy chiếc chìa buộc dây đỏ.
Khi cách một mở , gian trôi ngược nửa thế kỷ.
Bên trong là bộ quần áo được gấp gọn gàng.
Trên cùng là cuốn “sổ cảm hứng” được bọc bằng giấy tạp xưa.
cầm lên một chiếc sườn xám màu xám ngọc trai.
Vải bình thường, kiểu dáng rất đẹp, cổ áo chéo được tôi thêu họa tiết mây bằng cùng màu, đường kim mũi đều đặn, tinh tế.
“Trời ơi…” – giọng nó thay đổi hẳn, “Bà, đây… là bà tự may sao?”
Nó mở sổ cảm hứng, bên trong dán đầy tranh trang, diễn viên cắt từ tạp , còn có cả những bản vẽ thiết kế tôi tự tay phác họa.
Mỗi trang đều chất chứa khát vọng một đời khác của cô gái tên Lâm Mộ Hoa.
Khi nó lật đến tấm đen trắng đã ngả màu, hơi thở bỗng dồn dập.
Trong là tôi hồi mười tám, mười chín , mặc váy liền thân tự may, đứng dưới gốc hoè trong sân trường, cười rạng rỡ.
Nó tôi, rồi tấm , đỏ hoe.
“Bà ơi…” – nó ôm chầm lấy tôi, “Bà ngầu quá!”
Khoảnh khắc , lớp vỏ tôi dựng lên chục năm qua, bị câu nói nghèn nghẹn phá vỡ một khe nứt.
Cuối tuần, khu sinh hoạt cộng đồng tổ chức một buổi biểu diễn văn nghệ, chủ nhiệm dặn mọi người “ăn mặc vui tươi một chút”.
Con trai tôi, Kiến Quốc, đặc biệt mua tôi một chiếc cardigan len màu đỏ sẫm, đúng chuẩn “áo của người già”.
Tôi chiếc áo , trong lòng thấy khó chịu vô cớ.
Sáng hôm sau, hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lôi một tấm rèm cửa – nền màu trắng ngà, in họa tiết lá trúc mờ nhạt.
Đo người, cắt vải, may vá… động tác tuy lóng ngóng, trí nhớ của cơ bắp vẫn còn.
Tôi làm thành một chiếc áo khoác dáng rộng, cổ áo thiết kế bất đối xứng, dùng vải cùng loại để làm nút bọc, phối thêm một nút gỗ bóng mịn.
mở cửa bước , ngẩn người.
“Bà ơi… đây là làm từ cái rèm đó sao? Cái thiết kế này! Còn đẹp hơn tạp chứ!”
Trong gương, tôi mặc áo khoác màu trắng ngà, sáng sủa, tinh tươm.
Chiếc áo này, còn giống tôi hơn chiếc cardigan đỏ sẫm kia nhiều.
Trung tâm hoạt động cộng đồng hôm đó vô cùng náo nhiệt.
Tôi và vừa bước , ồn ào bỗng lắng xuống.
Hàng loạt ánh đổ dồn phía tôi, mang theo sự dò xét và khó hiểu.
Ông Triệu mặc bộ áo dài mới tinh, ánh dừng trên áo tôi hai giây, lông mày khẽ nhíu.
Suốt buổi diễn tôi còn tâm trí đâu tập trung.
Chiếc áo khoác trên người rõ ràng rất thoải mái, giờ phút này lại có kim châm nhẹ.
Tôi biết, đã phá vỡ một thứ gọi là “quy củ”.
Buổi diễn kết thúc, ông Triệu đi tới bên cạnh tôi: “Đồng Mộ Hoa, hôm nay cái áo này trông mới mẻ lắm. tụi rồi, vẫn nên ăn mặc nghiêm túc một chút.”
Tôi hít một hơi sâu: “Chủ nhiệm Triệu, mặc gì thấy thoải mái mới là quan trọng nhất. lẽ lớn rồi, đến quyền mặc đồ thích cũng không có sao?”
Ông sững người, hừ nhẹ một rồi quay đi.
Tối hôm đó, ôm laptop chạy : “Bà ơi, xem nè!”
Trên màn là tấm tôi mặc áo khoác, kèm dòng chữ:
“ đời ‘haute couture’ của bà 72 : sự tao nhã thắp lên bởi rèm và giấc mơ xưa.”
“Vừa đăng vài bao nhiêu người thả tim! Ai cũng khen bà ngầu lắm! Còn bảo bà là thần tượng của họ!”
Tôi những lời khen cuồn cuộn trên màn , trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Lời đàm tiếu từ người thân mới rộ lên, cơn bão trên mạng đã bắt đầu thành.
Những ngày sau đó, sống của tôi hoàn toàn thay đổi.
gần dính chặt lấy ghế sofa, ôm điện thoại và laptop liên tục cập nhật.
“Bà ơi, lại lên hot trend rồi! Có blogger trang chia sẻ lại! Còn có nhãn hàng muốn liên hệ nữa!”