Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Đẹp trai thế này mà giết thì uổng quá, chi ban ta lô đỉnh.”
Ta lựa đúng thời điểm buông câu, lập tức khiến tà tu xung quanh phá cười dâm loạn.
Bọn chúng đâu biết kẻ đang nằm dưới đất, thân hình chật vật , lại chính vị kiếm tôn vô tình đạo, một mình áp chế mười đại tông môn, Thanh Nhai Tử.
Chỉ tiếc nữ chính vì muốn công lược đoá cao lăng chi hoa này, hết dỗ rồi gạt, kéo hắn rơi thẳng khỏi thần đàn, tu vi mất sạch.
cuối cùng lại còn vứt bỏ hắn giữa chốn núi hoang rừng vắng này.
(1)
Hoàng lịch nói hôm nay ta nên dạo nhiều, may ra thể nhặt lại đồ mất.
Ta chợt nhớ mấy hôm trước hình như mất hai viên linh thạch, liền lập tức dắt rời khỏi động phủ.
ngang qua một vùng núi hoang rừng vắng, tà tu vốn luôn hành sự đơn độc lại bất ngờ tụ thành một vòng tròn.
Ta len vào đông chuẩn hóng chuyện, lại nhận ra kẻ đang nằm dưới đất, me đầm đìa, thoi thóp hơi tàn chính kiếm tôn vô tình đạo, Thanh Nhai Tử.
tà tu xung quanh đang hào hứng bàn xem nên bổ thêm nhát nào để tiễn hắn về Tây Thiên.
“Đẹp trai thế này mà giết thì uổng quá, chi ban ta lô đỉnh.” Ta lập tức giơ tay, dày mặt đề nghị.
tà tu xung quanh trước im lặng sau phá cười, rồi đồng loạt quay lại.
Ta rõ ràng cảm nhận được mấy luồng thần thức đang liên tục quét qua người mình.
khi hiện ra ta đúng to cao thô kệch, tướng mạo tầm thường, tà tu mới cụt hứng trêu chọc:
“Đạo hữu à, tên này phế rồi, cùng lắm chơi được hai ngày.”
Ta như không .
“Vừa khéo, ta lại thích kiểu ốm yếu thế này.”
Rồi sải bước đường đường chính chính về phía kiếm tôn.
Tới bên cạnh hắn ngồi xổm xuống, lúc này ta mới hiện đôi mắt đen vốn đờ đẫn , dường như nhờ đoạn đối thoại nực cười vừa rồi mà tỉnh táo được chút ít.
“Lũ… sâu kiến…”
Thanh Nhai Tử bật ra một cười lạnh gần như không .
“Đẹp trai quá rồi! Dù chỉ bày ra bình hoa ta ngắm, ta cũng không lỗ!”
Ta vội vàng nâng cao giọng đè hắn, đồng thời nhanh tay lấy bao tải túi trữ vật.
Trước khi hắn chọc giận mấy tên tà tu khác, ta đã trùm kín hắn chân, vứt lưng con .
Ta thúc con chạy mau mau rời .
Kiếm tôn bao còn muốn giãy giụa.
“Vô lễ… ngươi biết kiếm của tôn… từng uống bao nhiêu tà tu không…”
Đột nhiên con vấp một , kiếm tôn hừ một .
Bao tải rỉ .
Âm thanh cũng yếu dần.
Cứ thế, ta cưỡi bình yên vô sự mang kiếm tôn về động phủ.
Chăm chỉ như ta chẳng bao giờ chịu ngơi tay, lập tức nồi nhóm lửa.
Ta kéo kiếm tôn ra khỏi bao, lột sạch y phục đẫm của hắn, ném vào thùng tắm.
Sau đó xắn tay áo, bắt kỳ cọ chà hắn.
Dưới một trận cọ của ta, kiếm tôn đau đớn mà tỉnh lại.
hiện ra tình trạng của thân, ngón tay tái nhợt của kiếm tôn bấu chặt lấy vành thùng.
“Ngươi muốn chết…”
Kiếm tôn vừa nói xong câu này, ta đúng lúc múc nước gáo, dội thẳng trên hắn xuống.
‘Ào’ một , nước nóng theo cằm hắn chảy xuống, thấm ướt hàng mi dài và thẳng.
Ánh mắt hắn lạnh như băng.
mu bàn tay cánh tay gân xanh nhất thời nổi hết, nhưng cũng chỉ thể nghiến răng nghiến lợi ép ra mấy :
“ tôn… nhớ kỹ rồi.”
(2)
Ta như không lời đe doạ của kiếm tôn.
Ta sạch phần thân trên của hắn, rồi bên cạnh bồn chén lấy ra một xơ mướp đưa hắn: “Dùng này kỳ cọ phần… của ngươi…”
Ta nói giọng uyển chuyển.
Kiếm tôn nhìn vào xơ mướp, lông mi khẽ run, sát ý mắt gần như ngưng tụ thành đao.
Ta phần điên, cứ ngỡ với độ lĩnh ngộ của kiếm tôn, nhất định thể hiểu được lời ám chỉ ‘uyển chuyển’ của ta, ai ngờ hắn lại chậm tiêu thế chuyện này.
“ chính … ừm… nửa thân dưới của ngươi đó.”
Kiếm tôn im lặng từng từng ta nói, lát sau lạnh lùng cười khẩy, bỗng nhiên giơ tay như muốn tập kích ta.
Nhưng vì kinh mạch đứt đau thấu tim gan, ngón tay chỉ mới khẽ run , xơ mướp đã ‘bõm’ một rơi xuống nước.
Hắn nhìn ta , giọng kẽ răng nghiến ra từng :
“Tà tu… tôn… nhất định sẽ…”
Lời còn chưa dứt, đã lại ho ra một ngụm , nhuộm đỏ mặt nước nóng mờ hơi.
Ta nhìn khoé môi hắn vẫn rỉ , cảm để hắn cứ ho thế này cũng không phải cách.
Thế cúi lục lọi túi trữ vật lép xẹp, moi ra một chai dược thuỷ cấp thấp, dí tới bên miệng hắn:
“Nào, uống siro ho bí truyền của ta nè, đảm bảo không ho nữa luôn.”
Kiếm tôn nghiêng né khỏi bình thuốc, nơi cổ họng ra cười lạnh khinh miệt:
“ tôn không đời nào uống thứ…”